Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 993-2: Không ai có tư cách bắt nạt vợ anh hết
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtDiệp Phồn Tinh sợ anh bị đặt giữa tình thế khó xử.Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh, để tay trên đỉnh đầu cô, kéo cô vào trong ngực, ôn nhu nói: "Xảy ra chuyện gì rồi hả? Nói anh nghe xem nào?"Diệp Phồn Tinh khẳng định gặp phải chuyện gì rồi nên mới nói với anh như vậy.Trên người Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác an toàn, làm cho người ta không kìm lòng được muốn dựa giẫm, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Thật ra vừa rồi mẹ của Ngôn Triết tới tìm em, cũng không biết bà ấy từ nơi nào nghe tin nhảm, cảm thấy Ngôn Triết thích em, Cảnh cáo em không được có ý đồ gì với Ngôn Triết và phải tránh xa anh ta ra một chút."Bây giờ suy nghĩ lại, Diệp Phồn Tinh thấy cực kỳ buồn cười.Phó Cảnh Ngộ nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, ánh mắt trở nên phức tạp.Diệp Phồn Tinh nói: " không có việc gì đâu, em đã giải thích rồi, mặc dù bà ấy có chút không vui, nhưng cũng không có cách nào chính là... Em cảm thấy em đã đắc tội bà ấy rồi. Làm sao bây giờ, anh có tức giận không vậy?"Đắc tội đối với trưởng bối của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất xấu hổ.Có lẽ cô nên nhịn một chút?Chỉ có điều tính khí của cô liền như vậy, thật sự là nhịn không được.Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,an ủi "Không có việc gì, đắc tội thì đắc tội."Mặc dù người nhà họ Ngôn đối với anh rất tốt, nhưng bọn họ cũng không tư cách bắt nạt vợ anhNếu như ai không ưa Phồn Tinh, đó chính là không ưa anh.Bọn họ đang nói chuyện thì người giúp việc liền lên tới, nói: "Phó thiếu gia, lão thủ trưởng trở về rồi."Phó Cảnh Ngộ nghe xong, đáp một tiếng, ngồi dậy.-Dưới lầu, bà Ngôn đang cùng thủ trưởng Ngôn châm trà, nói: " Ông có cảm thấy vợ của Cảnh Ngộ rất không hiểu chuyện hay không?""Con bé làm sao?" Thủ trưởng Ngôn hỏi." hôm nay tôi hỏi nó mấy câu, nó liền tỏ thái độ với tôi. Dầu gì tôi cũng là trưởng bối, chẳng lẽ lại không thể nói nó vài câu à? Tôi coi như nói Cảnh Ngộ đôi câu, Cảnh Ngộ cũng sẽ không dám dùng Thái độ đó để nói chuyện với tôi."Thủ trưởng Ngôn áo khoác xuống, nói với bà ngôn: " Cô vợ của Cảnh Ngộ rất tốt mà, bà nói nó làm cái gì?"Thủ trưởng Ngôn đối với Phó Cảnh Ngộ bao che cực kì.Mai bắt đầu bão, mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé!
Lửng mật
Diệp Phồn Tinh sợ anh bị đặt giữa tình thế khó xử.
Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh, để tay trên đỉnh đầu cô, kéo cô vào trong ngực, ôn nhu nói: "Xảy ra chuyện gì rồi hả? Nói anh nghe xem nào?"
Diệp Phồn Tinh khẳng định gặp phải chuyện gì rồi nên mới nói với anh như vậy.
Trên người Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác an toàn, làm cho người ta không kìm lòng được muốn dựa giẫm, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Thật ra vừa rồi mẹ của Ngôn Triết tới tìm em, cũng không biết bà ấy từ nơi nào nghe tin nhảm, cảm thấy Ngôn Triết thích em, Cảnh cáo em không được có ý đồ gì với Ngôn Triết và phải tránh xa anh ta ra một chút."
Bây giờ suy nghĩ lại, Diệp Phồn Tinh thấy cực kỳ buồn cười.
Phó Cảnh Ngộ nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, ánh mắt trở nên phức tạp.
Diệp Phồn Tinh nói: " không có việc gì đâu, em đã giải thích rồi, mặc dù bà ấy có chút không vui, nhưng cũng không có cách nào chính là... Em cảm thấy em đã đắc tội bà ấy rồi. Làm sao bây giờ, anh có tức giận không vậy?"
Đắc tội đối với trưởng bối của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất xấu hổ.
Có lẽ cô nên nhịn một chút?
Chỉ có điều tính khí của cô liền như vậy, thật sự là nhịn không được.
Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,an ủi "Không có việc gì, đắc tội thì đắc tội."
