Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 996-1: Cảm giác trái tim như đang rỉ máu
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtTô Lâm Hoan cúi đầu, lão thủ trưởng nổi giận, đám người hầu đều không dám lên tiếng, ngày cả bà Ngôn cũng sợ.Mọi người đều không dám lên tiếng, Tô Lâm Hoan cũng chỉ yên lặng mà chịu đựng.Ai bảo cô ta thích Ngôn Triết cơ chứ?Bùi phu nhân ở bên cạnh nhìn thấy lão thủ trưởng phát hỏa lớn như vậy, nói: " Anh à, chuyện này là Lâm Hoan không đúng, trở về em sẽ dạy dỗ lại con bé, Anh đừng nóng giận, không tốt cho sức khỏe đâu."Lão thủ trưởng nhìn về phía Bùi phu nhân, nói: " Anh biết cô không không có người bầu bạn tuổi già nên mới cho cô giữ Tô Lâm Hoan lại bên cạnh, đứa con gái nuôi này của cô làm ra bão nhiêu chuyện quá đáng anh cũng mắt nhắm mắt mở coi như không thấy, nhưng mà cô xem bây giờ con gái nuôi của cô làm ra chuyện gì đi, cô tốt nhất vẫn nên tránh xa nó một chút, tránh sau này có ngày nào đó nó gây ra chuyện Tày đình, không thể cứu ván được, kéo car cô xuống nước."Chồng của Bùi phu nhân là quân nhân, bởi vì việc công mà hy sinh khi làm nhiệm vụ, thân phận của bà ấy rất đặc thù, lão thủ trưởng cũng rất chiếu cố cho em gái, rất ít khi nói nặng lời với em gái, cũng rất cưng chiều cô em gái này.Bùi phu nhân cho là mình nói hai câu liền giải quyết được vấn đề, kết quả không nghĩ tới, cũng vì Tô Lâm Hoan bị mắng một trận, rất ủy khuất.Tô Lâm Hoan ngồi ở trên ghế sa lon, không có lên tiếng, nhớ đến lúc trước mình là bảo bối trong nhà, ba mẹ đều rất thương cô ta, bởi vì cô ta là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, lão thủ trưởng cùng thủ trưởng phu nhân đối với mình cũng rất tốt, lại không nghĩ rằng, bây giờ...Lão thủ trưởng mắng té tát, làm cho cô ta cảm giác mình thật giống như chuột chạy qua đườngCô ta cũng không dám ở trước mặt lão thủ trưởng biện giải cho mình, lão thủ trưởng vốn rất ghét mình, cô ta giải thích thế nào đi nữa cũng không có tác dụng gì, nói càng nhiều thì sai càng nhiều.Hơn nữa, lão thủ trưởng rất khó đối phó, chút kế vặt kia, cũng không dám sử đến trước mặt lão thủ trưởng.Ngôn Triết từ trên lầu đi xuống, vừa vặn thấy một màn như vậy, nghe được cha anh ta đang giáo huấn Tô Lâm Hoan, không nhịn được nhíu mày một cái, cho nên, người tố cáo chuyện anh ta thích Diệp Phồn Tinh bới mẹ lại là Tô Lâm Hoan?-Bùi phu nhân mang theo Tô Lâm Hoan ra cửa, mới đi ra,gió đêm thổi lạnh ngắt, nước mắt của Tô Lâm Hoan liền rơi xuống.Sắp đến kết cục của Tô Lâm Hoan rồi, mọi người hóng không nào?
Lửng mật
Tô Lâm Hoan cúi đầu, lão thủ trưởng nổi giận, đám người hầu đều không dám lên tiếng, ngày cả bà Ngôn cũng sợ.
Mọi người đều không dám lên tiếng, Tô Lâm Hoan cũng chỉ yên lặng mà chịu đựng.
Ai bảo cô ta thích Ngôn Triết cơ chứ?
Bùi phu nhân ở bên cạnh nhìn thấy lão thủ trưởng phát hỏa lớn như vậy, nói: " Anh à, chuyện này là Lâm Hoan không đúng, trở về em sẽ dạy dỗ lại con bé, Anh đừng nóng giận, không tốt cho sức khỏe đâu."
Lão thủ trưởng nhìn về phía Bùi phu nhân, nói: " Anh biết cô không không có người bầu bạn tuổi già nên mới cho cô giữ Tô Lâm Hoan lại bên cạnh, đứa con gái nuôi này của cô làm ra bão nhiêu chuyện quá đáng anh cũng mắt nhắm mắt mở coi như không thấy, nhưng mà cô xem bây giờ con gái nuôi của cô làm ra chuyện gì đi, cô tốt nhất vẫn nên tránh xa nó một chút, tránh sau này có ngày nào đó nó gây ra chuyện Tày đình, không thể cứu ván được, kéo car cô xuống nước."
