Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 954-1: Phó tổng lại khoe khoang!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtKỷ Minh Viễn: Chúc mừng!Tưởng Sâm: Chúc mừng ông chủ!...Phía dưới một nhóm người chúc mừng.Mẹ Phó cũng gửi vào group chat, lúc trước một nhóm người nói Phó Cảnh Ngộ không thể có con, không ít lần chê cười bà, hiện tại, có thể coi là lấy lại mặt mũi rồi.Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ lướt điện thoại trả lời bình luận, khóe miệng thỉnh thoảng nhếch lên, cô cũng cười theo.Muộn hơn, Diệp Tử Thần cùng Tả Dục cũng đến, hai người vừa vào cửa, liền thấy Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ.Tả Dục mở miệng chào hỏi Phó Cảnh Ngộ, " Cháu chào chú."Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ, nói với hai người: "Con trai tôi này, nhìn giống tôi không?"Bình thường Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng cao ngạo bao nhiêu cơ chứ?Giờ phút này lại chủ động khoe khoang với bọn họ.Tả Dục và Diệp Tử Thần không nhịn được len lén kêu gào trong lòng: Bóng đèn nhỏ bé xíu thế kia thì giống kiểu gì.Diệp Tử Thần đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nhìn lấy tiểu bảo bối lập tức bị sự đáng yêu của nhóc làm cho tan chảy, " Em có thể bé cháu em một cái không?"" Cậu đừng bế, tay chân vụng về, nó còn nhỏ như thế, anh sợ cậu không bế được đâu." Rõ ràng lần đầu tiên làm cha, Phó tổng lại giống như rất có kinh nghiệm, còn ghét bỏ Diệp Tử Thần.Điều này làm cho Diệp Tử Thần có chút mất hứng.Vì cái gì mà không cho cậu ta bế cháu của mình chứ, thật vô lý?Mình là cậu của nhóc con này cơ mà!Đây chính là hắn cháu trai của mình cơ mà!"Anh rể, em muốn ôm một cái cơ." Diệp Tử Thần phát huy bản lĩnh miệng ngọt, lắc lư Phó Cảnh Ngộ.Tên nhóc con này quả thực quá nhỏ, ở trước mặt mấy người đàn ông cao lớn thô kệch trước mặt, giống như một con búp bê yếu ớt.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con trai nhà mình nhìn cả buổi trời, cuối cùng, Diệp Tử Thần phải cầu khẩn cả buổi anh mới cho cậu ta ôm một lúc, khi chuyền sang tay còn không quên dặn dò " Cậu nhớ cẩn thận một chút."Phó tổng bây giờ nhìn ai cũng thấy vụng về, luôn cảm thấy chỉ có mình mới có thể bế con trai mình.Diệp Tử Thần dài mồm nói: "Biết rồi mà!"Sau đó Phó Cảnh Ngộ đem Bóng Đèn Nhỏ đưa cho cậu ta.Nhớ like và bỏ phiếu cho mật nhé các tình yêu
Lửng mật
Kỷ Minh Viễn: Chúc mừng!
Tưởng Sâm: Chúc mừng ông chủ!
...
Phía dưới một nhóm người chúc mừng.
Mẹ Phó cũng gửi vào group chat, lúc trước một nhóm người nói Phó Cảnh Ngộ không thể có con, không ít lần chê cười bà, hiện tại, có thể coi là lấy lại mặt mũi rồi.
Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ lướt điện thoại trả lời bình luận, khóe miệng thỉnh thoảng nhếch lên, cô cũng cười theo.
Muộn hơn, Diệp Tử Thần cùng Tả Dục cũng đến, hai người vừa vào cửa, liền thấy Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ.
Tả Dục mở miệng chào hỏi Phó Cảnh Ngộ, " Cháu chào chú."
Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ, nói với hai người: "Con trai tôi này, nhìn giống tôi không?"
Bình thường Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng cao ngạo bao nhiêu cơ chứ?
Giờ phút này lại chủ động khoe khoang với bọn họ.
Tả Dục và Diệp Tử Thần không nhịn được len lén kêu gào trong lòng: Bóng đèn nhỏ bé xíu thế kia thì giống kiểu gì.
Diệp Tử Thần đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nhìn lấy tiểu bảo bối lập tức bị sự đáng yêu của nhóc làm cho tan chảy, " Em có thể bé cháu em một cái không?"
" Cậu đừng bế, tay chân vụng về, nó còn nhỏ như thế, anh sợ cậu không bế được đâu." Rõ ràng lần đầu tiên làm cha, Phó tổng lại giống như rất có kinh nghiệm, còn ghét bỏ Diệp Tử Thần.