Mặc dù người nhà họ Ngôn đối với anh rất tốt, nhưng bọn họ cũng không tư cách bắt nạt vợ anh
Nếu như ai không ưa Phồn Tinh, đó chính là không ưa anh.
Bọn họ đang nói chuyện thì người giúp việc liền lên tới, nói: "Phó thiếu gia, lão thủ trưởng trở về rồi."
Phó Cảnh Ngộ nghe xong, đáp một tiếng, ngồi dậy.
-
Dưới lầu, bà Ngôn đang cùng thủ trưởng Ngôn châm trà, nói: " Ông có cảm thấy vợ của Cảnh Ngộ rất không hiểu chuyện hay không?"
"Con bé làm sao?" Thủ trưởng Ngôn hỏi.
" hôm nay tôi hỏi nó mấy câu, nó liền tỏ thái độ với tôi. Dầu gì tôi cũng là trưởng bối, chẳng lẽ lại không thể nói nó vài câu à? Tôi coi như nói Cảnh Ngộ đôi câu, Cảnh Ngộ cũng sẽ không dám dùng Thái độ đó để nói chuyện với tôi."
Thủ trưởng Ngôn áo khoác xuống, nói với bà ngôn: " Cô vợ của Cảnh Ngộ rất tốt mà, bà nói nó làm cái gì?"
Thủ trưởng Ngôn đối với Phó Cảnh Ngộ bao che cực kì.
Mai bắt đầu bão, mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtDiệp Phồn Tinh sợ anh bị đặt giữa tình thế khó xử.Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh, để tay trên đỉnh đầu cô, kéo cô vào trong ngực, ôn nhu nói: "Xảy ra chuyện gì rồi hả? Nói anh nghe xem nào?"Diệp Phồn Tinh khẳng định gặp phải chuyện gì rồi nên mới nói với anh như vậy.Trên người Phó Cảnh Ngộ có một loại cảm giác an toàn, làm cho người ta không kìm lòng được muốn dựa giẫm, Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, "Thật ra vừa rồi mẹ của Ngôn Triết tới tìm em, cũng không biết bà ấy từ nơi nào nghe tin nhảm, cảm thấy Ngôn Triết thích em, Cảnh cáo em không được có ý đồ gì với Ngôn Triết và phải tránh xa anh ta ra một chút."Bây giờ suy nghĩ lại, Diệp Phồn Tinh thấy cực kỳ buồn cười.Phó Cảnh Ngộ nghe Diệp Phồn Tinh nói xong, ánh mắt trở nên phức tạp.Diệp Phồn Tinh nói: " không có việc gì đâu, em đã giải thích rồi, mặc dù bà ấy có chút không vui, nhưng cũng không có cách nào chính là... Em cảm thấy em đã đắc tội bà ấy rồi. Làm sao bây giờ, anh có tức giận không vậy?"Đắc tội đối với trưởng bối của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất xấu hổ.Có lẽ cô nên nhịn một chút?Chỉ có điều tính khí của cô liền như vậy, thật sự là nhịn không được.Phó Cảnh Ngộ cầm tay cô,an ủi "Không có việc gì, đắc tội thì đắc tội."Mặc dù người nhà họ Ngôn đối với anh rất tốt, nhưng bọn họ cũng không tư cách bắt nạt vợ anhNếu như ai không ưa Phồn Tinh, đó chính là không ưa anh.Bọn họ đang nói chuyện thì người giúp việc liền lên tới, nói: "Phó thiếu gia, lão thủ trưởng trở về rồi."Phó Cảnh Ngộ nghe xong, đáp một tiếng, ngồi dậy.-Dưới lầu, bà Ngôn đang cùng thủ trưởng Ngôn châm trà, nói: " Ông có cảm thấy vợ của Cảnh Ngộ rất không hiểu chuyện hay không?""Con bé làm sao?" Thủ trưởng Ngôn hỏi." hôm nay tôi hỏi nó mấy câu, nó liền tỏ thái độ với tôi. Dầu gì tôi cũng là trưởng bối, chẳng lẽ lại không thể nói nó vài câu à? Tôi coi như nói Cảnh Ngộ đôi câu, Cảnh Ngộ cũng sẽ không dám dùng Thái độ đó để nói chuyện với tôi."Thủ trưởng Ngôn áo khoác xuống, nói với bà ngôn: " Cô vợ của Cảnh Ngộ rất tốt mà, bà nói nó làm cái gì?"Thủ trưởng Ngôn đối với Phó Cảnh Ngộ bao che cực kì.Mai bắt đầu bão, mọi người nhớ ủng hộ truyện nhé!