Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 892-2: Thừa nước đục thả câu! (2)

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tô Chấn Đông luôn rất chú ý, bây giờ nghe nói xảy ra chuyện, khó tránh khỏi có hả hê gọi đến ra oai, "Cảnh Ngộ à, cậu vẫn còn trẻ, làm việc khó tránh khỏi sẽ có những lúc không chu toàn, Cậu thử suy nghĩ lại xem, xem có muốn hợp tác với tôi không? Chuyện của cậu và Lâm Hoan cũng đã qua lâu như vậy rồi, lúc trước không phải hai nhà chúng ta hợp tác rất tốt sao?"Phó Cảnh Ngộ cự tuyệt nói: "Không cần đâu."Sai lầm lần này, không ảnh hưởng lớn đến mức anh phải đi tìm ông ta hợp tác để giải quyết.Thấy Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng như vậy, Tô Chấn Đông có chút thất vọng, "Cảnh Ngộ à, con người cậu cái gì cũng biết chỉ không biết điều, lúc nào cũng cố chấp chuyện riêng là chuyện riêng, chuyện công là chuyện công, cậu phân rõ ràng như vậy làm cái gì? Cảnh Ngộ?"Tô Chấn Đông nói nửa ngày, không được đáp lại, nhìn xuống điện thoại di động phát hiện, Phó Cảnh Ngộ đã cúp điện thoại.Bên trong xe rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ ngồi nghiêm chỉnh, không biết đang suy nghĩ gì.Diệp Phồn Tinh nói: "Không có sao chứ?"Liền ngày cả Ông Tô cũng đều tìm tới cửa, xem ra chuyện lần này, quả thực thật nghiêm trọng.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì."Sau đó anh mở máy tính xách tay ra bắt đầu làm việc.Về đến nhà, Diệp Phồn Tinh đi ăn, sau đó đi ngủ, Phó Cảnh Ngộ vẫn đang bận rộn.Buổi tối, hơn chín giờ, Phó Cảnh Ngộ còn đang làm việc, Diệp Phồn Tinh biết anh bận rộn cũng không có đi qua quấy rầy. từ trên giường ngồi dậy, mặc quần áo tử tế bắt đầu xử lý công việc hôm nay.Trợ lý gửi tin nhắn cho cô, Diệp Phồn Tinh đăng nhân vào để đọc tin nhắnVừa đăng nhập cô đã thấy Dao Dao nhắn tin, "Tinh Tinh."Diệp Phồn Tinh nói: " Mình đây."Nhìn thấy Dao Dao, Diệp Phồn Tinh nhớ lại Trương tổng... Bởi vì bình thường bọn họ đều không nhắc, cô cũng sắp quên mất, Dao Dao là con gái Trương tổng rồi.Hiện tại Trương tổng nơi đó xảy ra vấn đề, không biết Trương Tâm Dao như thế nào đây?Mn đọc xong làm ơn thả phiếu để mật biết mn đang quan tâm đến truyện nhé

Tô Chấn Đông luôn rất chú ý, bây giờ nghe nói xảy ra chuyện, khó tránh khỏi có hả hê gọi đến ra oai, "Cảnh Ngộ à, cậu vẫn còn trẻ, làm việc khó tránh khỏi sẽ có những lúc không chu toàn, Cậu thử suy nghĩ lại xem, xem có muốn hợp tác với tôi không? Chuyện của cậu và Lâm Hoan cũng đã qua lâu như vậy rồi, lúc trước không phải hai nhà chúng ta hợp tác rất tốt sao?"

Phó Cảnh Ngộ cự tuyệt nói: "Không cần đâu."

Sai lầm lần này, không ảnh hưởng lớn đến mức anh phải đi tìm ông ta hợp tác để giải quyết.

Thấy Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng như vậy, Tô Chấn Đông có chút thất vọng, "Cảnh Ngộ à, con người cậu cái gì cũng biết chỉ không biết điều, lúc nào cũng cố chấp chuyện riêng là chuyện riêng, chuyện công là chuyện công, cậu phân rõ ràng như vậy làm cái gì? Cảnh Ngộ?"

Tô Chấn Đông nói nửa ngày, không được đáp lại, nhìn xuống điện thoại di động phát hiện, Phó Cảnh Ngộ đã cúp điện thoại.

Bên trong xe rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ ngồi nghiêm chỉnh, không biết đang suy nghĩ gì.

Diệp Phồn Tinh nói: "Không có sao chứ?"

