Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 984-2: Đào góc tường thất bại (Bão 2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtTrong phòng khách, Cố khải nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Bọn họ làm gì chọc tới cậu rồi hả?"Anh ta nhìn ra được, Phó Cảnh Ngộ lần này mời ông Tô cùng Tô Lâm Hoan đi ra đây, chính là muốn cảnh cáo.Nếu không, với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, để cho Anh cùng ông Tô ăn cơm là truyện không thể nào xảy ra.Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không có gì!"Cố khải nhẹ nhàng cười một tiếng, "Không có mới là lạ, tính cậu ra sao tôi còn không rõ ràng sao?""Chừng nào thì Anh mới rời khỏi Tô thị?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố khải, lại hỏi vấn đề cũ.Anh luôn hy vọng Cố khải có thể đầu quân cho mình, dù sao trong mắt anh, Cố khải chính là một nhân tài hiếm có.Cố khải nói: "Còn chưa nghĩ ra."Thái độ của anh ta vẫn giống như trước.Phó Cảnh Ngộ thành khẩn nói: "vậy anh suy nghĩ thật kỹ đi, cho tôi câu trả lời sớm một chút.""Cảnh Ngộ." Cố khải lật bài, " Cậu biết tôi sẽ không có khả năng tới chỗ cậu mà.""Tại sao?" Phó Cảnh Ngộ nói: "anh cảm thấy chỗ tôi không bằng Tô thị sao? Anh cảm thấy những thứ Tô Chấn Đông có thể cho Anh tôi không cho được sao?"Phó Cảnh Ngộ thực sự rất coi trọng nhân tài, nhất là Cố khải, luôn muốn đào Anh ta về.Cố khải nhếch mép lên, "Tôi biết cậu có thể cho tôi rất nhiều thứ, chỉ là tôi nỗ lực lâu như vậy, đối với Tô thị có tình cảm sâu sắc rồi. Ban đầu vào nơi này, cũng là chị cậu giới thiệu! Cậu xem, đã nhiều năm như vậy, tôi cũng không thể nói đi là đi, đối với tôi mà nói là vô trách nhiệm, đối với Tô thị cũng vậy."Cố khải rất có năng lực, công ty không ít người, bao gồm hội đồng quản trị cũng đều ủng hộ anh ta.Nếu anh ta thật muốn đi, đối với Tô thị mà nói sẽ tạo ra hỗn loạn rất lớn.Là một đứa con riêng, lúc trong tay không có cái gì, thì Tô thị này chính là thành tựu lớn nhất của anh ta.Nếu như đứng núi này trông núi nó, nói đi liền đi, há chẳng phải là vong ân phụ nghĩa?Anh ta đã nói ra như vậy rồi, Phó Cảnh Ngộ ngược lại có điểm không biết nên nói như thế nào.Phó Cảnh Ngộ nói: "Tôi vẫn hy vọng anh có thể cân nhắc một chút."Mọi người nhớ like và bỏ phiếu để mật có động lực bão nhé!
Lửng mật
Trong phòng khách, Cố khải nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Bọn họ làm gì chọc tới cậu rồi hả?"
Anh ta nhìn ra được, Phó Cảnh Ngộ lần này mời ông Tô cùng Tô Lâm Hoan đi ra đây, chính là muốn cảnh cáo.
Nếu không, với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, để cho Anh cùng ông Tô ăn cơm là truyện không thể nào xảy ra.
Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không có gì!"
Cố khải nhẹ nhàng cười một tiếng, "Không có mới là lạ, tính cậu ra sao tôi còn không rõ ràng sao?"
"Chừng nào thì Anh mới rời khỏi Tô thị?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố khải, lại hỏi vấn đề cũ.
Anh luôn hy vọng Cố khải có thể đầu quân cho mình, dù sao trong mắt anh, Cố khải chính là một nhân tài hiếm có.
Cố khải nói: "Còn chưa nghĩ ra."
Thái độ của anh ta vẫn giống như trước.
Phó Cảnh Ngộ thành khẩn nói: "vậy anh suy nghĩ thật kỹ đi, cho tôi câu trả lời sớm một chút."
"Cảnh Ngộ." Cố khải lật bài, " Cậu biết tôi sẽ không có khả năng tới chỗ cậu mà."
"Tại sao?" Phó Cảnh Ngộ nói: "anh cảm thấy chỗ tôi không bằng Tô thị sao? Anh cảm thấy những thứ Tô Chấn Đông có thể cho Anh tôi không cho được sao?"
