Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 895-2: Ngất xỉu (2)

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Chị giận chị tôi sao?" Diệp Tử Thần không nhịn được phải giải thích thay cho Diệp Phồn Tinh một chút, "Chị tôi và anh rễ luôn luôn phân định tiền bạc cực kỳ rõ ràng, bình thường chị ấy tiêu tiền cũng không nỡ tiêu tiền của anh rể, chị cũng biết tính cách của chị ấy. Chuyện lần này, chị ấy cũng không tiện mở miệng."Trương Tâm Dao nói: " Cô ấy có quyền lựa chọn giúp hoặc không giúp mà."Trương Tâm Dao cũng biết, Diệp Phồn Tinh có thể sẽ không giúp mình, chẳng qua là ôm lấy một tỉa Hy vọng thử một lần.Trương Tâm Dao ra cửa, trực tiếp đón xe trở về nhà, Trương tổng đang bên trong nhà đợi cô ấy, thấy con gái trở lại, một mặt mong đợi hỏi: "Như thế nào rồi? Diệp Phồn Tinh có đáp ứng giúp con hay không?"Nhìn lấy ánh mắt mong đợi của cha, Trương Tâm Dao cau mày, "Không."Trương tổng một mặt thất vọng, " Hai đứa không phải là bạn rất thân sao? Lúc này không giúp còn đợi lúc nào nữa? Bà bảo con lấy lòng cô ta, chính là vì có một ngày có thể phát huy được tác dụng.""Cô ấy không đồng ý giúp, còn cũng không có biện pháp!" Trương Tâm Dao rất ủy khuất."Phế vật!" Trương tổng tức giận mà nhìn con gái mình, xoay người rời đi.Trương Tâm Dao nhìn lấy bóng lưng tức giận của cha, đây là lần đầu tiên cha tức giận dữ dội như vậy với mình.-Diệp Phồn Tinh giúp Diệp Tử Thần dọn dẹp xong, Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: " Em thấy hình như chị ấy rất thương tâm."Diệp Phồn Tinh nói: " Khi về chị sẽ hỏi qua anh rể em xem như nào!"Dù sao cũng là bạn bè, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, giúp một tay, cô cũng coi là tận lực.Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Nếu mà chị không muốn giúp thì thôi."Cậu ta có thể hiểu được lập trường của Diệp Phồn Tinh.Diệp Tử Thần mặc dù hay thích đấu võ mồm với Diệp Phồn Tinh, nhưng kỳ thật cậu ta đối với Diệp Phồn Tinh tốt vô cùng.Chỉ cần là quyết định của Diệp Phồn Tinh cậu ta đều sẽ đứng về phía cô.Diệp Phồn Tinh nhìn em trai, cười một tiếng, " Chị về đây."Từ nhà của Diệp Tử Thần đi ra, Diệp Phồn Tinh lại thuận đường đi công ty đi bộ một vòng, hơn sáu giờ chiều mới về nhà. Nàng mới vừa vào cửa, liền cảm giác mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh...

"Chị giận chị tôi sao?" Diệp Tử Thần không nhịn được phải giải thích thay cho Diệp Phồn Tinh một chút, "Chị tôi và anh rễ luôn luôn phân định tiền bạc cực kỳ rõ ràng, bình thường chị ấy tiêu tiền cũng không nỡ tiêu tiền của anh rể, chị cũng biết tính cách của chị ấy. Chuyện lần này, chị ấy cũng không tiện mở miệng."

Trương Tâm Dao nói: " Cô ấy có quyền lựa chọn giúp hoặc không giúp mà."

Trương Tâm Dao cũng biết, Diệp Phồn Tinh có thể sẽ không giúp mình, chẳng qua là ôm lấy một tỉa Hy vọng thử một lần.

Trương Tâm Dao ra cửa, trực tiếp đón xe trở về nhà, Trương tổng đang bên trong nhà đợi cô ấy, thấy con gái trở lại, một mặt mong đợi hỏi: "Như thế nào rồi? Diệp Phồn Tinh có đáp ứng giúp con hay không?"

Nhìn lấy ánh mắt mong đợi của cha, Trương Tâm Dao cau mày, "Không."

Trương tổng một mặt thất vọng, " Hai đứa không phải là bạn rất thân sao? Lúc này không giúp còn đợi lúc nào nữa? Bà bảo con lấy lòng cô ta, chính là vì có một ngày có thể phát huy được tác dụng."

"Cô ấy không đồng ý giúp, còn cũng không có biện pháp!" Trương Tâm Dao rất ủy khuất.

