Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 950-1: Nhớ anh!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtAnh đang đọc sách, cô cũng muốn ở bên anh.Phó Cảnh Ngộ đứng lên, cầm sách lên, "Trở về phòng rồi đọc."Diệp Phồn Tinh mang dép đi theo sau lưng anh, về tới phòng ngủ...-tháng bảy, thời tiết thành phố A đúng lúc nóng nhất. Bởi vì khí trời oi bức, Diệp Phồn Tinh ngủ không ngon lắm.Phó Cảnh Ngộ đi Thân thành công tác một tuần, về nhà đúng lúc là buổi chiều, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, trong nhà máy điều hòa vẫn đang mở mà cô lại ướt đẫm một thân mồ hôi.Gần đây bụng lớn, áp lực của Diệp Phồn Tinh cũng rất lớn, tối ngủ bắp chân còn gây bị chuột rút, bình thường anh ở nhà, khi gặp phải vấn đề còn có thể nói với anh, làm nũng với anh, mấy ngày nay anh không có ở đây, cô cảm giác rất cực khổ.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở mép giường, ôn nhu hôn cô một cái.Nụ hôn Mềm mại của anh làm cho Diệp Phồn Tinh từ trong giấc mộng bị đánh thức, Diệp Phồn Tinh dựa vào gối, nhìn lấy người đàn ông chừng mấy ngày không thấy đâu nhưng không có trả lời.Ánh mắt cô rất ủy khuất.Phó Cảnh Ngộ thấy cô yên tĩnh như vậy, hỏi: " Sao thế?""Nhớ anh." Buổi tối, ngày nào cô cũng nhớ anh đến không ngủ được, cho dù vẫn gọi điện thoại cho anh, nhưng cúp điện thoại vẫn sẽ nhớ anh.Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh phải hoài nghi, có phải mình bị mắc chứng uất ức tiền sản hay không?Phó Cảnh Ngộ nhìn bảo bối nhà mình đầu đầy mồ hôi, có chút đau lòng nói: "Không có việc gì, anh về rồi."Mặc dù anh mới đi một vòng, nhưng đối với Diệp Phồn Tinh mà nói lại giống như đã đi rất lâu.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, không lên tiếng, trong đôi mắt mang theo một tia cảm giác bất lực.Phó Cảnh Ngộ mặc áo sơ mi, cầm cây quạt, giúp cô quạt mát, ánh mắt rơi vào trên bụng của cô, "Lúc anh không có nhà, có phải em không có ai để làm nũng hay không?"Nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!
Lửng mật
Anh đang đọc sách, cô cũng muốn ở bên anh.
Phó Cảnh Ngộ đứng lên, cầm sách lên, "Trở về phòng rồi đọc."
Diệp Phồn Tinh mang dép đi theo sau lưng anh, về tới phòng ngủ...
-
tháng bảy, thời tiết thành phố A đúng lúc nóng nhất. Bởi vì khí trời oi bức, Diệp Phồn Tinh ngủ không ngon lắm.
Phó Cảnh Ngộ đi Thân thành công tác một tuần, về nhà đúng lúc là buổi chiều, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, trong nhà máy điều hòa vẫn đang mở mà cô lại ướt đẫm một thân mồ hôi.
Gần đây bụng lớn, áp lực của Diệp Phồn Tinh cũng rất lớn, tối ngủ bắp chân còn gây bị chuột rút, bình thường anh ở nhà, khi gặp phải vấn đề còn có thể nói với anh, làm nũng với anh, mấy ngày nay anh không có ở đây, cô cảm giác rất cực khổ.
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở mép giường, ôn nhu hôn cô một cái.
Nụ hôn Mềm mại của anh làm cho Diệp Phồn Tinh từ trong giấc mộng bị đánh thức, Diệp Phồn Tinh dựa vào gối, nhìn lấy người đàn ông chừng mấy ngày không thấy đâu nhưng không có trả lời.
Ánh mắt cô rất ủy khuất.
Phó Cảnh Ngộ thấy cô yên tĩnh như vậy, hỏi: " Sao thế?"
"Nhớ anh." Buổi tối, ngày nào cô cũng nhớ anh đến không ngủ được, cho dù vẫn gọi điện thoại cho anh, nhưng cúp điện thoại vẫn sẽ nhớ anh.
Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh phải hoài nghi, có phải mình bị mắc chứng uất ức tiền sản hay không?
Phó Cảnh Ngộ nhìn bảo bối nhà mình đầu đầy mồ hôi, có chút đau lòng nói: "Không có việc gì, anh về rồi."
Mặc dù anh mới đi một vòng, nhưng đối với Diệp Phồn Tinh mà nói lại giống như đã đi rất lâu.
Diệp Phồn Tinh nhìn anh, không lên tiếng, trong đôi mắt mang theo một tia cảm giác bất lực.
Phó Cảnh Ngộ mặc áo sơ mi, cầm cây quạt, giúp cô quạt mát, ánh mắt rơi vào trên bụng của cô, "Lúc anh không có nhà, có phải em không có ai để làm nũng hay không?"
Nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtAnh đang đọc sách, cô cũng muốn ở bên anh.Phó Cảnh Ngộ đứng lên, cầm sách lên, "Trở về phòng rồi đọc."Diệp Phồn Tinh mang dép đi theo sau lưng anh, về tới phòng ngủ...-tháng bảy, thời tiết thành phố A đúng lúc nóng nhất. Bởi vì khí trời oi bức, Diệp Phồn Tinh ngủ không ngon lắm.Phó Cảnh Ngộ đi Thân thành công tác một tuần, về nhà đúng lúc là buổi chiều, Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, trong nhà máy điều hòa vẫn đang mở mà cô lại ướt đẫm một thân mồ hôi.Gần đây bụng lớn, áp lực của Diệp Phồn Tinh cũng rất lớn, tối ngủ bắp chân còn gây bị chuột rút, bình thường anh ở nhà, khi gặp phải vấn đề còn có thể nói với anh, làm nũng với anh, mấy ngày nay anh không có ở đây, cô cảm giác rất cực khổ.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở mép giường, ôn nhu hôn cô một cái.Nụ hôn Mềm mại của anh làm cho Diệp Phồn Tinh từ trong giấc mộng bị đánh thức, Diệp Phồn Tinh dựa vào gối, nhìn lấy người đàn ông chừng mấy ngày không thấy đâu nhưng không có trả lời.Ánh mắt cô rất ủy khuất.Phó Cảnh Ngộ thấy cô yên tĩnh như vậy, hỏi: " Sao thế?""Nhớ anh." Buổi tối, ngày nào cô cũng nhớ anh đến không ngủ được, cho dù vẫn gọi điện thoại cho anh, nhưng cúp điện thoại vẫn sẽ nhớ anh.Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh phải hoài nghi, có phải mình bị mắc chứng uất ức tiền sản hay không?Phó Cảnh Ngộ nhìn bảo bối nhà mình đầu đầy mồ hôi, có chút đau lòng nói: "Không có việc gì, anh về rồi."Mặc dù anh mới đi một vòng, nhưng đối với Diệp Phồn Tinh mà nói lại giống như đã đi rất lâu.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, không lên tiếng, trong đôi mắt mang theo một tia cảm giác bất lực.Phó Cảnh Ngộ mặc áo sơ mi, cầm cây quạt, giúp cô quạt mát, ánh mắt rơi vào trên bụng của cô, "Lúc anh không có nhà, có phải em không có ai để làm nũng hay không?"Nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật nhé các tềnh yêu!