Liền ngày cả Ông Tô cũng đều tìm tới cửa, xem ra chuyện lần này, quả thực thật nghiêm trọng.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì."

Sau đó anh mở máy tính xách tay ra bắt đầu làm việc.

Về đến nhà, Diệp Phồn Tinh đi ăn, sau đó đi ngủ, Phó Cảnh Ngộ vẫn đang bận rộn.

Buổi tối, hơn chín giờ, Phó Cảnh Ngộ còn đang làm việc, Diệp Phồn Tinh biết anh bận rộn cũng không có đi qua quấy rầy. từ trên giường ngồi dậy, mặc quần áo tử tế bắt đầu xử lý công việc hôm nay.

Trợ lý gửi tin nhắn cho cô, Diệp Phồn Tinh đăng nhân vào để đọc tin nhắn

Vừa đăng nhập cô đã thấy Dao Dao nhắn tin, "Tinh Tinh."

Diệp Phồn Tinh nói: " Mình đây."

Nhìn thấy Dao Dao, Diệp Phồn Tinh nhớ lại Trương tổng... Bởi vì bình thường bọn họ đều không nhắc, cô cũng sắp quên mất, Dao Dao là con gái Trương tổng rồi.

Hiện tại Trương tổng nơi đó xảy ra vấn đề, không biết Trương Tâm Dao như thế nào đây?

Mn đọc xong làm ơn thả phiếu để mật biết mn đang quan tâm đến truyện nhé

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tô Chấn Đông luôn rất chú ý, bây giờ nghe nói xảy ra chuyện, khó tránh khỏi có hả hê gọi đến ra oai, "Cảnh Ngộ à, cậu vẫn còn trẻ, làm việc khó tránh khỏi sẽ có những lúc không chu toàn, Cậu thử suy nghĩ lại xem, xem có muốn hợp tác với tôi không? Chuyện của cậu và Lâm Hoan cũng đã qua lâu như vậy rồi, lúc trước không phải hai nhà chúng ta hợp tác rất tốt sao?"Phó Cảnh Ngộ cự tuyệt nói: "Không cần đâu."Sai lầm lần này, không ảnh hưởng lớn đến mức anh phải đi tìm ông ta hợp tác để giải quyết.Thấy Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng như vậy, Tô Chấn Đông có chút thất vọng, "Cảnh Ngộ à, con người cậu cái gì cũng biết chỉ không biết điều, lúc nào cũng cố chấp chuyện riêng là chuyện riêng, chuyện công là chuyện công, cậu phân rõ ràng như vậy làm cái gì? Cảnh Ngộ?"Tô Chấn Đông nói nửa ngày, không được đáp lại, nhìn xuống điện thoại di động phát hiện, Phó Cảnh Ngộ đã cúp điện thoại.Bên trong xe rất an tĩnh, Phó Cảnh Ngộ ngồi nghiêm chỉnh, không biết đang suy nghĩ gì.Diệp Phồn Tinh nói: "Không có sao chứ?"Liền ngày cả Ông Tô cũng đều tìm tới cửa, xem ra chuyện lần này, quả thực thật nghiêm trọng.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì."Sau đó anh mở máy tính xách tay ra bắt đầu làm việc.Về đến nhà, Diệp Phồn Tinh đi ăn, sau đó đi ngủ, Phó Cảnh Ngộ vẫn đang bận rộn.Buổi tối, hơn chín giờ, Phó Cảnh Ngộ còn đang làm việc, Diệp Phồn Tinh biết anh bận rộn cũng không có đi qua quấy rầy. từ trên giường ngồi dậy, mặc quần áo tử tế bắt đầu xử lý công việc hôm nay.Trợ lý gửi tin nhắn cho cô, Diệp Phồn Tinh đăng nhân vào để đọc tin nhắnVừa đăng nhập cô đã thấy Dao Dao nhắn tin, "Tinh Tinh."Diệp Phồn Tinh nói: " Mình đây."Nhìn thấy Dao Dao, Diệp Phồn Tinh nhớ lại Trương tổng... Bởi vì bình thường bọn họ đều không nhắc, cô cũng sắp quên mất, Dao Dao là con gái Trương tổng rồi.Hiện tại Trương tổng nơi đó xảy ra vấn đề, không biết Trương Tâm Dao như thế nào đây?Mn đọc xong làm ơn thả phiếu để mật biết mn đang quan tâm đến truyện nhé

Chương 892-2: Thừa nước đục thả câu! (2)