Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 920-2: Trở nên ôn như hơn (2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ đang cùng bác sĩ nói chuyện, thảo luận tình hình của Diệp Phồn Tinh, tình hình của Diệp Phồn Tinh tương đối nghiêm trọng.Bác sĩ nói: “Trước chúng tôi sẽ điều trị theo dõi tình hình của chị nhà, anh cũng không nên quá lo lắng. Nói không chừng hai ngày nữa liền tốt thôi.”Đây là quá trình phụ nữ có thai phải đi qua, Phó Cảnh Ngộ lo lắng nữa cũng không có tác dụng gì.Lại không thể cho phụ nữ có thai dùng thuốc chống nôn, cho nên, chỉ có thể từ từ vượt qua.Phần lớn những người làm mẹ đều sẽ như vậy...Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, “ vâng, tôi biết.”Mặc dù như thế, tâm tình của anh vẫn rất nặng nề.Phó Cảnh Ngộ về tới phòng, thấy Diệp Phồn Tinh đã tỉnh rồi, ánh mắt của anh lập tức trở nên ôn nhu.Phó Linh Lung nhìn thấy hai vợ chồng này nhìn nhau, nói: “Anh rể cậu đang gọi chị về nhà nấu cơm, chị phải về trước, không quấy rầy hai đứa nữa.”Vợ chồng nhà người ta ở chỗ này, Phó Linh Lung cảm giác mình giống như cái kỳ đà cản mũi.Phó Cảnh Ngộ đưa chị ấy ra cửa, Phó Linh Lung nói: “Trở về đi, ở cùng Phồn Tinh, chăm sóc cho con bé thật tốt, ngày mai chị lại tới nữa.”Vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, chị ấy lại không nhịn được nhớ lại mình trước kia.Làm cho chị cũng không lại mang thai lần thứ hai.Phó Cảnh Ngộ nói: “chị đi đường cẩn thận một chút.”“Biết rồi.” Phó Linh Lung nhìn thấy em trai nhà mình biết quan tâm người khác, cười nói “ Ở bên Phồn Tinh lâu rồi, chị cảm giác cậu hình như trở nên ôn nhu hơn rồi đấy, còn biết quan tâm chị cậu rồi cơ?”“...” Phó Cảnh Ngộ lười để ý chị mình, đi thẳng về phòng bệnh.Anh ngồi xuống bên cạnh, thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, hỏi: “Đang suy nghĩ gì?”“Muốn nghịch điện thoại.” Diệp Phồn Tinh tội nghiệp nói.Cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có thể đáp ứng để cho cô chơi hay không.Nằm ở trên giường thật muốn buồn chán chết đi được, liền cảm giác trong dạ dày một mực không ngừng mà sôi trào, cô thật vất vả mới có thể chịu được.
Phó Cảnh Ngộ đang cùng bác sĩ nói chuyện, thảo luận tình hình của Diệp Phồn Tinh, tình hình của Diệp Phồn Tinh tương đối nghiêm trọng.
Bác sĩ nói: “Trước chúng tôi sẽ điều trị theo dõi tình hình của chị nhà, anh cũng không nên quá lo lắng. Nói không chừng hai ngày nữa liền tốt thôi.”
Đây là quá trình phụ nữ có thai phải đi qua, Phó Cảnh Ngộ lo lắng nữa cũng không có tác dụng gì.
Lại không thể cho phụ nữ có thai dùng thuốc chống nôn, cho nên, chỉ có thể từ từ vượt qua.
Phần lớn những người làm mẹ đều sẽ như vậy...
Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, “ vâng, tôi biết.”
Mặc dù như thế, tâm tình của anh vẫn rất nặng nề.
Phó Cảnh Ngộ về tới phòng, thấy Diệp Phồn Tinh đã tỉnh rồi, ánh mắt của anh lập tức trở nên ôn nhu.
Phó Linh Lung nhìn thấy hai vợ chồng này nhìn nhau, nói: “Anh rể cậu đang gọi chị về nhà nấu cơm, chị phải về trước, không quấy rầy hai đứa nữa.”
