Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 904-2: Em lo lắng cho anh sao?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh cúi đầu, hỏi: "Nếu sinh Bảo Bảo ra, liệu anh có chỉ thích nó mà không thích em nữa không? Em xem trên ti vi rất nhiều người đều là như vậy, sau khi có con rồi liền không yêu vợ nữa.""..." lo lắng này của Diệp Phồn Tinh làm cho Phó Cảnh Ngộ thiếu chút nữa không có cười ra tiếng, " Em đang đùa anh sao?"Ở trong mắt cô anh là thứ người như vậy ư?"Không có, em nói nghiêm túc."Phó Cảnh Ngộ kéo cô vào trong ngực, cũng không lo người giúp việc ở bên cạnh nhìn thấy, ở trên trán cô hôn một cái, "Sẽ không bao giờ có chuyện đấy xảy ra,em đừng suy nghĩ lung tung nữa. Em nói xem bên trong cái đầu này của em chứa những gì? Cả ngày chỉ toàn nghĩ ngợi lung ta lung tung?""Ai bảo em là nhà văn chứ?" Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nở nụ cười, "Khả năng trí tưởng tượng trời sinh so với người khác đã phong phú hơn rồi."Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cưng chiều nở nụ cười.Lúc Làm xong kiểm tra đã bốn giờ rồi, từ bệnh viện đi ra, Phó Cảnh Ngộ nói với Phó Linh Lung: " Em cùng Tinh Tinh đi trước ăn, chị có muốn cùng đi không?""Chị không đi đâu." Phó Linh Lung nói: " Chị đến nhà hàng xem thế nào, buổi tối lại đi tìm hai đứa sau "Nói tới chỗ này, Phó Linh Lung nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Có phải Hôm nay cậu lại không ăn cơm trưa rồi không?"Tưởng Sâm đứng ở một bên, nói: " Sao chị biết."Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh thật sự cảm thấy Tưởng Sâm đặc biệt càng ngày càng lắm mồm.Phó Linh Lung nói: "Nhanh đi ăn cơm đi, chú ý thân thể."Đến xe, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Hôm nay anh không ăn cơm trưa thật à?"Anh không nói, cô cũng không biết.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì, anh vui quá nên no luôn rồi "Anh cảm thấy mình có thể một tuần lễ không cần ăn cơm.Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "lần sau anh mà không ăn cơm thì em không để ý tới anh nữa. Bận rộn mấy đi nữa cũng phải ăn cơm đúng giờ, chị cùng em tại bệnh viện sẽ lo như thế nào đây?""Em lo lắng cho anh sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt ôn nhu bên trong, mang theo mấy phần đắc ý.Trước cơn giông tố bao giờ trời cũng nắng rất đẹp, thôi thì chúng ta cứ chuẩn bị tinh thần để đón nó thôi, mong rằng mọi người hãy chuẩn bị sẵn một trái tim đủ mạnh mẽ để đọc tiếp nhé, không ngược mà vẫn khóc như thường đấy
Diệp Phồn Tinh cúi đầu, hỏi: "Nếu sinh Bảo Bảo ra, liệu anh có chỉ thích nó mà không thích em nữa không? Em xem trên ti vi rất nhiều người đều là như vậy, sau khi có con rồi liền không yêu vợ nữa."
"..." lo lắng này của Diệp Phồn Tinh làm cho Phó Cảnh Ngộ thiếu chút nữa không có cười ra tiếng, " Em đang đùa anh sao?"
Ở trong mắt cô anh là thứ người như vậy ư?
"Không có, em nói nghiêm túc."
Phó Cảnh Ngộ kéo cô vào trong ngực, cũng không lo người giúp việc ở bên cạnh nhìn thấy, ở trên trán cô hôn một cái, "Sẽ không bao giờ có chuyện đấy xảy ra,em đừng suy nghĩ lung tung nữa. Em nói xem bên trong cái đầu này của em chứa những gì? Cả ngày chỉ toàn nghĩ ngợi lung ta lung tung?"
"Ai bảo em là nhà văn chứ?" Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nở nụ cười, "Khả năng trí tưởng tượng trời sinh so với người khác đã phong phú hơn rồi."
Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cưng chiều nở nụ cười.
Lúc Làm xong kiểm tra đã bốn giờ rồi, từ bệnh viện đi ra, Phó Cảnh Ngộ nói với Phó Linh Lung: " Em cùng Tinh Tinh đi trước ăn, chị có muốn cùng đi không?"
