Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 982-1: Ngôn Triết đến nhà xin lỗi

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtBaf Ngôn nhìn Ngôn Triết nói, "Mẹ nghe nói, gần đây con và Tô Lâm Hoan cứ quấn lấy nhau?""Không thể nào." Anh ta và Tô Lâm Hoan đều không gặp gỡ nhau, nơi nào cho cô ta cơ hội quấn lấy mình?Bà Ngôn rất không yên tâm về con trai mình, chỉ sợ con trai cùng Tô Lâm Hoan làm ra chuyện gì, đến lúc đó lão thủ trưởng thế nào cũng phải đánh gãy chân anh ta.Bà chỉ hy vọng con trai mau lên cơm lên cháo với Mộ Thập Thất, bà Ngôn quyết định: "Ngày mai con đi đến Mộ gia thăm Thập Thất đi, hai đứa cũng quen biết hơn một năm rồi, cũng nên thân mật hơn một chút rồi. Con nói xem, con là một người đàn ông mà lại không chịu chủ động, chẳng nhẽ còn muốn con gái nhà người ta chủ động sao?"Bà Ngôn không gấp cũng không được.Với cái tiết tấu này, con trai của bà lúc nào mới có thể kết hôn?Ngay cả con gái cũng đã kết hôn lâu như vậy rồi, thằng con trai này thật sự như hàng ế tồn kho làm người ta phải lo lắng không thôi.Ngôn Triết tìm cớ: "Ngày mai con có chút việc bận...""Con thì bận rộn cái gì?không đi cũng phải đi.""..."Cúp điện thoại, Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "Hiện tại yên tâm chưa? Đoán chừng chính bọn họ tự mâu thuẫn, không có quan hệ gì đến em hết."Nghe được không liên quan tới mình, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Vậy thì tốt, em cũng chỉ lo lắng, sợ người ta chưa nghe em giải thích đã ghét em. Lúc trước khi ở trường học, em có vài bạn học, quan hệ cũng không tệ lắm, cũng bởi vì Triệu Gia Kỳ giở đủ chiêu trò ở sau lưng nói xấu em, làm cho người khác đều không thích em. Khi đó cũng không biết tại sao."Cho nên bây giờ, cũng chỉ sợ có loại chuyện này phát sinh.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nhìn nụ cười trên mặt cô, chỉ cần cô cười, cả thế giới của anh cũng bừng sáng lên."Đi ngủ đi." Anh ôm lấy Diệp Phồn Tinh, giống như vác con heo nhỏ ôm cô lên trên giường.

Lửng mật

Baf Ngôn nhìn Ngôn Triết nói, "Mẹ nghe nói, gần đây con và Tô Lâm Hoan cứ quấn lấy nhau?"

"Không thể nào." Anh ta và Tô Lâm Hoan đều không gặp gỡ nhau, nơi nào cho cô ta cơ hội quấn lấy mình?

Bà Ngôn rất không yên tâm về con trai mình, chỉ sợ con trai cùng Tô Lâm Hoan làm ra chuyện gì, đến lúc đó lão thủ trưởng thế nào cũng phải đánh gãy chân anh ta.

Bà chỉ hy vọng con trai mau lên cơm lên cháo với Mộ Thập Thất, bà Ngôn quyết định: "Ngày mai con đi đến Mộ gia thăm Thập Thất đi, hai đứa cũng quen biết hơn một năm rồi, cũng nên thân mật hơn một chút rồi. Con nói xem, con là một người đàn ông mà lại không chịu chủ động, chẳng nhẽ còn muốn con gái nhà người ta chủ động sao?"

Bà Ngôn không gấp cũng không được.

Với cái tiết tấu này, con trai của bà lúc nào mới có thể kết hôn?

Ngay cả con gái cũng đã kết hôn lâu như vậy rồi, thằng con trai này thật sự như hàng ế tồn kho làm người ta phải lo lắng không thôi.

Ngôn Triết tìm cớ: "Ngày mai con có chút việc bận..."

"Con thì bận rộn cái gì?không đi cũng phải đi."

"..."

Cúp điện thoại, Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "Hiện tại yên tâm chưa? Đoán chừng chính bọn họ tự mâu thuẫn, không có quan hệ gì đến em hết."

Nghe được không liên quan tới mình, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Vậy thì tốt, em cũng chỉ lo lắng, sợ người ta chưa nghe em giải thích đã ghét em. Lúc trước khi ở trường học, em có vài bạn học, quan hệ cũng không tệ lắm, cũng bởi vì Triệu Gia Kỳ giở đủ chiêu trò ở sau lưng nói xấu em, làm cho người khác đều không thích em. Khi đó cũng không biết tại sao."

Cho nên bây giờ, cũng chỉ sợ có loại chuyện này phát sinh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nhìn nụ cười trên mặt cô, chỉ cần cô cười, cả thế giới của anh cũng bừng sáng lên.

"Đi ngủ đi." Anh ôm lấy Diệp Phồn Tinh, giống như vác con heo nhỏ ôm cô lên trên giường.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtBaf Ngôn nhìn Ngôn Triết nói, "Mẹ nghe nói, gần đây con và Tô Lâm Hoan cứ quấn lấy nhau?""Không thể nào." Anh ta và Tô Lâm Hoan đều không gặp gỡ nhau, nơi nào cho cô ta cơ hội quấn lấy mình?Bà Ngôn rất không yên tâm về con trai mình, chỉ sợ con trai cùng Tô Lâm Hoan làm ra chuyện gì, đến lúc đó lão thủ trưởng thế nào cũng phải đánh gãy chân anh ta.Bà chỉ hy vọng con trai mau lên cơm lên cháo với Mộ Thập Thất, bà Ngôn quyết định: "Ngày mai con đi đến Mộ gia thăm Thập Thất đi, hai đứa cũng quen biết hơn một năm rồi, cũng nên thân mật hơn một chút rồi. Con nói xem, con là một người đàn ông mà lại không chịu chủ động, chẳng nhẽ còn muốn con gái nhà người ta chủ động sao?"Bà Ngôn không gấp cũng không được.Với cái tiết tấu này, con trai của bà lúc nào mới có thể kết hôn?Ngay cả con gái cũng đã kết hôn lâu như vậy rồi, thằng con trai này thật sự như hàng ế tồn kho làm người ta phải lo lắng không thôi.Ngôn Triết tìm cớ: "Ngày mai con có chút việc bận...""Con thì bận rộn cái gì?không đi cũng phải đi.""..."Cúp điện thoại, Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nói: "Hiện tại yên tâm chưa? Đoán chừng chính bọn họ tự mâu thuẫn, không có quan hệ gì đến em hết."Nghe được không liên quan tới mình, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Vậy thì tốt, em cũng chỉ lo lắng, sợ người ta chưa nghe em giải thích đã ghét em. Lúc trước khi ở trường học, em có vài bạn học, quan hệ cũng không tệ lắm, cũng bởi vì Triệu Gia Kỳ giở đủ chiêu trò ở sau lưng nói xấu em, làm cho người khác đều không thích em. Khi đó cũng không biết tại sao."Cho nên bây giờ, cũng chỉ sợ có loại chuyện này phát sinh.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, nhìn nụ cười trên mặt cô, chỉ cần cô cười, cả thế giới của anh cũng bừng sáng lên."Đi ngủ đi." Anh ôm lấy Diệp Phồn Tinh, giống như vác con heo nhỏ ôm cô lên trên giường.

Chương 982-1: Ngôn Triết đến nhà xin lỗi