Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 942-6: Bão 6: 21+

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Đau à?" Phó Cảnh Ngộ thấy cô khóc, xót xa hỏi.Cô nhắm mắt lắc đầu, nhưng khi tay anh đan vào tay cô, nước mắt của cô lại như từng viên ngọc đứt dây. Cô không thể khống chế được cảm giác bi thương trong lòng, có lẽ là vì không biết tiếp theo đây sẽ phải đối mặt với người đàn ông này thế nào."Xin lỗi em!" Phó Cảnh Ngộ sợ sức mạnh của mình đã làm cô đau, cố gắng nhẫn nại, nụ hôn của anh dịu dàng, ngập tràn xót thương, khẽ chạm lên mí mắt ướt đẫm của cô.Cô ngước mắt lên, nhìn vầng trán vì cố nhịn mà mồ hôi chảy đầm đìa của anh. Đến cả ánh mắt anh cũng ngập tràn xót xa. Tình yêu và sự ấm áp dâng lên trong lòng, cô cắn môi, hai má dần đỏ ửng lên: "Em rất thích... như thế này, anh... thích chứ?""Thích!" Lời cô nói chính là động lực để người đàn ông bùng phát. Anh thầm gọi tên cô. Sức mạnh cố gắng thu lại đó như chiếc vòng sắt quấn chặt lấy anh, nhưng lại ấm áp đến khó tả, khiến anh bất chấp việc sẽ làm cô đau đớn, không nhịn được nữa phải tiến vào. Anh dướn người, thì thầm vào tai cô: "Tiểu yêu tinh! Anh chỉ muốn nuốt chửng em!"Hồn phách Diệp Phồn Tinh tan tác trước những đợt tấn công mạnh mẽ của anh, cơ thể cô được lấp đầy, ý thức cũng hoàn toàn bị tiêu diệt, chỉ biết đi theo bản năng của người phụ nữ, xoay người để nghênh đón cơ thể người đàn ông.Anh đưa tay cô l*n đ*nh đầu, cảm giác hai cơ thể được lấp đầy không ngừng lắc lư, mỗi lúc một nhanh.Diệp Phồn Tinh như một nhúm bông, hoàn toàn tan ra trong vòng tay anh, mắt cô khép hờ, thần trí sớm đã không còn tỉnh táo. Bờ môi đỏ hồng đón lấy nụ hôn của anh. Cô thậm chí còn khẽ gọi tên anh, mỗi một thanh âm đều là sự quyến luyến từ tận đáy lòng.Sự sung sướng khiến cả hai quên đi hiện thực, cô cũng dịu dàng nép mình dưới người anh.Phó Cảnh Ngộ nâng eo cô lên để cả hai người kết hợp chặt chẽ hơn. Anh nhìn người con gái mê loạn, tóc tai rối bời, từng lọn tóc dính chặt vào gương mặt ướt đầm mồ hôi. Dáng vẻ ấy cùng ánh mắt gợi tình, long lanh nước đã cướp hết lý trí của anh, anh không còn tìm được bản thân mình nữa.Giống như vừa trải qua một cơn bão lớn.

"Đau à?" Phó Cảnh Ngộ thấy cô khóc, xót xa hỏi.

Cô nhắm mắt lắc đầu, nhưng khi tay anh đan vào tay cô, nước mắt của cô lại như từng viên ngọc đứt dây. Cô không thể khống chế được cảm giác bi thương trong lòng, có lẽ là vì không biết tiếp theo đây sẽ phải đối mặt với người đàn ông này thế nào.

"Xin lỗi em!" Phó Cảnh Ngộ sợ sức mạnh của mình đã làm cô đau, cố gắng nhẫn nại, nụ hôn của anh dịu dàng, ngập tràn xót thương, khẽ chạm lên mí mắt ướt đẫm của cô.

Cô ngước mắt lên, nhìn vầng trán vì cố nhịn mà mồ hôi chảy đầm đìa của anh. Đến cả ánh mắt anh cũng ngập tràn xót xa. Tình yêu và sự ấm áp dâng lên trong lòng, cô cắn môi, hai má dần đỏ ửng lên: "Em rất thích... như thế này, anh... thích chứ?"

"Thích!" Lời cô nói chính là động lực để người đàn ông bùng phát. Anh thầm gọi tên cô. Sức mạnh cố gắng thu lại đó như chiếc vòng sắt quấn chặt lấy anh, nhưng lại ấm áp đến khó tả, khiến anh bất chấp việc sẽ làm cô đau đớn, không nhịn được nữa phải tiến vào. Anh dướn người, thì thầm vào tai cô: "Tiểu yêu tinh! Anh chỉ muốn nuốt chửng em!"

