Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 974: Bị ba mẹ bắt gặp

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh nói: "Nhớ nhiều bao nhiêu?"" Nhớ đến mức muốn đè em xuống giường."Phó Cảnh Ngộ vẫn còn đang ôm Diệp Phồn Tinh thì từ ngoài cửa có hai người đột nhiên đi tới, "Cảnh Ngộ?"Là giọng của bà Phó.Nhìn lại một cái, còn có cả ông Phó cũng ở bên cạnh bà Phó.Hai ông bà đều không nghĩ tới vừa tới đã thấy một màn như vậy, có chút kinh ngạc.Diệp Phồn Tinh: "..."Ông Phó nói rất ít, có một loại cảm giác cao thâm khó lường, ở bên ngoài lại làm người ta tôn trọng cực độLiền như vậy, bị hai vị trưởng bối thấy được bộ dáng tán tỉnh của bọn họ, Diệp Phồn Tinh cảm giác tai mình nóng lên, lập tức đẩy Phó Cảnh Ngộ ra.So với sự lúng túng của Diệp Phồn Tinh, thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, anh vô cùng lãnh đạm bình tĩnh, "Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?"Da mặt của anh càng dầy, Diệp Phồn Tinh không thể không nói thầm trong lòng: Bội phục.Ông Phó nói: "Ghé thăm các con một chút."Ông ấy cũng không có ý kiến gì đối với chuyện vừa nhìn thấy, cả nhà vào cửa.Bọn họ đi vào, đem Bóng Đèn Nhỏ cùng tới, Diệp Phồn Tinh ôm Bóng Đèn Nhỏ vào trong ngực, ở trong phòng đi tới đi lui, nghe ông Phó và bà Phó ngồi ở ghế sa lon, cùng Phó Cảnh Ngộ nói chuyện.Mặc dù Phó Cảnh Ngộ là tổng giám đốc của tập đoàn, nhưng từ khi Phó Cảnh Ngộ đi sáng bên kia công tác, tất cả mọi chuyện đều chuyển lại cho mọi người cùng quản lý, bình thường thi thoảng ông Phó mới hỏi đến chuyện công việc, bọn họ ở đó bàn về công việc, Diệp Phồn Tinh cũng nghe không hiểu, chẳng qua chỉ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ đi tới đi lui.Tiểu tử mỗi lần thấy cô liền cười rất vui vẻ, rất thỏa mãn, phảng phất như trẻ con được ăn kẹo.Diệp Phồn Tinh hướng về phía nhóc mỉm cười, "Ngoan, bảo bối gọi mẹ đi nào.""A!" Gọi mẹ đương nhiên là điều không có khả năng vào lúc này.Nhưng mà nhìn ra được nhóc dường như có chuyện muốn nói với Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nói: "Nhớ nhiều bao nhiêu?"

" Nhớ đến mức muốn đè em xuống giường."

Phó Cảnh Ngộ vẫn còn đang ôm Diệp Phồn Tinh thì từ ngoài cửa có hai người đột nhiên đi tới, "Cảnh Ngộ?"

Là giọng của bà Phó.

Nhìn lại một cái, còn có cả ông Phó cũng ở bên cạnh bà Phó.

Hai ông bà đều không nghĩ tới vừa tới đã thấy một màn như vậy, có chút kinh ngạc.

Diệp Phồn Tinh: "..."

Ông Phó nói rất ít, có một loại cảm giác cao thâm khó lường, ở bên ngoài lại làm người ta tôn trọng cực độ

Liền như vậy, bị hai vị trưởng bối thấy được bộ dáng tán tỉnh của bọn họ, Diệp Phồn Tinh cảm giác tai mình nóng lên, lập tức đẩy Phó Cảnh Ngộ ra.

So với sự lúng túng của Diệp Phồn Tinh, thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, anh vô cùng lãnh đạm bình tĩnh, "Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?"

Da mặt của anh càng dầy, Diệp Phồn Tinh không thể không nói thầm trong lòng: Bội phục.

Ông Phó nói: "Ghé thăm các con một chút."

Ông ấy cũng không có ý kiến gì đối với chuyện vừa nhìn thấy, cả nhà vào cửa.

Bọn họ đi vào, đem Bóng Đèn Nhỏ cùng tới, Diệp Phồn Tinh ôm Bóng Đèn Nhỏ vào trong ngực, ở trong phòng đi tới đi lui, nghe ông Phó và bà Phó ngồi ở ghế sa lon, cùng Phó Cảnh Ngộ nói chuyện.

Mặc dù Phó Cảnh Ngộ là tổng giám đốc của tập đoàn, nhưng từ khi Phó Cảnh Ngộ đi sáng bên kia công tác, tất cả mọi chuyện đều chuyển lại cho mọi người cùng quản lý, bình thường thi thoảng ông Phó mới hỏi đến chuyện công việc, bọn họ ở đó bàn về công việc, Diệp Phồn Tinh cũng nghe không hiểu, chẳng qua chỉ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ đi tới đi lui.

Tiểu tử mỗi lần thấy cô liền cười rất vui vẻ, rất thỏa mãn, phảng phất như trẻ con được ăn kẹo.

Diệp Phồn Tinh hướng về phía nhóc mỉm cười, "Ngoan, bảo bối gọi mẹ đi nào."

"A!" Gọi mẹ đương nhiên là điều không có khả năng vào lúc này.

Nhưng mà nhìn ra được nhóc dường như có chuyện muốn nói với Diệp Phồn Tinh.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh nói: "Nhớ nhiều bao nhiêu?"" Nhớ đến mức muốn đè em xuống giường."Phó Cảnh Ngộ vẫn còn đang ôm Diệp Phồn Tinh thì từ ngoài cửa có hai người đột nhiên đi tới, "Cảnh Ngộ?"Là giọng của bà Phó.Nhìn lại một cái, còn có cả ông Phó cũng ở bên cạnh bà Phó.Hai ông bà đều không nghĩ tới vừa tới đã thấy một màn như vậy, có chút kinh ngạc.Diệp Phồn Tinh: "..."Ông Phó nói rất ít, có một loại cảm giác cao thâm khó lường, ở bên ngoài lại làm người ta tôn trọng cực độLiền như vậy, bị hai vị trưởng bối thấy được bộ dáng tán tỉnh của bọn họ, Diệp Phồn Tinh cảm giác tai mình nóng lên, lập tức đẩy Phó Cảnh Ngộ ra.So với sự lúng túng của Diệp Phồn Tinh, thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, anh vô cùng lãnh đạm bình tĩnh, "Cha, mẹ, sao hai người lại tới đây?"Da mặt của anh càng dầy, Diệp Phồn Tinh không thể không nói thầm trong lòng: Bội phục.Ông Phó nói: "Ghé thăm các con một chút."Ông ấy cũng không có ý kiến gì đối với chuyện vừa nhìn thấy, cả nhà vào cửa.Bọn họ đi vào, đem Bóng Đèn Nhỏ cùng tới, Diệp Phồn Tinh ôm Bóng Đèn Nhỏ vào trong ngực, ở trong phòng đi tới đi lui, nghe ông Phó và bà Phó ngồi ở ghế sa lon, cùng Phó Cảnh Ngộ nói chuyện.Mặc dù Phó Cảnh Ngộ là tổng giám đốc của tập đoàn, nhưng từ khi Phó Cảnh Ngộ đi sáng bên kia công tác, tất cả mọi chuyện đều chuyển lại cho mọi người cùng quản lý, bình thường thi thoảng ông Phó mới hỏi đến chuyện công việc, bọn họ ở đó bàn về công việc, Diệp Phồn Tinh cũng nghe không hiểu, chẳng qua chỉ ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ đi tới đi lui.Tiểu tử mỗi lần thấy cô liền cười rất vui vẻ, rất thỏa mãn, phảng phất như trẻ con được ăn kẹo.Diệp Phồn Tinh hướng về phía nhóc mỉm cười, "Ngoan, bảo bối gọi mẹ đi nào.""A!" Gọi mẹ đương nhiên là điều không có khả năng vào lúc này.Nhưng mà nhìn ra được nhóc dường như có chuyện muốn nói với Diệp Phồn Tinh.

Chương 974: Bị ba mẹ bắt gặp