"Chị không đi đâu." Phó Linh Lung nói: " Chị đến nhà hàng xem thế nào, buổi tối lại đi tìm hai đứa sau "
Nói tới chỗ này, Phó Linh Lung nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Có phải Hôm nay cậu lại không ăn cơm trưa rồi không?"
Tưởng Sâm đứng ở một bên, nói: " Sao chị biết."
Phó Cảnh Ngộ: "..."
Anh thật sự cảm thấy Tưởng Sâm đặc biệt càng ngày càng lắm mồm.
Phó Linh Lung nói: "Nhanh đi ăn cơm đi, chú ý thân thể."
Đến xe, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Hôm nay anh không ăn cơm trưa thật à?"
Anh không nói, cô cũng không biết.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì, anh vui quá nên no luôn rồi "
Anh cảm thấy mình có thể một tuần lễ không cần ăn cơm.
Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "lần sau anh mà không ăn cơm thì em không để ý tới anh nữa. Bận rộn mấy đi nữa cũng phải ăn cơm đúng giờ, chị cùng em tại bệnh viện sẽ lo như thế nào đây?"
"Em lo lắng cho anh sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt ôn nhu bên trong, mang theo mấy phần đắc ý.
Trước cơn giông tố bao giờ trời cũng nắng rất đẹp, thôi thì chúng ta cứ chuẩn bị tinh thần để đón nó thôi, mong rằng mọi người hãy chuẩn bị sẵn một trái tim đủ mạnh mẽ để đọc tiếp nhé, không ngược mà vẫn khóc như thường đấy
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh cúi đầu, hỏi: "Nếu sinh Bảo Bảo ra, liệu anh có chỉ thích nó mà không thích em nữa không? Em xem trên ti vi rất nhiều người đều là như vậy, sau khi có con rồi liền không yêu vợ nữa.""..." lo lắng này của Diệp Phồn Tinh làm cho Phó Cảnh Ngộ thiếu chút nữa không có cười ra tiếng, " Em đang đùa anh sao?"Ở trong mắt cô anh là thứ người như vậy ư?"Không có, em nói nghiêm túc."Phó Cảnh Ngộ kéo cô vào trong ngực, cũng không lo người giúp việc ở bên cạnh nhìn thấy, ở trên trán cô hôn một cái, "Sẽ không bao giờ có chuyện đấy xảy ra,em đừng suy nghĩ lung tung nữa. Em nói xem bên trong cái đầu này của em chứa những gì? Cả ngày chỉ toàn nghĩ ngợi lung ta lung tung?""Ai bảo em là nhà văn chứ?" Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nở nụ cười, "Khả năng trí tưởng tượng trời sinh so với người khác đã phong phú hơn rồi."Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cưng chiều nở nụ cười.Lúc Làm xong kiểm tra đã bốn giờ rồi, từ bệnh viện đi ra, Phó Cảnh Ngộ nói với Phó Linh Lung: " Em cùng Tinh Tinh đi trước ăn, chị có muốn cùng đi không?""Chị không đi đâu." Phó Linh Lung nói: " Chị đến nhà hàng xem thế nào, buổi tối lại đi tìm hai đứa sau "Nói tới chỗ này, Phó Linh Lung nhìn Phó Cảnh Ngộ, " Có phải Hôm nay cậu lại không ăn cơm trưa rồi không?"Tưởng Sâm đứng ở một bên, nói: " Sao chị biết."Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh thật sự cảm thấy Tưởng Sâm đặc biệt càng ngày càng lắm mồm.Phó Linh Lung nói: "Nhanh đi ăn cơm đi, chú ý thân thể."Đến xe, Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Hôm nay anh không ăn cơm trưa thật à?"Anh không nói, cô cũng không biết.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không có việc gì, anh vui quá nên no luôn rồi "Anh cảm thấy mình có thể một tuần lễ không cần ăn cơm.Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "lần sau anh mà không ăn cơm thì em không để ý tới anh nữa. Bận rộn mấy đi nữa cũng phải ăn cơm đúng giờ, chị cùng em tại bệnh viện sẽ lo như thế nào đây?""Em lo lắng cho anh sao?" Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt ôn nhu bên trong, mang theo mấy phần đắc ý.Trước cơn giông tố bao giờ trời cũng nắng rất đẹp, thôi thì chúng ta cứ chuẩn bị tinh thần để đón nó thôi, mong rằng mọi người hãy chuẩn bị sẵn một trái tim đủ mạnh mẽ để đọc tiếp nhé, không ngược mà vẫn khóc như thường đấy