Vợ chồng nhà người ta ở chỗ này, Phó Linh Lung cảm giác mình giống như cái kỳ đà cản mũi.
Phó Cảnh Ngộ đưa chị ấy ra cửa, Phó Linh Lung nói: “Trở về đi, ở cùng Phồn Tinh, chăm sóc cho con bé thật tốt, ngày mai chị lại tới nữa.”
Vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, chị ấy lại không nhịn được nhớ lại mình trước kia.
Làm cho chị cũng không lại mang thai lần thứ hai.
Phó Cảnh Ngộ nói: “chị đi đường cẩn thận một chút.”
“Biết rồi.” Phó Linh Lung nhìn thấy em trai nhà mình biết quan tâm người khác, cười nói “ Ở bên Phồn Tinh lâu rồi, chị cảm giác cậu hình như trở nên ôn nhu hơn rồi đấy, còn biết quan tâm chị cậu rồi cơ?”
“...” Phó Cảnh Ngộ lười để ý chị mình, đi thẳng về phòng bệnh.
Anh ngồi xuống bên cạnh, thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, hỏi: “Đang suy nghĩ gì?”
“Muốn nghịch điện thoại.” Diệp Phồn Tinh tội nghiệp nói.
Cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có thể đáp ứng để cho cô chơi hay không.
Nằm ở trên giường thật muốn buồn chán chết đi được, liền cảm giác trong dạ dày một mực không ngừng mà sôi trào, cô thật vất vả mới có thể chịu được.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ đang cùng bác sĩ nói chuyện, thảo luận tình hình của Diệp Phồn Tinh, tình hình của Diệp Phồn Tinh tương đối nghiêm trọng.Bác sĩ nói: “Trước chúng tôi sẽ điều trị theo dõi tình hình của chị nhà, anh cũng không nên quá lo lắng. Nói không chừng hai ngày nữa liền tốt thôi.”Đây là quá trình phụ nữ có thai phải đi qua, Phó Cảnh Ngộ lo lắng nữa cũng không có tác dụng gì.Lại không thể cho phụ nữ có thai dùng thuốc chống nôn, cho nên, chỉ có thể từ từ vượt qua.Phần lớn những người làm mẹ đều sẽ như vậy...Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái, “ vâng, tôi biết.”Mặc dù như thế, tâm tình của anh vẫn rất nặng nề.Phó Cảnh Ngộ về tới phòng, thấy Diệp Phồn Tinh đã tỉnh rồi, ánh mắt của anh lập tức trở nên ôn nhu.Phó Linh Lung nhìn thấy hai vợ chồng này nhìn nhau, nói: “Anh rể cậu đang gọi chị về nhà nấu cơm, chị phải về trước, không quấy rầy hai đứa nữa.”Vợ chồng nhà người ta ở chỗ này, Phó Linh Lung cảm giác mình giống như cái kỳ đà cản mũi.Phó Cảnh Ngộ đưa chị ấy ra cửa, Phó Linh Lung nói: “Trở về đi, ở cùng Phồn Tinh, chăm sóc cho con bé thật tốt, ngày mai chị lại tới nữa.”Vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, chị ấy lại không nhịn được nhớ lại mình trước kia.Làm cho chị cũng không lại mang thai lần thứ hai.Phó Cảnh Ngộ nói: “chị đi đường cẩn thận một chút.”“Biết rồi.” Phó Linh Lung nhìn thấy em trai nhà mình biết quan tâm người khác, cười nói “ Ở bên Phồn Tinh lâu rồi, chị cảm giác cậu hình như trở nên ôn nhu hơn rồi đấy, còn biết quan tâm chị cậu rồi cơ?”“...” Phó Cảnh Ngộ lười để ý chị mình, đi thẳng về phòng bệnh.Anh ngồi xuống bên cạnh, thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, hỏi: “Đang suy nghĩ gì?”“Muốn nghịch điện thoại.” Diệp Phồn Tinh tội nghiệp nói.Cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có thể đáp ứng để cho cô chơi hay không.Nằm ở trên giường thật muốn buồn chán chết đi được, liền cảm giác trong dạ dày một mực không ngừng mà sôi trào, cô thật vất vả mới có thể chịu được.