"Phế vật!" Trương tổng tức giận mà nhìn con gái mình, xoay người rời đi.

Trương Tâm Dao nhìn lấy bóng lưng tức giận của cha, đây là lần đầu tiên cha tức giận dữ dội như vậy với mình.

-

Diệp Phồn Tinh giúp Diệp Tử Thần dọn dẹp xong, Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: " Em thấy hình như chị ấy rất thương tâm."

Diệp Phồn Tinh nói: " Khi về chị sẽ hỏi qua anh rể em xem như nào!"

Dù sao cũng là bạn bè, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, giúp một tay, cô cũng coi là tận lực.

Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Nếu mà chị không muốn giúp thì thôi."

Cậu ta có thể hiểu được lập trường của Diệp Phồn Tinh.

Diệp Tử Thần mặc dù hay thích đấu võ mồm với Diệp Phồn Tinh, nhưng kỳ thật cậu ta đối với Diệp Phồn Tinh tốt vô cùng.

Chỉ cần là quyết định của Diệp Phồn Tinh cậu ta đều sẽ đứng về phía cô.

Diệp Phồn Tinh nhìn em trai, cười một tiếng, " Chị về đây."

Từ nhà của Diệp Tử Thần đi ra, Diệp Phồn Tinh lại thuận đường đi công ty đi bộ một vòng, hơn sáu giờ chiều mới về nhà. Nàng mới vừa vào cửa, liền cảm giác mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh...

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Chị giận chị tôi sao?" Diệp Tử Thần không nhịn được phải giải thích thay cho Diệp Phồn Tinh một chút, "Chị tôi và anh rễ luôn luôn phân định tiền bạc cực kỳ rõ ràng, bình thường chị ấy tiêu tiền cũng không nỡ tiêu tiền của anh rể, chị cũng biết tính cách của chị ấy. Chuyện lần này, chị ấy cũng không tiện mở miệng."Trương Tâm Dao nói: " Cô ấy có quyền lựa chọn giúp hoặc không giúp mà."Trương Tâm Dao cũng biết, Diệp Phồn Tinh có thể sẽ không giúp mình, chẳng qua là ôm lấy một tỉa Hy vọng thử một lần.Trương Tâm Dao ra cửa, trực tiếp đón xe trở về nhà, Trương tổng đang bên trong nhà đợi cô ấy, thấy con gái trở lại, một mặt mong đợi hỏi: "Như thế nào rồi? Diệp Phồn Tinh có đáp ứng giúp con hay không?"Nhìn lấy ánh mắt mong đợi của cha, Trương Tâm Dao cau mày, "Không."Trương tổng một mặt thất vọng, " Hai đứa không phải là bạn rất thân sao? Lúc này không giúp còn đợi lúc nào nữa? Bà bảo con lấy lòng cô ta, chính là vì có một ngày có thể phát huy được tác dụng.""Cô ấy không đồng ý giúp, còn cũng không có biện pháp!" Trương Tâm Dao rất ủy khuất."Phế vật!" Trương tổng tức giận mà nhìn con gái mình, xoay người rời đi.Trương Tâm Dao nhìn lấy bóng lưng tức giận của cha, đây là lần đầu tiên cha tức giận dữ dội như vậy với mình.-Diệp Phồn Tinh giúp Diệp Tử Thần dọn dẹp xong, Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: " Em thấy hình như chị ấy rất thương tâm."Diệp Phồn Tinh nói: " Khi về chị sẽ hỏi qua anh rể em xem như nào!"Dù sao cũng là bạn bè, mặc kệ kết quả cuối cùng như thế nào, giúp một tay, cô cũng coi là tận lực.Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Nếu mà chị không muốn giúp thì thôi."Cậu ta có thể hiểu được lập trường của Diệp Phồn Tinh.Diệp Tử Thần mặc dù hay thích đấu võ mồm với Diệp Phồn Tinh, nhưng kỳ thật cậu ta đối với Diệp Phồn Tinh tốt vô cùng.Chỉ cần là quyết định của Diệp Phồn Tinh cậu ta đều sẽ đứng về phía cô.Diệp Phồn Tinh nhìn em trai, cười một tiếng, " Chị về đây."Từ nhà của Diệp Tử Thần đi ra, Diệp Phồn Tinh lại thuận đường đi công ty đi bộ một vòng, hơn sáu giờ chiều mới về nhà. Nàng mới vừa vào cửa, liền cảm giác mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh...

Chương 895-2: Ngất xỉu (2)