Phó Cảnh Ngộ thực sự rất coi trọng nhân tài, nhất là Cố khải, luôn muốn đào Anh ta về.
Cố khải nhếch mép lên, "Tôi biết cậu có thể cho tôi rất nhiều thứ, chỉ là tôi nỗ lực lâu như vậy, đối với Tô thị có tình cảm sâu sắc rồi. Ban đầu vào nơi này, cũng là chị cậu giới thiệu! Cậu xem, đã nhiều năm như vậy, tôi cũng không thể nói đi là đi, đối với tôi mà nói là vô trách nhiệm, đối với Tô thị cũng vậy."
Cố khải rất có năng lực, công ty không ít người, bao gồm hội đồng quản trị cũng đều ủng hộ anh ta.
Nếu anh ta thật muốn đi, đối với Tô thị mà nói sẽ tạo ra hỗn loạn rất lớn.
Là một đứa con riêng, lúc trong tay không có cái gì, thì Tô thị này chính là thành tựu lớn nhất của anh ta.
Nếu như đứng núi này trông núi nó, nói đi liền đi, há chẳng phải là vong ân phụ nghĩa?
Anh ta đã nói ra như vậy rồi, Phó Cảnh Ngộ ngược lại có điểm không biết nên nói như thế nào.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Tôi vẫn hy vọng anh có thể cân nhắc một chút."
Mọi người nhớ like và bỏ phiếu để mật có động lực bão nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtTrong phòng khách, Cố khải nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, "Bọn họ làm gì chọc tới cậu rồi hả?"Anh ta nhìn ra được, Phó Cảnh Ngộ lần này mời ông Tô cùng Tô Lâm Hoan đi ra đây, chính là muốn cảnh cáo.Nếu không, với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, để cho Anh cùng ông Tô ăn cơm là truyện không thể nào xảy ra.Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh nói: "Không có gì!"Cố khải nhẹ nhàng cười một tiếng, "Không có mới là lạ, tính cậu ra sao tôi còn không rõ ràng sao?""Chừng nào thì Anh mới rời khỏi Tô thị?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Cố khải, lại hỏi vấn đề cũ.Anh luôn hy vọng Cố khải có thể đầu quân cho mình, dù sao trong mắt anh, Cố khải chính là một nhân tài hiếm có.Cố khải nói: "Còn chưa nghĩ ra."Thái độ của anh ta vẫn giống như trước.Phó Cảnh Ngộ thành khẩn nói: "vậy anh suy nghĩ thật kỹ đi, cho tôi câu trả lời sớm một chút.""Cảnh Ngộ." Cố khải lật bài, " Cậu biết tôi sẽ không có khả năng tới chỗ cậu mà.""Tại sao?" Phó Cảnh Ngộ nói: "anh cảm thấy chỗ tôi không bằng Tô thị sao? Anh cảm thấy những thứ Tô Chấn Đông có thể cho Anh tôi không cho được sao?"Phó Cảnh Ngộ thực sự rất coi trọng nhân tài, nhất là Cố khải, luôn muốn đào Anh ta về.Cố khải nhếch mép lên, "Tôi biết cậu có thể cho tôi rất nhiều thứ, chỉ là tôi nỗ lực lâu như vậy, đối với Tô thị có tình cảm sâu sắc rồi. Ban đầu vào nơi này, cũng là chị cậu giới thiệu! Cậu xem, đã nhiều năm như vậy, tôi cũng không thể nói đi là đi, đối với tôi mà nói là vô trách nhiệm, đối với Tô thị cũng vậy."Cố khải rất có năng lực, công ty không ít người, bao gồm hội đồng quản trị cũng đều ủng hộ anh ta.Nếu anh ta thật muốn đi, đối với Tô thị mà nói sẽ tạo ra hỗn loạn rất lớn.Là một đứa con riêng, lúc trong tay không có cái gì, thì Tô thị này chính là thành tựu lớn nhất của anh ta.Nếu như đứng núi này trông núi nó, nói đi liền đi, há chẳng phải là vong ân phụ nghĩa?Anh ta đã nói ra như vậy rồi, Phó Cảnh Ngộ ngược lại có điểm không biết nên nói như thế nào.Phó Cảnh Ngộ nói: "Tôi vẫn hy vọng anh có thể cân nhắc một chút."Mọi người nhớ like và bỏ phiếu để mật có động lực bão nhé!