Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 986-2: Quân tử báo thù mười năm chưa muộn (Bão 6)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtCô hướng về phía Phó Cảnh Ngộ hỏi: "ông xã, anh Có muốn ăn chút gì hay không?"Phó Cảnh Ngộ nói: "Không cần đâu em cứ ăn đi."Anh nhìn chằm chằm Bóng Đèn Nhỏ trong ngực, nhìn vô cùng nghiêm túc.Diệp Phồn Tinh nói: " Anh ôm lâu như vậy, tay cũng tê rồi chứ? Để em bế cho."Từ trên máy bay đến bây giờ vẫn là anh ôm con, Diệp Phồn Tinh cũng muốn chia sẻ một chút.Bất quá Phó Cảnh Ngộ trực tiếp cự tuyệt đề nghị của cô, "Không có việc gì."Anh là một người đàn ông, ôm con không cảm thấy cực khổ, nhưng Diệp Phồn Tinh thì khác.Cho nên lúc ra cửa, Phó Cảnh Ngộ căn bản không để cho cô bế con.Diệp Phồn Tinh tiến tới, đầu sát bên Phó Cảnh Ngộ, nhìn tiểu Bảo một cái, Bóng Đèn Nhỏ đã tỉnh rồi, nhóc nhìn chăm chú Diệp Phồn Tinh, vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, miệng liền cười lệch ra.trong đầu Phó Cảnh Ngộ nghĩ: Nhìn nó ngu v*i.Diệp Phồn Tinh nhìn Bóng Đèn Nhỏ một hồi, liền ngồi xuống lại.Không thấy mẹ, Bóng Đèn Nhỏ lập tức không vui, đưa tay ra gãi gãi, muốn Diệp Phồn Tinh.Phó Cảnh Ngộ trừng mắt liếc nhóc một cái, mình tốt với tên tiểu tử này như vậy, trong mắt nó chỉ có Diệp Phồn Tinh, thiên lý ở đâu?Bóng Đèn Nhỏ bị anh trừng một cái, sửng sốt một chút, ngay sau đó liền há hốc mồm khóc ầm lên.Nghe được tiếng khóc, nữ tiếp viên hàng không lập tức nhìn lại."Khặc." Diệp Phồn Tinh ho khan nói: "Nhanh lên, đưa cho em đi, anh không dỗ được con đâu."Nhất là ở trên máy bay, con khóc ầm lên rất lúng túng.Phó Cảnh Ngộ: "..."Nói con trai không được khóc, kết quả tiểu tử dùng thủ đoạn nhỏ, liền lại chạy tới trong ngực Diệp Phồn Tinh.Bóng Đèn Nhỏ đến trong ngực Phó Cảnh Ngộ, ôm lấy bình sữa, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, không biết có phải là ảo giác của Phó Cảnh Ngộ hay không, luôn cảm thấy tên tiểu tử này đang tỏ vẻ đắc ý.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy một màn này, âm thầm ghi nhớ món nợ này, một ngày nào đó, tên nhóc này cũng sẽ lớn lên không phải sao?Đến lúc đó anh sẽ cho nó biết mặt.Ai thấy hai cha con nhà này đáng yêu hết phần thiên hạ thì giơ tay lên nào 👋👋👨👩👧
Lửng mật
Cô hướng về phía Phó Cảnh Ngộ hỏi: "ông xã, anh Có muốn ăn chút gì hay không?"
Phó Cảnh Ngộ nói: "Không cần đâu em cứ ăn đi."
Anh nhìn chằm chằm Bóng Đèn Nhỏ trong ngực, nhìn vô cùng nghiêm túc.
Diệp Phồn Tinh nói: " Anh ôm lâu như vậy, tay cũng tê rồi chứ? Để em bế cho."
Từ trên máy bay đến bây giờ vẫn là anh ôm con, Diệp Phồn Tinh cũng muốn chia sẻ một chút.
Bất quá Phó Cảnh Ngộ trực tiếp cự tuyệt đề nghị của cô, "Không có việc gì."
Anh là một người đàn ông, ôm con không cảm thấy cực khổ, nhưng Diệp Phồn Tinh thì khác.
Cho nên lúc ra cửa, Phó Cảnh Ngộ căn bản không để cho cô bế con.
Diệp Phồn Tinh tiến tới, đầu sát bên Phó Cảnh Ngộ, nhìn tiểu Bảo một cái, Bóng Đèn Nhỏ đã tỉnh rồi, nhóc nhìn chăm chú Diệp Phồn Tinh, vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, miệng liền cười lệch ra.
trong đầu Phó Cảnh Ngộ nghĩ: Nhìn nó ngu v*i.
Diệp Phồn Tinh nhìn Bóng Đèn Nhỏ một hồi, liền ngồi xuống lại.
