Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 918-1: Đau lòng
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đem khăn lông đưa cho cô, cũng không có đi ra ngoài.Diệp Phồn Tinh nhận lấy khăn lông, xoa xoa mặt, một hồi lâu mới nhìn Phó Cảnh Ngộ,hốc mắt cô hồng hồng, ngược lại cũng không phải khó chịu chỗ nào, chính là buồn nôn nôn mà không thoải mái.Cô nhỏ giọng phàn nàn nói: “Đã bảo anh đi ra ngoài rồi, sao anh cứ đứng ở chỗ này?”Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ tràn đầy lo âu, “ Đau lòng ”Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, cúi đầu xuống nói: “ em không sao.”Mặc dù rất khó chịu, nhưng Diệp Phồn Tinh cảm thấy mình có thể chịu đựng được.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô nôn ói xong vẫn còn an ủi ngược lại mình, trong lòng ê ẩm, “ Đồ ngốc.”Diệp Phồn Tinh đi theo Phó Cảnh Ngộ ra ngoài, ngồi xuống ghế sa lon, Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, ân cần hỏi “Cơm tối anh bảo dì Ngô nấu cho em món gì chua chua nhé?”“ vâng.” Diệp Phồn Tinh gật đầu.Gần đây cô rất thích ăn chua.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, nắm tay cô vào lòng bàn tay ấm nóng của mình, “ em phải chịu khổ rồi.”Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên ghế sa lon, nói: “ Chị Linh Lung nói lúc trước chín ấy cũng như vậy, không có việc gì đâu, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi.”Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, anh là một người đàn ông, nhìn thấy cô phải khổ sở như vậy, trong lòng đau như kim châm.Chỉ có điều Diệp Phồn Tinh thoạt nhìn lại rất bình tĩnh.Chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra.Diệp Phồn Tinh nghỉ ngơi một hồi, Phó Cảnh Ngộ mới nói tới chuyện trường học.-Lúc ăn cơm tối, hai người từ trên lầu đi xuống, dì Ngô đã nấu cơm xong, làm toàn những món tương đối thanh đạm, Diệp Phồn Tinh hiện tại không chịu nổi dầu mỡ.Là một con hàng ăn uống, lúc trước cái gì cũng ăn, hiện tại vừa nhìn thấy liền buồn nôn, thời gian này trải qua quả thật là khổ cực.Yêu thương truyện thì mọi người hãy like và bỏ phiếu cho truyện nhé
Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đem khăn lông đưa cho cô, cũng không có đi ra ngoài.
Diệp Phồn Tinh nhận lấy khăn lông, xoa xoa mặt, một hồi lâu mới nhìn Phó Cảnh Ngộ,
hốc mắt cô hồng hồng, ngược lại cũng không phải khó chịu chỗ nào, chính là buồn nôn nôn mà không thoải mái.
Cô nhỏ giọng phàn nàn nói: “Đã bảo anh đi ra ngoài rồi, sao anh cứ đứng ở chỗ này?”
Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ tràn đầy lo âu, “ Đau lòng ”
Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, cúi đầu xuống nói: “ em không sao.”
Mặc dù rất khó chịu, nhưng Diệp Phồn Tinh cảm thấy mình có thể chịu đựng được.
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô nôn ói xong vẫn còn an ủi ngược lại mình, trong lòng ê ẩm, “ Đồ ngốc.”
Diệp Phồn Tinh đi theo Phó Cảnh Ngộ ra ngoài, ngồi xuống ghế sa lon, Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, ân cần hỏi “Cơm tối anh bảo dì Ngô nấu cho em món gì chua chua nhé?”
“ vâng.” Diệp Phồn Tinh gật đầu.
Gần đây cô rất thích ăn chua.
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, nắm tay cô vào lòng bàn tay ấm nóng của mình, “ em phải chịu khổ rồi.”
Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên ghế sa lon, nói: “ Chị Linh Lung nói lúc trước chín ấy cũng như vậy, không có việc gì đâu, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi.”
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, anh là một người đàn ông, nhìn thấy cô phải khổ sở như vậy, trong lòng đau như kim châm.
Chỉ có điều Diệp Phồn Tinh thoạt nhìn lại rất bình tĩnh.
Chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra.
Diệp Phồn Tinh nghỉ ngơi một hồi, Phó Cảnh Ngộ mới nói tới chuyện trường học.
-
Lúc ăn cơm tối, hai người từ trên lầu đi xuống, dì Ngô đã nấu cơm xong, làm toàn những món tương đối thanh đạm, Diệp Phồn Tinh hiện tại không chịu nổi dầu mỡ.
Là một con hàng ăn uống, lúc trước cái gì cũng ăn, hiện tại vừa nhìn thấy liền buồn nôn, thời gian này trải qua quả thật là khổ cực.
Yêu thương truyện thì mọi người hãy like và bỏ phiếu cho truyện nhé
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ đứng ở một bên, đem khăn lông đưa cho cô, cũng không có đi ra ngoài.Diệp Phồn Tinh nhận lấy khăn lông, xoa xoa mặt, một hồi lâu mới nhìn Phó Cảnh Ngộ,hốc mắt cô hồng hồng, ngược lại cũng không phải khó chịu chỗ nào, chính là buồn nôn nôn mà không thoải mái.Cô nhỏ giọng phàn nàn nói: “Đã bảo anh đi ra ngoài rồi, sao anh cứ đứng ở chỗ này?”Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ tràn đầy lo âu, “ Đau lòng ”Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, cúi đầu xuống nói: “ em không sao.”Mặc dù rất khó chịu, nhưng Diệp Phồn Tinh cảm thấy mình có thể chịu đựng được.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô nôn ói xong vẫn còn an ủi ngược lại mình, trong lòng ê ẩm, “ Đồ ngốc.”Diệp Phồn Tinh đi theo Phó Cảnh Ngộ ra ngoài, ngồi xuống ghế sa lon, Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, ân cần hỏi “Cơm tối anh bảo dì Ngô nấu cho em món gì chua chua nhé?”“ vâng.” Diệp Phồn Tinh gật đầu.Gần đây cô rất thích ăn chua.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, nắm tay cô vào lòng bàn tay ấm nóng của mình, “ em phải chịu khổ rồi.”Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên ghế sa lon, nói: “ Chị Linh Lung nói lúc trước chín ấy cũng như vậy, không có việc gì đâu, qua một thời gian nữa sẽ tốt thôi.”Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, anh là một người đàn ông, nhìn thấy cô phải khổ sở như vậy, trong lòng đau như kim châm.Chỉ có điều Diệp Phồn Tinh thoạt nhìn lại rất bình tĩnh.Chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch ra.Diệp Phồn Tinh nghỉ ngơi một hồi, Phó Cảnh Ngộ mới nói tới chuyện trường học.-Lúc ăn cơm tối, hai người từ trên lầu đi xuống, dì Ngô đã nấu cơm xong, làm toàn những món tương đối thanh đạm, Diệp Phồn Tinh hiện tại không chịu nổi dầu mỡ.Là một con hàng ăn uống, lúc trước cái gì cũng ăn, hiện tại vừa nhìn thấy liền buồn nôn, thời gian này trải qua quả thật là khổ cực.Yêu thương truyện thì mọi người hãy like và bỏ phiếu cho truyện nhé