Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 970: Đến đây với anh nào!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật"Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: "Còn mang theo vị hôn thê của anh ta qua đây nữa.""Vị hôn thê?"Diệp Phồn Tinh thấy chồng mình hiếu kỳ, nhịn không được bật cười, "Làm sao, anh có muốn nhìn mặt người ta không?"Cô đoán chồng cô hẳn rất tò mò, dù sao quan hệ của hai người họ tốt như vậy.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không muốn."Diệp Phồn Tinh ngồi xuống chỗ bàn học, lật sách xem bài tập, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Thứ sáu em có bài kiểm tra rồi mà giờ còn chưa học được gì vào đầu."Mỗi ngày vừa phải học vừa phải làm, lại còn bận rộn chuyện con cái, Diệp Phồn Tinh cảm giác mình bận rộn giống như con quay vô cực.Phó Cảnh Ngộ nói: "Đến đây anh xem nào."Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, ngọt ngào cười cười, cầm lấy sách, sấn tới bên cạnh anh.Gặp phải chỗ nào không biết, thuận tiện còn bảo anh giúp cô giảng một chút.Diệp Phồn Tinh cảm giác Phó Cảnh Ngộ giống như một kho bách khoa toàn thư, cái gì cũng biết, cô không cần đi đâu hết.Cô vùi vào ngực Phó Cảnh Ngộ, che kín chăn, xem sách một hồi,bởi vì Phó Cảnh Ngộ uống thuốc nên ngủ thiếp đi, cửa phòng đột nhiên bị gõ.Vào lúc này có người gõ cửa, Diệp Phồn Tinh suy đoán chắc là Ngôn Triết." Tôi ra mở cửa ngay."Cô buông sách xuống, mang dép đi về phía cửa, quả nhiên là Ngôn Triết, bên cạnh còn có Mộ Thập Thất đi theo sau, cô ấy đang ăn mặc quần áo của Diệp Phồn Tinh.Mộ Thập Thất thay quần áo của Diệp Phồn Tinh, làm cho người ta có một cảm giác mới, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa không nhận ra được.Ngôn Triết thấy Diệp Phồn Tinh ngây ngốc, nói rõ rõ ý đồ, " Cô ấy nói muốn dùng máy tính một chút, em có thể cho cô ấy mượn hay không?""Ồ, được chứ." Diệp Phồn Tinh nói: "Máy tính ở thư phòng, tôi đi lấy cho."Nói xong, cô dẫn bọn họ đi thư phòng, Diệp Phồn Tinh đi ở phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại liếc mắt nhìn.Mộ Thập Thất cười hỏi: "Tinh Tinh, cô nhìn cái gì thế?"
Lửng mật
"Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: "Còn mang theo vị hôn thê của anh ta qua đây nữa."
"Vị hôn thê?"
Diệp Phồn Tinh thấy chồng mình hiếu kỳ, nhịn không được bật cười, "Làm sao, anh có muốn nhìn mặt người ta không?"
Cô đoán chồng cô hẳn rất tò mò, dù sao quan hệ của hai người họ tốt như vậy.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Không muốn."
Diệp Phồn Tinh ngồi xuống chỗ bàn học, lật sách xem bài tập, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Thứ sáu em có bài kiểm tra rồi mà giờ còn chưa học được gì vào đầu."
Mỗi ngày vừa phải học vừa phải làm, lại còn bận rộn chuyện con cái, Diệp Phồn Tinh cảm giác mình bận rộn giống như con quay vô cực.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Đến đây anh xem nào."
Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, ngọt ngào cười cười, cầm lấy sách, sấn tới bên cạnh anh.
Gặp phải chỗ nào không biết, thuận tiện còn bảo anh giúp cô giảng một chút.
Diệp Phồn Tinh cảm giác Phó Cảnh Ngộ giống như một kho bách khoa toàn thư, cái gì cũng biết, cô không cần đi đâu hết.
Cô vùi vào ngực Phó Cảnh Ngộ, che kín chăn, xem sách một hồi,bởi vì Phó Cảnh Ngộ uống thuốc nên ngủ thiếp đi, cửa phòng đột nhiên bị gõ.
