Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 897-2: Chậm kinh Nguyệt (2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Bà nói ai có vấn đề chứ?" Bà Phó nghe những lời này tức muốn nổ phổi.Không phải chỉ là cháu thôi sao?Động một chút là nói con trai của bà bị vô sinh."Vậy bà bảo Cảnh Ngộ và vợ nó mau sinh cho bà một đứa cháu đi." Bà ta nói xong, còn đắc ý cực kì, bà ta và bà Phó tuổi tác không sai biệt lắm, nhưng cháu trai của bà ta đã học tiểu học rồi.Bà Phó rất buồn bực.Trọng điểm là những câu như vậy nghe nhiều quá sẽ sinh ra ảo giác, chẳng lẽ Cảnh Ngộ thật sự... Sẽ không xảy ra chuyện ấy thật chứ?Cho nên con trai và con dâu mới mãi không có con?Dù sao ban đầu, cũng không có ai xác định, nói Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, chẳng qua chỉ là khi đó đoán như vậy.Đang lúc này, trong nhà gọi điện thoại tới, bà Phó nhận được điện thoại, nhíu mày lại, " Phồn Tinh bị ngất ư? Tình hình có nghiêm trọng hay không? Tôi lập tức tới ngay."-Vườn hoa Giang Phủ, trong phòng ngủ, bác sĩ tư nhân ở trước ánh mắt lo lắng của Phó Cảnh Ngộ, giúp Diệp Phồn Tinh kiểm tra xong, mở miệng nói: "Không có vấn đề gì lớn, cô ấy bây giờ chỉ là mệt quá ngủ thiếp đi thôi, cho nên mọi người không cần phải lo lắng hết.""Ngủ?" Phó Cảnh Ngộ cau mày, đây là trêu chọc anh sao?Rõ ràng cô bị ngất xỉu trước mắt bao nhiêu người!Bác sĩ chắc nịch xác định nói: "Thật sự chỉ là ngủ thiếp đi thôi!""Hôm nay vừa về đến nhà cô ấy đã như vậy rồi." Phó Cảnh Ngộ không tin lời của bác sĩ vừa nói.Bác sĩ ung dung hỏi: "Có phải gần đây cô ấy đặc biệt tham ngủ hay không?""Ừm." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh trên giường lớn, làm sao cũng không thể tin được, cô nằm lâu như vậy, chỉ là bởi vì ngủ thiếp đi.Anh vừa nhìn chằm chằm Diệp Phồn Tinh, một bên trả lời bác sĩ.Bác sĩ hỏi: " Có phải kỳ Kinh của cô ấy chưa tới không?"Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn về phía bác sĩ, "Vâng..."Cái này thì có liên quan gì đến việc cô ngất chứ?"Khẩu vị có thay đổi so với lúc trước không?""Gần đây cô ấy ăn ngon miệng hơn." Vốn cô đã là một con hàng ham ăn, Phó Cảnh Ngộ cũng không cảm thấy lạ.Nhất là lúc trước cô ăn nhiều quá bị đau bụng phải vào bệnh viện anh đã khống chế rất chặt chế độ ăn uống của cô, không cho cô ăn nhiều.Mọi người có yêu thương mật thì hãy bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé!
"Bà nói ai có vấn đề chứ?" Bà Phó nghe những lời này tức muốn nổ phổi.
Không phải chỉ là cháu thôi sao?
Động một chút là nói con trai của bà bị vô sinh.
"Vậy bà bảo Cảnh Ngộ và vợ nó mau sinh cho bà một đứa cháu đi." Bà ta nói xong, còn đắc ý cực kì, bà ta và bà Phó tuổi tác không sai biệt lắm, nhưng cháu trai của bà ta đã học tiểu học rồi.
Bà Phó rất buồn bực.
Trọng điểm là những câu như vậy nghe nhiều quá sẽ sinh ra ảo giác, chẳng lẽ Cảnh Ngộ thật sự... Sẽ không xảy ra chuyện ấy thật chứ?
Cho nên con trai và con dâu mới mãi không có con?
Dù sao ban đầu, cũng không có ai xác định, nói Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, chẳng qua chỉ là khi đó đoán như vậy.
Đang lúc này, trong nhà gọi điện thoại tới, bà Phó nhận được điện thoại, nhíu mày lại, " Phồn Tinh bị ngất ư? Tình hình có nghiêm trọng hay không? Tôi lập tức tới ngay."
-
Vườn hoa Giang Phủ, trong phòng ngủ, bác sĩ tư nhân ở trước ánh mắt lo lắng của Phó Cảnh Ngộ, giúp Diệp Phồn Tinh kiểm tra xong, mở miệng nói: "Không có vấn đề gì lớn, cô ấy bây giờ chỉ là mệt quá ngủ thiếp đi thôi, cho nên mọi người không cần phải lo lắng hết."