Không thấy mẹ, Bóng Đèn Nhỏ lập tức không vui, đưa tay ra gãi gãi, muốn Diệp Phồn Tinh.
Phó Cảnh Ngộ trừng mắt liếc nhóc một cái, mình tốt với tên tiểu tử này như vậy, trong mắt nó chỉ có Diệp Phồn Tinh, thiên lý ở đâu?
Bóng Đèn Nhỏ bị anh trừng một cái, sửng sốt một chút, ngay sau đó liền há hốc mồm khóc ầm lên.
Nghe được tiếng khóc, nữ tiếp viên hàng không lập tức nhìn lại.
"Khặc." Diệp Phồn Tinh ho khan nói: "Nhanh lên, đưa cho em đi, anh không dỗ được con đâu."
Nhất là ở trên máy bay, con khóc ầm lên rất lúng túng.
Phó Cảnh Ngộ: "..."
Nói con trai không được khóc, kết quả tiểu tử dùng thủ đoạn nhỏ, liền lại chạy tới trong ngực Diệp Phồn Tinh.
Bóng Đèn Nhỏ đến trong ngực Phó Cảnh Ngộ, ôm lấy bình sữa, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, không biết có phải là ảo giác của Phó Cảnh Ngộ hay không, luôn cảm thấy tên tiểu tử này đang tỏ vẻ đắc ý.
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy một màn này, âm thầm ghi nhớ món nợ này, một ngày nào đó, tên nhóc này cũng sẽ lớn lên không phải sao?
Đến lúc đó anh sẽ cho nó biết mặt.
Ai thấy hai cha con nhà này đáng yêu hết phần thiên hạ thì giơ tay lên nào 👋👋👨👩👧
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtCô hướng về phía Phó Cảnh Ngộ hỏi: "ông xã, anh Có muốn ăn chút gì hay không?"Phó Cảnh Ngộ nói: "Không cần đâu em cứ ăn đi."Anh nhìn chằm chằm Bóng Đèn Nhỏ trong ngực, nhìn vô cùng nghiêm túc.Diệp Phồn Tinh nói: " Anh ôm lâu như vậy, tay cũng tê rồi chứ? Để em bế cho."Từ trên máy bay đến bây giờ vẫn là anh ôm con, Diệp Phồn Tinh cũng muốn chia sẻ một chút.Bất quá Phó Cảnh Ngộ trực tiếp cự tuyệt đề nghị của cô, "Không có việc gì."Anh là một người đàn ông, ôm con không cảm thấy cực khổ, nhưng Diệp Phồn Tinh thì khác.Cho nên lúc ra cửa, Phó Cảnh Ngộ căn bản không để cho cô bế con.Diệp Phồn Tinh tiến tới, đầu sát bên Phó Cảnh Ngộ, nhìn tiểu Bảo một cái, Bóng Đèn Nhỏ đã tỉnh rồi, nhóc nhìn chăm chú Diệp Phồn Tinh, vừa nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, miệng liền cười lệch ra.trong đầu Phó Cảnh Ngộ nghĩ: Nhìn nó ngu v*i.Diệp Phồn Tinh nhìn Bóng Đèn Nhỏ một hồi, liền ngồi xuống lại.Không thấy mẹ, Bóng Đèn Nhỏ lập tức không vui, đưa tay ra gãi gãi, muốn Diệp Phồn Tinh.Phó Cảnh Ngộ trừng mắt liếc nhóc một cái, mình tốt với tên tiểu tử này như vậy, trong mắt nó chỉ có Diệp Phồn Tinh, thiên lý ở đâu?Bóng Đèn Nhỏ bị anh trừng một cái, sửng sốt một chút, ngay sau đó liền há hốc mồm khóc ầm lên.Nghe được tiếng khóc, nữ tiếp viên hàng không lập tức nhìn lại."Khặc." Diệp Phồn Tinh ho khan nói: "Nhanh lên, đưa cho em đi, anh không dỗ được con đâu."Nhất là ở trên máy bay, con khóc ầm lên rất lúng túng.Phó Cảnh Ngộ: "..."Nói con trai không được khóc, kết quả tiểu tử dùng thủ đoạn nhỏ, liền lại chạy tới trong ngực Diệp Phồn Tinh.Bóng Đèn Nhỏ đến trong ngực Phó Cảnh Ngộ, ôm lấy bình sữa, nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, không biết có phải là ảo giác của Phó Cảnh Ngộ hay không, luôn cảm thấy tên tiểu tử này đang tỏ vẻ đắc ý.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy một màn này, âm thầm ghi nhớ món nợ này, một ngày nào đó, tên nhóc này cũng sẽ lớn lên không phải sao?Đến lúc đó anh sẽ cho nó biết mặt.Ai thấy hai cha con nhà này đáng yêu hết phần thiên hạ thì giơ tay lên nào 👋👋👨👩👧