Vào lúc này có người gõ cửa, Diệp Phồn Tinh suy đoán chắc là Ngôn Triết.
" Tôi ra mở cửa ngay."
Cô buông sách xuống, mang dép đi về phía cửa, quả nhiên là Ngôn Triết, bên cạnh còn có Mộ Thập Thất đi theo sau, cô ấy đang ăn mặc quần áo của Diệp Phồn Tinh.
Mộ Thập Thất thay quần áo của Diệp Phồn Tinh, làm cho người ta có một cảm giác mới, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa không nhận ra được.
Ngôn Triết thấy Diệp Phồn Tinh ngây ngốc, nói rõ rõ ý đồ, " Cô ấy nói muốn dùng máy tính một chút, em có thể cho cô ấy mượn hay không?"
"Ồ, được chứ." Diệp Phồn Tinh nói: "Máy tính ở thư phòng, tôi đi lấy cho."
Nói xong, cô dẫn bọn họ đi thư phòng, Diệp Phồn Tinh đi ở phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại liếc mắt nhìn.
Mộ Thập Thất cười hỏi: "Tinh Tinh, cô nhìn cái gì thế?"
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật"Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: "Còn mang theo vị hôn thê của anh ta qua đây nữa.""Vị hôn thê?"Diệp Phồn Tinh thấy chồng mình hiếu kỳ, nhịn không được bật cười, "Làm sao, anh có muốn nhìn mặt người ta không?"Cô đoán chồng cô hẳn rất tò mò, dù sao quan hệ của hai người họ tốt như vậy.Phó Cảnh Ngộ nói: "Không muốn."Diệp Phồn Tinh ngồi xuống chỗ bàn học, lật sách xem bài tập, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Thứ sáu em có bài kiểm tra rồi mà giờ còn chưa học được gì vào đầu."Mỗi ngày vừa phải học vừa phải làm, lại còn bận rộn chuyện con cái, Diệp Phồn Tinh cảm giác mình bận rộn giống như con quay vô cực.Phó Cảnh Ngộ nói: "Đến đây anh xem nào."Diệp Phồn Tinh nhìn anh một cái, ngọt ngào cười cười, cầm lấy sách, sấn tới bên cạnh anh.Gặp phải chỗ nào không biết, thuận tiện còn bảo anh giúp cô giảng một chút.Diệp Phồn Tinh cảm giác Phó Cảnh Ngộ giống như một kho bách khoa toàn thư, cái gì cũng biết, cô không cần đi đâu hết.Cô vùi vào ngực Phó Cảnh Ngộ, che kín chăn, xem sách một hồi,bởi vì Phó Cảnh Ngộ uống thuốc nên ngủ thiếp đi, cửa phòng đột nhiên bị gõ.Vào lúc này có người gõ cửa, Diệp Phồn Tinh suy đoán chắc là Ngôn Triết." Tôi ra mở cửa ngay."Cô buông sách xuống, mang dép đi về phía cửa, quả nhiên là Ngôn Triết, bên cạnh còn có Mộ Thập Thất đi theo sau, cô ấy đang ăn mặc quần áo của Diệp Phồn Tinh.Mộ Thập Thất thay quần áo của Diệp Phồn Tinh, làm cho người ta có một cảm giác mới, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa không nhận ra được.Ngôn Triết thấy Diệp Phồn Tinh ngây ngốc, nói rõ rõ ý đồ, " Cô ấy nói muốn dùng máy tính một chút, em có thể cho cô ấy mượn hay không?""Ồ, được chứ." Diệp Phồn Tinh nói: "Máy tính ở thư phòng, tôi đi lấy cho."Nói xong, cô dẫn bọn họ đi thư phòng, Diệp Phồn Tinh đi ở phía trước, thỉnh thoảng quay đầu lại liếc mắt nhìn.Mộ Thập Thất cười hỏi: "Tinh Tinh, cô nhìn cái gì thế?"