Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 907-2: Ừ, Anh ở đây! (2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bộ dáng tiều tụy, trước kia Tô Lâm Hoan chưa bao giờ thảm hại như vậy.Khi đó chỉ cần Tô Lâm Hoan xuất hiện, liền làm cho người ta cảm thấy cả thế giới đều thật ấm áp, đều rất tốt đẹp.sau khi Khuất Ngọc Thanh ra khỏi cửa, Tô Lâm Hoan đứng ở cửa sổ, nhìn tận mắt Khuất Ngọc Thanh đi khuất..Cô ta quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Hạ nằm ở nơi đó, tay nhỏ loạn vung.Cô ta đi tới, bế Tiểu Hạ lên, không nhịn được dương khóe miệng lên.-lúc Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ trở về vườn hoa Giang Phủ đã là chạng vạng tối, có hai người giúp việc đang ở trong sân, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh từ trên xe xuống.Cô ôm cổ của anh, được anh ôm vào trong ngực, từng bước từng bước đi vào bên trong, bầu không khí ngọt ngào đến không tưởng.Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: " Anh mau buông em xuống, mọi người đang nhìn kia kìa."Phó Cảnh Ngộ nhìn mấy người kia một cái, một mặt ung dung, "Không có việc gì."Diệp Phồn Tinh len lén nhìn gương mặt tuấn tú kia.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cũng không cảm thấy mệt mỏi, nhẹ nhàng thoái mái liền tiến vào cửa.Diệp Phồn Tinh gần đây rất tham ngủ, vừa lên xe đã ngủ thiếp đi.Vào cửa,dì Ngô nhìn thấy bọn họ, cười hỏi "Cảnh Ngộ, Phồn Tinh, hai đứa trở lại rồi hả?""Vâng." Phó Cảnh Ngộ nói: " Cháu và cô ấy ăn cơm ở bên ngoài rồi, cơm tối tối nay dì cũng không cần chuẩn bị nữa, dì chuẩn bị cho cô ấy ít đồ ăn vặt là được."Dì Ngô gật đầu, "Được."Phó Cảnh Ngộ phân phó xong, ôm lấy Diệp Phồn Tinh đi lên lầu, đặt cô lên giường, thân mật giúp cô nắm tay từ trong tay áo ra, " Được rồi, có thể ngủ rồi."Trên đường trở về luôn mồm kêu mệt.Diệp Phồn Tinh không chớp mắt, nhìn lấy anh, " Anh ngủ cùng em có được không?"Có thể là biết sau khi có thai, cũng có thể là bởi vì hai ngày nay quả thực anh quá sủng cô rồi, làm cho trong lòng của Diệp Phồn Tinh lại không tự chủ bắt đầu ỷ lại vào anh.Quả nhiên ban đầu anh nói, phải đợi lúc anh ở bên cạnh cô thì mới có thể để cô mang thai là đúng.Nếu không, Diệp Phồn Tinh căn bản không có biện pháp tưởng tượng mình bụng càng ngày lớn, anh lại không ở bên cạnh cô sẽ như thế nào?Phó Cảnh Ngộ để cho cô gối đầu tay của mình, nhẹ nhàng hôn một cái, " Ừ, Anh ở đây!"Ngọt quá đi mất, cứ như này thì ai chẳng muốn lấy chồng cơ chứMọi người thương mật thì bỏ phiếu cho truyện đi ạ!
Bộ dáng tiều tụy, trước kia Tô Lâm Hoan chưa bao giờ thảm hại như vậy.
Khi đó chỉ cần Tô Lâm Hoan xuất hiện, liền làm cho người ta cảm thấy cả thế giới đều thật ấm áp, đều rất tốt đẹp.
sau khi Khuất Ngọc Thanh ra khỏi cửa, Tô Lâm Hoan đứng ở cửa sổ, nhìn tận mắt Khuất Ngọc Thanh đi khuất..
Cô ta quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Hạ nằm ở nơi đó, tay nhỏ loạn vung.
Cô ta đi tới, bế Tiểu Hạ lên, không nhịn được dương khóe miệng lên.
-
lúc Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ trở về vườn hoa Giang Phủ đã là chạng vạng tối, có hai người giúp việc đang ở trong sân, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh từ trên xe xuống.
Cô ôm cổ của anh, được anh ôm vào trong ngực, từng bước từng bước đi vào bên trong, bầu không khí ngọt ngào đến không tưởng.
Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: " Anh mau buông em xuống, mọi người đang nhìn kia kìa."
Phó Cảnh Ngộ nhìn mấy người kia một cái, một mặt ung dung, "Không có việc gì."
Diệp Phồn Tinh len lén nhìn gương mặt tuấn tú kia.
Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cũng không cảm thấy mệt mỏi, nhẹ nhàng thoái mái liền tiến vào cửa.
Diệp Phồn Tinh gần đây rất tham ngủ, vừa lên xe đã ngủ thiếp đi.
Vào cửa,dì Ngô nhìn thấy bọn họ, cười hỏi "Cảnh Ngộ, Phồn Tinh, hai đứa trở lại rồi hả?"
