Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 966-2: Cô tới đây làm gì?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtMẹ Thịnh Hy đi tới, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, cả khuôn mặt đều xụ xuống.Yêu nữ này, trở về để làm gì?Ban đầu ly hôn chạy nhanh như vậy, bây giờ còn muốn trở về giành con ư?Tô Lâm Hoan không nhìn thấy địch ý của bà Thịnh, nhìn Hạ Thiên, "Có đau chỗ nào không?"có thể là mới vừa té, còn có chút ngây ngốc, nhìn lấy Tô Lâm Hoan, mấy giây sau, Hạ hạ đột nhiên há hốc mồm khóc.Ngã đau chết luôn!Tô Lâm Hoan đưa tay đi ôm con bé, "Ngoan, bảo bối, đừng khóc..."Hạ Thiên kháng cự mà đưa tay đẩy Tô Lâm Hoan ra, ở trong mắt con bé, Tô Lâm Hoan chính là một người xa lạ.Con bé quay về phía bà Thịnh, vươn tay ra, " Bà, bế."Bà Thịnh thấy vậy, vội vàng qua ôm cháu gái rượu vào trong lòng, Hạ hạ ủy khuất đưa tay ra, "Đau đau."Bà Thịnh giúp Hạ Hạ thổi tay, "Không sao, không khóc sẽ hết đau thôi."Tô Lâm Hoan đứng lên, thái độ của con gái làm cho cô ta không khỏi cảm thấy chua xót.Đây là con gái cô ta mang thai mười tháng sinh ra, hiện tại bụng vẫn còn vết sẹo mổ, vậy mà con gái lại không nhận mẹ.Bà Thịnh dỗ Hạ hạ xong, để cho người giúp việc ôm Hạ hạ vào phòng rồi mới quay sang nhìn Tô Lâm Hoan,hỏi "cô tới làm gì?"Tô Lâm Hoan biết bà Thịnh không thích mình, nhưng vẫn lấy dũng khí nói: " Cháu tới thăm Hạ hạ.""Không cần đâu." Bà Thịnh nói: " Đằng nào cô cũng không coi cháu gái của tôi là con gái cô, hiện tại càng không cần phải để ý đến."Lúc Tô Lâm Hoan mới vừa đi, ngày nào Hạ Hạ cũng tìm mẹ.Đó là thời điểm Hạ hạ ỷ lại vào cô ta nhất, vậy mà cô ta nỡ lòng vứt bỏ Tiểu Hạ, làm mỗi đêm con bé đều khóc đến đêm khuya, sau đó lại bị bệnh một khoảng thời gian.Đều là Thịnh Hy và mẹ Thịnh Hy chăm sóc con bé, ngậm đắng nuốt cay nuôi con bé lớn như vậy.Hiện tại, Hạ hạ đã sớm không nhớ Tô Lâm Hoan là ai, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, chỉ cảm thấy xa lạ cực kì.
Lửng mật
Mẹ Thịnh Hy đi tới, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, cả khuôn mặt đều xụ xuống.
Yêu nữ này, trở về để làm gì?
Ban đầu ly hôn chạy nhanh như vậy, bây giờ còn muốn trở về giành con ư?
Tô Lâm Hoan không nhìn thấy địch ý của bà Thịnh, nhìn Hạ Thiên, "Có đau chỗ nào không?"
có thể là mới vừa té, còn có chút ngây ngốc, nhìn lấy Tô Lâm Hoan, mấy giây sau, Hạ hạ đột nhiên há hốc mồm khóc.
Ngã đau chết luôn!
Tô Lâm Hoan đưa tay đi ôm con bé, "Ngoan, bảo bối, đừng khóc..."
Hạ Thiên kháng cự mà đưa tay đẩy Tô Lâm Hoan ra, ở trong mắt con bé, Tô Lâm Hoan chính là một người xa lạ.
Con bé quay về phía bà Thịnh, vươn tay ra, " Bà, bế."
Bà Thịnh thấy vậy, vội vàng qua ôm cháu gái rượu vào trong lòng, Hạ hạ ủy khuất đưa tay ra, "Đau đau."
Bà Thịnh giúp Hạ Hạ thổi tay, "Không sao, không khóc sẽ hết đau thôi."
Tô Lâm Hoan đứng lên, thái độ của con gái làm cho cô ta không khỏi cảm thấy chua xót.