Hồn phách Diệp Phồn Tinh tan tác trước những đợt tấn công mạnh mẽ của anh, cơ thể cô được lấp đầy, ý thức cũng hoàn toàn bị tiêu diệt, chỉ biết đi theo bản năng của người phụ nữ, xoay người để nghênh đón cơ thể người đàn ông.

Anh đưa tay cô l*n đ*nh đầu, cảm giác hai cơ thể được lấp đầy không ngừng lắc lư, mỗi lúc một nhanh.

Diệp Phồn Tinh như một nhúm bông, hoàn toàn tan ra trong vòng tay anh, mắt cô khép hờ, thần trí sớm đã không còn tỉnh táo. Bờ môi đỏ hồng đón lấy nụ hôn của anh. Cô thậm chí còn khẽ gọi tên anh, mỗi một thanh âm đều là sự quyến luyến từ tận đáy lòng.

Sự sung sướng khiến cả hai quên đi hiện thực, cô cũng dịu dàng nép mình dưới người anh.

Phó Cảnh Ngộ nâng eo cô lên để cả hai người kết hợp chặt chẽ hơn. Anh nhìn người con gái mê loạn, tóc tai rối bời, từng lọn tóc dính chặt vào gương mặt ướt đầm mồ hôi. Dáng vẻ ấy cùng ánh mắt gợi tình, long lanh nước đã cướp hết lý trí của anh, anh không còn tìm được bản thân mình nữa.

Giống như vừa trải qua một cơn bão lớn.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Đau à?" Phó Cảnh Ngộ thấy cô khóc, xót xa hỏi.Cô nhắm mắt lắc đầu, nhưng khi tay anh đan vào tay cô, nước mắt của cô lại như từng viên ngọc đứt dây. Cô không thể khống chế được cảm giác bi thương trong lòng, có lẽ là vì không biết tiếp theo đây sẽ phải đối mặt với người đàn ông này thế nào."Xin lỗi em!" Phó Cảnh Ngộ sợ sức mạnh của mình đã làm cô đau, cố gắng nhẫn nại, nụ hôn của anh dịu dàng, ngập tràn xót thương, khẽ chạm lên mí mắt ướt đẫm của cô.Cô ngước mắt lên, nhìn vầng trán vì cố nhịn mà mồ hôi chảy đầm đìa của anh. Đến cả ánh mắt anh cũng ngập tràn xót xa. Tình yêu và sự ấm áp dâng lên trong lòng, cô cắn môi, hai má dần đỏ ửng lên: "Em rất thích... như thế này, anh... thích chứ?""Thích!" Lời cô nói chính là động lực để người đàn ông bùng phát. Anh thầm gọi tên cô. Sức mạnh cố gắng thu lại đó như chiếc vòng sắt quấn chặt lấy anh, nhưng lại ấm áp đến khó tả, khiến anh bất chấp việc sẽ làm cô đau đớn, không nhịn được nữa phải tiến vào. Anh dướn người, thì thầm vào tai cô: "Tiểu yêu tinh! Anh chỉ muốn nuốt chửng em!"Hồn phách Diệp Phồn Tinh tan tác trước những đợt tấn công mạnh mẽ của anh, cơ thể cô được lấp đầy, ý thức cũng hoàn toàn bị tiêu diệt, chỉ biết đi theo bản năng của người phụ nữ, xoay người để nghênh đón cơ thể người đàn ông.Anh đưa tay cô l*n đ*nh đầu, cảm giác hai cơ thể được lấp đầy không ngừng lắc lư, mỗi lúc một nhanh.Diệp Phồn Tinh như một nhúm bông, hoàn toàn tan ra trong vòng tay anh, mắt cô khép hờ, thần trí sớm đã không còn tỉnh táo. Bờ môi đỏ hồng đón lấy nụ hôn của anh. Cô thậm chí còn khẽ gọi tên anh, mỗi một thanh âm đều là sự quyến luyến từ tận đáy lòng.Sự sung sướng khiến cả hai quên đi hiện thực, cô cũng dịu dàng nép mình dưới người anh.Phó Cảnh Ngộ nâng eo cô lên để cả hai người kết hợp chặt chẽ hơn. Anh nhìn người con gái mê loạn, tóc tai rối bời, từng lọn tóc dính chặt vào gương mặt ướt đầm mồ hôi. Dáng vẻ ấy cùng ánh mắt gợi tình, long lanh nước đã cướp hết lý trí của anh, anh không còn tìm được bản thân mình nữa.Giống như vừa trải qua một cơn bão lớn.

Chương 942-6: Bão 6: 21+