Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 962-2: Lao lực quá độ 18+

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtCánh môi của Phó Cảnh Ngộ chậm rãi từ cần cổ của cô đi đến đôi môi căng mọng ngọt ngào.Diệp Phồn Tinh chỉ cảm thấy như bị điện giật theo đôi môi có chất dẫn điện của anh truyền khắp trái tim yếu ớt của cô. Cô cố sức đẩy nhưng lại hoàn toàn không có lực.Diệp Phồn Tinh đè ép đáy lòng rung động, tay nắm chặt thành quả đấm, buộc mình phải lơ đi cảm xúc mà Phó Cảnh Ngộ tạo ra, dùng hết sức để thoát khỏi anh. Nhưng mà, cho dù sức của cô có mạnh đến đâu, thì chung quy sức đàn ông vẫn mạnh hơn đàn bà. Anh dễ dàng chế ngụ được cô, sau đó không nói một lời liền đè cô ra chiếm đoạt.Khi anh tiến nhập vào địa phận ấy, Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như một quả bóng xì hơi, không còn sức giãy giụa nữa, sự phản kháng yếu ớt của cô phút chốc liền chìm nghỉm xuống tận đáy.Diệp Phồn Tinh cũng không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ là cắn môi và để mặc anh muốn làm gì thì làm....Thỏa mãn được d*c v*ng, sau khi hoạt động "quá sức", Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh vào lòng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu.Ngày hôm sau, Diệp Phồn Tinh không đi học mà ở nhà chăm sóc Phó Cảnh Ngộ.Buổi sáng, sau khi thức dậy, ở trong phòng rửa tay nhìn thấy những vết hôn anh lưu lại trên cổ mình, cô nhíu lông mày lại.Rõ ràng muốn cự tuyệt anh, kết quả cuối cùng vẫn là bị anh ăn sạch...Cô phát hiện mình đối với người đàn ông này, mình không có chút sức đề kháng nào hết.Diệp Phồn Tinh đặc biệt mặc cái áo lông cao cổ màu đen, da thịt cô trắng hồng, lại rất gầy, thoạt nhìn rất đẹp mắt.Cô nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngủ trên giường rồi mới từ phòng ngủ đi ra.Tưởng Sâm mới vừa từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, hỏi: " Anh Phó bị bệnh sao?""Anh ấy bị cảm, còn đang ngủ." Nhìn thấy trong tay Tưởng Sâm cầm lấy tài liệu, Diệp Phồn Tinh nói: " Anh để ông chủ nhà các anh nghỉ ngơi một chút đi, anh ấy cũng không phải làm bằng sắt."Tưởng Sâm ủy khuất, "Không phải là không tôi cho anh ấy nghỉ ngơi, mà là bình thường anh ấy rất liều mạng. Hai vợ chồng các người không phải rất giống nhau sao? Làm việc ngay cả mạng cũng không cần."Trọng điểm là sau khi Phó Cảnh Ngộ trở về còn phải chăm sóc vịt con, cũng mới gần đây mới đưa Bóng Đèn Nhỏ sang cho bà Phó chăm sóc hộ.Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật để có thịt thường xuyên hơn nhé!

Lửng mật

Cánh môi của Phó Cảnh Ngộ chậm rãi từ cần cổ của cô đi đến đôi môi căng mọng ngọt ngào.

Diệp Phồn Tinh chỉ cảm thấy như bị điện giật theo đôi môi có chất dẫn điện của anh truyền khắp trái tim yếu ớt của cô. Cô cố sức đẩy nhưng lại hoàn toàn không có lực.

Diệp Phồn Tinh đè ép đáy lòng rung động, tay nắm chặt thành quả đấm, buộc mình phải lơ đi cảm xúc mà Phó Cảnh Ngộ tạo ra, dùng hết sức để thoát khỏi anh. Nhưng mà, cho dù sức của cô có mạnh đến đâu, thì chung quy sức đàn ông vẫn mạnh hơn đàn bà. Anh dễ dàng chế ngụ được cô, sau đó không nói một lời liền đè cô ra chiếm đoạt.

Khi anh tiến nhập vào địa phận ấy, Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như một quả bóng xì hơi, không còn sức giãy giụa nữa, sự phản kháng yếu ớt của cô phút chốc liền chìm nghỉm xuống tận đáy.

Diệp Phồn Tinh cũng không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ là cắn môi và để mặc anh muốn làm gì thì làm.

...Thỏa mãn được d*c v*ng, sau khi hoạt động "quá sức", Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh vào lòng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu.

Ngày hôm sau, Diệp Phồn Tinh không đi học mà ở nhà chăm sóc Phó Cảnh Ngộ.

Buổi sáng, sau khi thức dậy, ở trong phòng rửa tay nhìn thấy những vết hôn anh lưu lại trên cổ mình, cô nhíu lông mày lại.