Đây là con gái cô ta mang thai mười tháng sinh ra, hiện tại bụng vẫn còn vết sẹo mổ, vậy mà con gái lại không nhận mẹ.
Bà Thịnh dỗ Hạ hạ xong, để cho người giúp việc ôm Hạ hạ vào phòng rồi mới quay sang nhìn Tô Lâm Hoan,hỏi "cô tới làm gì?"
Tô Lâm Hoan biết bà Thịnh không thích mình, nhưng vẫn lấy dũng khí nói: " Cháu tới thăm Hạ hạ."
"Không cần đâu." Bà Thịnh nói: " Đằng nào cô cũng không coi cháu gái của tôi là con gái cô, hiện tại càng không cần phải để ý đến."
Lúc Tô Lâm Hoan mới vừa đi, ngày nào Hạ Hạ cũng tìm mẹ.
Đó là thời điểm Hạ hạ ỷ lại vào cô ta nhất, vậy mà cô ta nỡ lòng vứt bỏ Tiểu Hạ, làm mỗi đêm con bé đều khóc đến đêm khuya, sau đó lại bị bệnh một khoảng thời gian.
Đều là Thịnh Hy và mẹ Thịnh Hy chăm sóc con bé, ngậm đắng nuốt cay nuôi con bé lớn như vậy.
Hiện tại, Hạ hạ đã sớm không nhớ Tô Lâm Hoan là ai, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, chỉ cảm thấy xa lạ cực kì.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtMẹ Thịnh Hy đi tới, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, cả khuôn mặt đều xụ xuống.Yêu nữ này, trở về để làm gì?Ban đầu ly hôn chạy nhanh như vậy, bây giờ còn muốn trở về giành con ư?Tô Lâm Hoan không nhìn thấy địch ý của bà Thịnh, nhìn Hạ Thiên, "Có đau chỗ nào không?"có thể là mới vừa té, còn có chút ngây ngốc, nhìn lấy Tô Lâm Hoan, mấy giây sau, Hạ hạ đột nhiên há hốc mồm khóc.Ngã đau chết luôn!Tô Lâm Hoan đưa tay đi ôm con bé, "Ngoan, bảo bối, đừng khóc..."Hạ Thiên kháng cự mà đưa tay đẩy Tô Lâm Hoan ra, ở trong mắt con bé, Tô Lâm Hoan chính là một người xa lạ.Con bé quay về phía bà Thịnh, vươn tay ra, " Bà, bế."Bà Thịnh thấy vậy, vội vàng qua ôm cháu gái rượu vào trong lòng, Hạ hạ ủy khuất đưa tay ra, "Đau đau."Bà Thịnh giúp Hạ Hạ thổi tay, "Không sao, không khóc sẽ hết đau thôi."Tô Lâm Hoan đứng lên, thái độ của con gái làm cho cô ta không khỏi cảm thấy chua xót.Đây là con gái cô ta mang thai mười tháng sinh ra, hiện tại bụng vẫn còn vết sẹo mổ, vậy mà con gái lại không nhận mẹ.Bà Thịnh dỗ Hạ hạ xong, để cho người giúp việc ôm Hạ hạ vào phòng rồi mới quay sang nhìn Tô Lâm Hoan,hỏi "cô tới làm gì?"Tô Lâm Hoan biết bà Thịnh không thích mình, nhưng vẫn lấy dũng khí nói: " Cháu tới thăm Hạ hạ.""Không cần đâu." Bà Thịnh nói: " Đằng nào cô cũng không coi cháu gái của tôi là con gái cô, hiện tại càng không cần phải để ý đến."Lúc Tô Lâm Hoan mới vừa đi, ngày nào Hạ Hạ cũng tìm mẹ.Đó là thời điểm Hạ hạ ỷ lại vào cô ta nhất, vậy mà cô ta nỡ lòng vứt bỏ Tiểu Hạ, làm mỗi đêm con bé đều khóc đến đêm khuya, sau đó lại bị bệnh một khoảng thời gian.Đều là Thịnh Hy và mẹ Thịnh Hy chăm sóc con bé, ngậm đắng nuốt cay nuôi con bé lớn như vậy.Hiện tại, Hạ hạ đã sớm không nhớ Tô Lâm Hoan là ai, nhìn thấy Tô Lâm Hoan, chỉ cảm thấy xa lạ cực kì.