"Ngủ?" Phó Cảnh Ngộ cau mày, đây là trêu chọc anh sao?
Rõ ràng cô bị ngất xỉu trước mắt bao nhiêu người!
Bác sĩ chắc nịch xác định nói: "Thật sự chỉ là ngủ thiếp đi thôi!"
"Hôm nay vừa về đến nhà cô ấy đã như vậy rồi." Phó Cảnh Ngộ không tin lời của bác sĩ vừa nói.
Bác sĩ ung dung hỏi: "Có phải gần đây cô ấy đặc biệt tham ngủ hay không?"
"Ừm." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh trên giường lớn, làm sao cũng không thể tin được, cô nằm lâu như vậy, chỉ là bởi vì ngủ thiếp đi.
Anh vừa nhìn chằm chằm Diệp Phồn Tinh, một bên trả lời bác sĩ.
Bác sĩ hỏi: " Có phải kỳ Kinh của cô ấy chưa tới không?"
Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn về phía bác sĩ, "Vâng..."
Cái này thì có liên quan gì đến việc cô ngất chứ?
"Khẩu vị có thay đổi so với lúc trước không?"
"Gần đây cô ấy ăn ngon miệng hơn." Vốn cô đã là một con hàng ham ăn, Phó Cảnh Ngộ cũng không cảm thấy lạ.
Nhất là lúc trước cô ăn nhiều quá bị đau bụng phải vào bệnh viện anh đã khống chế rất chặt chế độ ăn uống của cô, không cho cô ăn nhiều.
Mọi người có yêu thương mật thì hãy bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Bà nói ai có vấn đề chứ?" Bà Phó nghe những lời này tức muốn nổ phổi.Không phải chỉ là cháu thôi sao?Động một chút là nói con trai của bà bị vô sinh."Vậy bà bảo Cảnh Ngộ và vợ nó mau sinh cho bà một đứa cháu đi." Bà ta nói xong, còn đắc ý cực kì, bà ta và bà Phó tuổi tác không sai biệt lắm, nhưng cháu trai của bà ta đã học tiểu học rồi.Bà Phó rất buồn bực.Trọng điểm là những câu như vậy nghe nhiều quá sẽ sinh ra ảo giác, chẳng lẽ Cảnh Ngộ thật sự... Sẽ không xảy ra chuyện ấy thật chứ?Cho nên con trai và con dâu mới mãi không có con?Dù sao ban đầu, cũng không có ai xác định, nói Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, chẳng qua chỉ là khi đó đoán như vậy.Đang lúc này, trong nhà gọi điện thoại tới, bà Phó nhận được điện thoại, nhíu mày lại, " Phồn Tinh bị ngất ư? Tình hình có nghiêm trọng hay không? Tôi lập tức tới ngay."-Vườn hoa Giang Phủ, trong phòng ngủ, bác sĩ tư nhân ở trước ánh mắt lo lắng của Phó Cảnh Ngộ, giúp Diệp Phồn Tinh kiểm tra xong, mở miệng nói: "Không có vấn đề gì lớn, cô ấy bây giờ chỉ là mệt quá ngủ thiếp đi thôi, cho nên mọi người không cần phải lo lắng hết.""Ngủ?" Phó Cảnh Ngộ cau mày, đây là trêu chọc anh sao?Rõ ràng cô bị ngất xỉu trước mắt bao nhiêu người!Bác sĩ chắc nịch xác định nói: "Thật sự chỉ là ngủ thiếp đi thôi!""Hôm nay vừa về đến nhà cô ấy đã như vậy rồi." Phó Cảnh Ngộ không tin lời của bác sĩ vừa nói.Bác sĩ ung dung hỏi: "Có phải gần đây cô ấy đặc biệt tham ngủ hay không?""Ừm." Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh trên giường lớn, làm sao cũng không thể tin được, cô nằm lâu như vậy, chỉ là bởi vì ngủ thiếp đi.Anh vừa nhìn chằm chằm Diệp Phồn Tinh, một bên trả lời bác sĩ.Bác sĩ hỏi: " Có phải kỳ Kinh của cô ấy chưa tới không?"Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, nhìn về phía bác sĩ, "Vâng..."Cái này thì có liên quan gì đến việc cô ngất chứ?"Khẩu vị có thay đổi so với lúc trước không?""Gần đây cô ấy ăn ngon miệng hơn." Vốn cô đã là một con hàng ham ăn, Phó Cảnh Ngộ cũng không cảm thấy lạ.Nhất là lúc trước cô ăn nhiều quá bị đau bụng phải vào bệnh viện anh đã khống chế rất chặt chế độ ăn uống của cô, không cho cô ăn nhiều.Mọi người có yêu thương mật thì hãy bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé!