Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 899-2: Anh mua vé số trúng độc đắc à? (2)

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "..." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Anh không có nói đùa em đấy chứ? Thật sự có thể sao?"Phó Cảnh Ngộ gật đầu, "Ừ. Mặc dù lần chúng ta tổn thất không ít, nhưng rốt cuộc ông ta cũng không phải cố ý. Anh có thể tha thứ cho ông ta một lần."Không hợp tác với những kẻ đã từng phạm sai lầm chính là nguyên tắc của anh, nhưng bây giờ đại bảo bối của anh đã lên tiếng, anh cũng nguyện ý cho Trương tổng một cơ hội.Ngược lại hiện tại, chuyện gì không vui, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh đều có thể tha thứ.Bởi vì tất cả mọi chuyện, đều không quan trọng bằng chuyện anh sắp được làm bố.Có một loại cảm giác muốn đại xá thiên hạ.Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Liệu có vấn đề gì không?""Không biết."Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền gọi Tưởng Sâm vào, để cho cậu ta đi liên lạc Trương tổng, quyết định cho Trương tổng một cơ hội, Tưởng Sâm nghe xong, cũng không có dị nghị, gật đầu một cái liền đi ra ngoài.Về công việc, Tưởng Sâm từ trước đến giờ là một người rất lý trí, chỉ là hôm nay anh ta đáp ứng cũng rất thoải mái.Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, tay nắm chăn, có chút không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Hai người đều uống lộn thuốc à?"Luôn cảm thấy quái lạ chỗ nào.Nguyên bản Diệp Phồn Tinh dự đoán tình tiết là: khi mình trở lại nói với Phó Cảnh Ngộ, bảo anh tha thứ cho Trương tổng một lần, Phó Cảnh Ngộ sẽ cự tuyệt, hơn nữa còn cảm thấy cô không hiểu chuyện, Tưởng Sâm phỏng chừng cũng sẽ khuyên nhủ cô, nhưng mà...Phó Cảnh Ngộ bộ dáng ngáo ngơ của bà xã nhà mình, cái gì cũng không biết, nhếch mép lên, rốt cục không giấu được vui sướng, "Bảo bối, có chuyện này anh muốn trịnh trọng nói cho em biết.""Anh mua vé số trúng độc đắc à?" Diệp Phồn Tinh cười cợt trả lời."..." Phó Cảnh Ngộ sửng sốt một chút, sau đó nhếch mép lên, "So với chuyện ấy còn quan trọng hơn."Cùng chúc mừng thiên thần nhỏ của nhà Tinh Ngộ nào mọi người!

"..." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Anh không có nói đùa em đấy chứ? Thật sự có thể sao?"

Phó Cảnh Ngộ gật đầu, "Ừ. Mặc dù lần chúng ta tổn thất không ít, nhưng rốt cuộc ông ta cũng không phải cố ý. Anh có thể tha thứ cho ông ta một lần."

Không hợp tác với những kẻ đã từng phạm sai lầm chính là nguyên tắc của anh, nhưng bây giờ đại bảo bối của anh đã lên tiếng, anh cũng nguyện ý cho Trương tổng một cơ hội.

Ngược lại hiện tại, chuyện gì không vui, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh đều có thể tha thứ.

Bởi vì tất cả mọi chuyện, đều không quan trọng bằng chuyện anh sắp được làm bố.

Có một loại cảm giác muốn đại xá thiên hạ.

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Liệu có vấn đề gì không?"

"Không biết."

Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền gọi Tưởng Sâm vào, để cho cậu ta đi liên lạc Trương tổng, quyết định cho Trương tổng một cơ hội, Tưởng Sâm nghe xong, cũng không có dị nghị, gật đầu một cái liền đi ra ngoài.

Về công việc, Tưởng Sâm từ trước đến giờ là một người rất lý trí, chỉ là hôm nay anh ta đáp ứng cũng rất thoải mái.

Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, tay nắm chăn, có chút không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Hai người đều uống lộn thuốc à?"

Luôn cảm thấy quái lạ chỗ nào.

Nguyên bản Diệp Phồn Tinh dự đoán tình tiết là: khi mình trở lại nói với Phó Cảnh Ngộ, bảo anh tha thứ cho Trương tổng một lần, Phó Cảnh Ngộ sẽ cự tuyệt, hơn nữa còn cảm thấy cô không hiểu chuyện, Tưởng Sâm phỏng chừng cũng sẽ khuyên nhủ cô, nhưng mà...

Phó Cảnh Ngộ bộ dáng ngáo ngơ của bà xã nhà mình, cái gì cũng không biết, nhếch mép lên, rốt cục không giấu được vui sướng, "Bảo bối, có chuyện này anh muốn trịnh trọng nói cho em biết."

"Anh mua vé số trúng độc đắc à?" Diệp Phồn Tinh cười cợt trả lời.

"..." Phó Cảnh Ngộ sửng sốt một chút, sau đó nhếch mép lên, "So với chuyện ấy còn quan trọng hơn."

Cùng chúc mừng thiên thần nhỏ của nhà Tinh Ngộ nào mọi người!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "..." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Anh không có nói đùa em đấy chứ? Thật sự có thể sao?"Phó Cảnh Ngộ gật đầu, "Ừ. Mặc dù lần chúng ta tổn thất không ít, nhưng rốt cuộc ông ta cũng không phải cố ý. Anh có thể tha thứ cho ông ta một lần."Không hợp tác với những kẻ đã từng phạm sai lầm chính là nguyên tắc của anh, nhưng bây giờ đại bảo bối của anh đã lên tiếng, anh cũng nguyện ý cho Trương tổng một cơ hội.Ngược lại hiện tại, chuyện gì không vui, Phó Cảnh Ngộ cảm thấy anh đều có thể tha thứ.Bởi vì tất cả mọi chuyện, đều không quan trọng bằng chuyện anh sắp được làm bố.Có một loại cảm giác muốn đại xá thiên hạ.Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Liệu có vấn đề gì không?""Không biết."Rất nhanh, Phó Cảnh Ngộ liền gọi Tưởng Sâm vào, để cho cậu ta đi liên lạc Trương tổng, quyết định cho Trương tổng một cơ hội, Tưởng Sâm nghe xong, cũng không có dị nghị, gật đầu một cái liền đi ra ngoài.Về công việc, Tưởng Sâm từ trước đến giờ là một người rất lý trí, chỉ là hôm nay anh ta đáp ứng cũng rất thoải mái.Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, tay nắm chăn, có chút không dám tin tưởng nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, " Hai người đều uống lộn thuốc à?"Luôn cảm thấy quái lạ chỗ nào.Nguyên bản Diệp Phồn Tinh dự đoán tình tiết là: khi mình trở lại nói với Phó Cảnh Ngộ, bảo anh tha thứ cho Trương tổng một lần, Phó Cảnh Ngộ sẽ cự tuyệt, hơn nữa còn cảm thấy cô không hiểu chuyện, Tưởng Sâm phỏng chừng cũng sẽ khuyên nhủ cô, nhưng mà...Phó Cảnh Ngộ bộ dáng ngáo ngơ của bà xã nhà mình, cái gì cũng không biết, nhếch mép lên, rốt cục không giấu được vui sướng, "Bảo bối, có chuyện này anh muốn trịnh trọng nói cho em biết.""Anh mua vé số trúng độc đắc à?" Diệp Phồn Tinh cười cợt trả lời."..." Phó Cảnh Ngộ sửng sốt một chút, sau đó nhếch mép lên, "So với chuyện ấy còn quan trọng hơn."Cùng chúc mừng thiên thần nhỏ của nhà Tinh Ngộ nào mọi người!

Chương 899-2: Anh mua vé số trúng độc đắc à? (2)