Điều này làm cho Diệp Tử Thần có chút mất hứng.
Vì cái gì mà không cho cậu ta bế cháu của mình chứ, thật vô lý?
Mình là cậu của nhóc con này cơ mà!
Đây chính là hắn cháu trai của mình cơ mà!
"Anh rể, em muốn ôm một cái cơ." Diệp Tử Thần phát huy bản lĩnh miệng ngọt, lắc lư Phó Cảnh Ngộ.
Tên nhóc con này quả thực quá nhỏ, ở trước mặt mấy người đàn ông cao lớn thô kệch trước mặt, giống như một con búp bê yếu ớt.
Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con trai nhà mình nhìn cả buổi trời, cuối cùng, Diệp Tử Thần phải cầu khẩn cả buổi anh mới cho cậu ta ôm một lúc, khi chuyền sang tay còn không quên dặn dò " Cậu nhớ cẩn thận một chút."
Phó tổng bây giờ nhìn ai cũng thấy vụng về, luôn cảm thấy chỉ có mình mới có thể bế con trai mình.
Diệp Tử Thần dài mồm nói: "Biết rồi mà!"
Sau đó Phó Cảnh Ngộ đem Bóng Đèn Nhỏ đưa cho cậu ta.
Nhớ like và bỏ phiếu cho mật nhé các tình yêu
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtKỷ Minh Viễn: Chúc mừng!Tưởng Sâm: Chúc mừng ông chủ!...Phía dưới một nhóm người chúc mừng.Mẹ Phó cũng gửi vào group chat, lúc trước một nhóm người nói Phó Cảnh Ngộ không thể có con, không ít lần chê cười bà, hiện tại, có thể coi là lấy lại mặt mũi rồi.Diệp Phồn Tinh nằm ở trên giường, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ lướt điện thoại trả lời bình luận, khóe miệng thỉnh thoảng nhếch lên, cô cũng cười theo.Muộn hơn, Diệp Tử Thần cùng Tả Dục cũng đến, hai người vừa vào cửa, liền thấy Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ.Tả Dục mở miệng chào hỏi Phó Cảnh Ngộ, " Cháu chào chú."Phó Cảnh Ngộ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ, nói với hai người: "Con trai tôi này, nhìn giống tôi không?"Bình thường Phó Cảnh Ngộ lạnh lùng cao ngạo bao nhiêu cơ chứ?Giờ phút này lại chủ động khoe khoang với bọn họ.Tả Dục và Diệp Tử Thần không nhịn được len lén kêu gào trong lòng: Bóng đèn nhỏ bé xíu thế kia thì giống kiểu gì.Diệp Tử Thần đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nhìn lấy tiểu bảo bối lập tức bị sự đáng yêu của nhóc làm cho tan chảy, " Em có thể bé cháu em một cái không?"" Cậu đừng bế, tay chân vụng về, nó còn nhỏ như thế, anh sợ cậu không bế được đâu." Rõ ràng lần đầu tiên làm cha, Phó tổng lại giống như rất có kinh nghiệm, còn ghét bỏ Diệp Tử Thần.Điều này làm cho Diệp Tử Thần có chút mất hứng.Vì cái gì mà không cho cậu ta bế cháu của mình chứ, thật vô lý?Mình là cậu của nhóc con này cơ mà!Đây chính là hắn cháu trai của mình cơ mà!"Anh rể, em muốn ôm một cái cơ." Diệp Tử Thần phát huy bản lĩnh miệng ngọt, lắc lư Phó Cảnh Ngộ.Tên nhóc con này quả thực quá nhỏ, ở trước mặt mấy người đàn ông cao lớn thô kệch trước mặt, giống như một con búp bê yếu ớt.Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con trai nhà mình nhìn cả buổi trời, cuối cùng, Diệp Tử Thần phải cầu khẩn cả buổi anh mới cho cậu ta ôm một lúc, khi chuyền sang tay còn không quên dặn dò " Cậu nhớ cẩn thận một chút."Phó tổng bây giờ nhìn ai cũng thấy vụng về, luôn cảm thấy chỉ có mình mới có thể bế con trai mình.Diệp Tử Thần dài mồm nói: "Biết rồi mà!"Sau đó Phó Cảnh Ngộ đem Bóng Đèn Nhỏ đưa cho cậu ta.Nhớ like và bỏ phiếu cho mật nhé các tình yêu