Rõ ràng muốn cự tuyệt anh, kết quả cuối cùng vẫn là bị anh ăn sạch...

Cô phát hiện mình đối với người đàn ông này, mình không có chút sức đề kháng nào hết.

Diệp Phồn Tinh đặc biệt mặc cái áo lông cao cổ màu đen, da thịt cô trắng hồng, lại rất gầy, thoạt nhìn rất đẹp mắt.

Cô nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngủ trên giường rồi mới từ phòng ngủ đi ra.

Tưởng Sâm mới vừa từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, hỏi: " Anh Phó bị bệnh sao?"

"Anh ấy bị cảm, còn đang ngủ." Nhìn thấy trong tay Tưởng Sâm cầm lấy tài liệu, Diệp Phồn Tinh nói: " Anh để ông chủ nhà các anh nghỉ ngơi một chút đi, anh ấy cũng không phải làm bằng sắt."

Tưởng Sâm ủy khuất, "Không phải là không tôi cho anh ấy nghỉ ngơi, mà là bình thường anh ấy rất liều mạng. Hai vợ chồng các người không phải rất giống nhau sao? Làm việc ngay cả mạng cũng không cần."

Trọng điểm là sau khi Phó Cảnh Ngộ trở về còn phải chăm sóc vịt con, cũng mới gần đây mới đưa Bóng Đèn Nhỏ sang cho bà Phó chăm sóc hộ.

Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật để có thịt thường xuyên hơn nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtCánh môi của Phó Cảnh Ngộ chậm rãi từ cần cổ của cô đi đến đôi môi căng mọng ngọt ngào.Diệp Phồn Tinh chỉ cảm thấy như bị điện giật theo đôi môi có chất dẫn điện của anh truyền khắp trái tim yếu ớt của cô. Cô cố sức đẩy nhưng lại hoàn toàn không có lực.Diệp Phồn Tinh đè ép đáy lòng rung động, tay nắm chặt thành quả đấm, buộc mình phải lơ đi cảm xúc mà Phó Cảnh Ngộ tạo ra, dùng hết sức để thoát khỏi anh. Nhưng mà, cho dù sức của cô có mạnh đến đâu, thì chung quy sức đàn ông vẫn mạnh hơn đàn bà. Anh dễ dàng chế ngụ được cô, sau đó không nói một lời liền đè cô ra chiếm đoạt.Khi anh tiến nhập vào địa phận ấy, Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như một quả bóng xì hơi, không còn sức giãy giụa nữa, sự phản kháng yếu ớt của cô phút chốc liền chìm nghỉm xuống tận đáy.Diệp Phồn Tinh cũng không dám tưởng tượng tiếp nữa, chỉ là cắn môi và để mặc anh muốn làm gì thì làm....Thỏa mãn được d*c v*ng, sau khi hoạt động "quá sức", Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh vào lòng, tiếp tục chìm vào giấc ngủ sâu.Ngày hôm sau, Diệp Phồn Tinh không đi học mà ở nhà chăm sóc Phó Cảnh Ngộ.Buổi sáng, sau khi thức dậy, ở trong phòng rửa tay nhìn thấy những vết hôn anh lưu lại trên cổ mình, cô nhíu lông mày lại.Rõ ràng muốn cự tuyệt anh, kết quả cuối cùng vẫn là bị anh ăn sạch...Cô phát hiện mình đối với người đàn ông này, mình không có chút sức đề kháng nào hết.Diệp Phồn Tinh đặc biệt mặc cái áo lông cao cổ màu đen, da thịt cô trắng hồng, lại rất gầy, thoạt nhìn rất đẹp mắt.Cô nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngủ trên giường rồi mới từ phòng ngủ đi ra.Tưởng Sâm mới vừa từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, hỏi: " Anh Phó bị bệnh sao?""Anh ấy bị cảm, còn đang ngủ." Nhìn thấy trong tay Tưởng Sâm cầm lấy tài liệu, Diệp Phồn Tinh nói: " Anh để ông chủ nhà các anh nghỉ ngơi một chút đi, anh ấy cũng không phải làm bằng sắt."Tưởng Sâm ủy khuất, "Không phải là không tôi cho anh ấy nghỉ ngơi, mà là bình thường anh ấy rất liều mạng. Hai vợ chồng các người không phải rất giống nhau sao? Làm việc ngay cả mạng cũng không cần."Trọng điểm là sau khi Phó Cảnh Ngộ trở về còn phải chăm sóc vịt con, cũng mới gần đây mới đưa Bóng Đèn Nhỏ sang cho bà Phó chăm sóc hộ.Đừng quên like và bỏ phiếu cho mật để có thịt thường xuyên hơn nhé!

Chương 962-2: Lao lực quá độ 18+