"Vâng." Phó Cảnh Ngộ nói: " Cháu và cô ấy ăn cơm ở bên ngoài rồi, cơm tối tối nay dì cũng không cần chuẩn bị nữa, dì chuẩn bị cho cô ấy ít đồ ăn vặt là được."
Dì Ngô gật đầu, "Được."
Phó Cảnh Ngộ phân phó xong, ôm lấy Diệp Phồn Tinh đi lên lầu, đặt cô lên giường, thân mật giúp cô nắm tay từ trong tay áo ra, " Được rồi, có thể ngủ rồi."
Trên đường trở về luôn mồm kêu mệt.
Diệp Phồn Tinh không chớp mắt, nhìn lấy anh, " Anh ngủ cùng em có được không?"
Có thể là biết sau khi có thai, cũng có thể là bởi vì hai ngày nay quả thực anh quá sủng cô rồi, làm cho trong lòng của Diệp Phồn Tinh lại không tự chủ bắt đầu ỷ lại vào anh.
Quả nhiên ban đầu anh nói, phải đợi lúc anh ở bên cạnh cô thì mới có thể để cô mang thai là đúng.
Nếu không, Diệp Phồn Tinh căn bản không có biện pháp tưởng tượng mình bụng càng ngày lớn, anh lại không ở bên cạnh cô sẽ như thế nào?
Phó Cảnh Ngộ để cho cô gối đầu tay của mình, nhẹ nhàng hôn một cái, " Ừ, Anh ở đây!"
Ngọt quá đi mất, cứ như này thì ai chẳng muốn lấy chồng cơ chứ
Mọi người thương mật thì bỏ phiếu cho truyện đi ạ!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bộ dáng tiều tụy, trước kia Tô Lâm Hoan chưa bao giờ thảm hại như vậy.Khi đó chỉ cần Tô Lâm Hoan xuất hiện, liền làm cho người ta cảm thấy cả thế giới đều thật ấm áp, đều rất tốt đẹp.sau khi Khuất Ngọc Thanh ra khỏi cửa, Tô Lâm Hoan đứng ở cửa sổ, nhìn tận mắt Khuất Ngọc Thanh đi khuất..Cô ta quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Hạ nằm ở nơi đó, tay nhỏ loạn vung.Cô ta đi tới, bế Tiểu Hạ lên, không nhịn được dương khóe miệng lên.-lúc Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ trở về vườn hoa Giang Phủ đã là chạng vạng tối, có hai người giúp việc đang ở trong sân, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh từ trên xe xuống.Cô ôm cổ của anh, được anh ôm vào trong ngực, từng bước từng bước đi vào bên trong, bầu không khí ngọt ngào đến không tưởng.Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, nói: " Anh mau buông em xuống, mọi người đang nhìn kia kìa."Phó Cảnh Ngộ nhìn mấy người kia một cái, một mặt ung dung, "Không có việc gì."Diệp Phồn Tinh len lén nhìn gương mặt tuấn tú kia.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy cô, cũng không cảm thấy mệt mỏi, nhẹ nhàng thoái mái liền tiến vào cửa.Diệp Phồn Tinh gần đây rất tham ngủ, vừa lên xe đã ngủ thiếp đi.Vào cửa,dì Ngô nhìn thấy bọn họ, cười hỏi "Cảnh Ngộ, Phồn Tinh, hai đứa trở lại rồi hả?""Vâng." Phó Cảnh Ngộ nói: " Cháu và cô ấy ăn cơm ở bên ngoài rồi, cơm tối tối nay dì cũng không cần chuẩn bị nữa, dì chuẩn bị cho cô ấy ít đồ ăn vặt là được."Dì Ngô gật đầu, "Được."Phó Cảnh Ngộ phân phó xong, ôm lấy Diệp Phồn Tinh đi lên lầu, đặt cô lên giường, thân mật giúp cô nắm tay từ trong tay áo ra, " Được rồi, có thể ngủ rồi."Trên đường trở về luôn mồm kêu mệt.Diệp Phồn Tinh không chớp mắt, nhìn lấy anh, " Anh ngủ cùng em có được không?"Có thể là biết sau khi có thai, cũng có thể là bởi vì hai ngày nay quả thực anh quá sủng cô rồi, làm cho trong lòng của Diệp Phồn Tinh lại không tự chủ bắt đầu ỷ lại vào anh.Quả nhiên ban đầu anh nói, phải đợi lúc anh ở bên cạnh cô thì mới có thể để cô mang thai là đúng.Nếu không, Diệp Phồn Tinh căn bản không có biện pháp tưởng tượng mình bụng càng ngày lớn, anh lại không ở bên cạnh cô sẽ như thế nào?Phó Cảnh Ngộ để cho cô gối đầu tay của mình, nhẹ nhàng hôn một cái, " Ừ, Anh ở đây!"Ngọt quá đi mất, cứ như này thì ai chẳng muốn lấy chồng cơ chứMọi người thương mật thì bỏ phiếu cho truyện đi ạ!