Chồng của Bùi phu nhân là quân nhân, bởi vì việc công mà hy sinh khi làm nhiệm vụ, thân phận của bà ấy rất đặc thù, lão thủ trưởng cũng rất chiếu cố cho em gái, rất ít khi nói nặng lời với em gái, cũng rất cưng chiều cô em gái này.
Bùi phu nhân cho là mình nói hai câu liền giải quyết được vấn đề, kết quả không nghĩ tới, cũng vì Tô Lâm Hoan bị mắng một trận, rất ủy khuất.
Tô Lâm Hoan ngồi ở trên ghế sa lon, không có lên tiếng, nhớ đến lúc trước mình là bảo bối trong nhà, ba mẹ đều rất thương cô ta, bởi vì cô ta là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, lão thủ trưởng cùng thủ trưởng phu nhân đối với mình cũng rất tốt, lại không nghĩ rằng, bây giờ...
Lão thủ trưởng mắng té tát, làm cho cô ta cảm giác mình thật giống như chuột chạy qua đường
Cô ta cũng không dám ở trước mặt lão thủ trưởng biện giải cho mình, lão thủ trưởng vốn rất ghét mình, cô ta giải thích thế nào đi nữa cũng không có tác dụng gì, nói càng nhiều thì sai càng nhiều.
Hơn nữa, lão thủ trưởng rất khó đối phó, chút kế vặt kia, cũng không dám sử đến trước mặt lão thủ trưởng.
Ngôn Triết từ trên lầu đi xuống, vừa vặn thấy một màn như vậy, nghe được cha anh ta đang giáo huấn Tô Lâm Hoan, không nhịn được nhíu mày một cái, cho nên, người tố cáo chuyện anh ta thích Diệp Phồn Tinh bới mẹ lại là Tô Lâm Hoan?
-
Bùi phu nhân mang theo Tô Lâm Hoan ra cửa, mới đi ra,gió đêm thổi lạnh ngắt, nước mắt của Tô Lâm Hoan liền rơi xuống.
Sắp đến kết cục của Tô Lâm Hoan rồi, mọi người hóng không nào?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtTô Lâm Hoan cúi đầu, lão thủ trưởng nổi giận, đám người hầu đều không dám lên tiếng, ngày cả bà Ngôn cũng sợ.Mọi người đều không dám lên tiếng, Tô Lâm Hoan cũng chỉ yên lặng mà chịu đựng.Ai bảo cô ta thích Ngôn Triết cơ chứ?Bùi phu nhân ở bên cạnh nhìn thấy lão thủ trưởng phát hỏa lớn như vậy, nói: " Anh à, chuyện này là Lâm Hoan không đúng, trở về em sẽ dạy dỗ lại con bé, Anh đừng nóng giận, không tốt cho sức khỏe đâu."Lão thủ trưởng nhìn về phía Bùi phu nhân, nói: " Anh biết cô không không có người bầu bạn tuổi già nên mới cho cô giữ Tô Lâm Hoan lại bên cạnh, đứa con gái nuôi này của cô làm ra bão nhiêu chuyện quá đáng anh cũng mắt nhắm mắt mở coi như không thấy, nhưng mà cô xem bây giờ con gái nuôi của cô làm ra chuyện gì đi, cô tốt nhất vẫn nên tránh xa nó một chút, tránh sau này có ngày nào đó nó gây ra chuyện Tày đình, không thể cứu ván được, kéo car cô xuống nước."Chồng của Bùi phu nhân là quân nhân, bởi vì việc công mà hy sinh khi làm nhiệm vụ, thân phận của bà ấy rất đặc thù, lão thủ trưởng cũng rất chiếu cố cho em gái, rất ít khi nói nặng lời với em gái, cũng rất cưng chiều cô em gái này.Bùi phu nhân cho là mình nói hai câu liền giải quyết được vấn đề, kết quả không nghĩ tới, cũng vì Tô Lâm Hoan bị mắng một trận, rất ủy khuất.Tô Lâm Hoan ngồi ở trên ghế sa lon, không có lên tiếng, nhớ đến lúc trước mình là bảo bối trong nhà, ba mẹ đều rất thương cô ta, bởi vì cô ta là vị hôn thê của Phó Cảnh Ngộ, lão thủ trưởng cùng thủ trưởng phu nhân đối với mình cũng rất tốt, lại không nghĩ rằng, bây giờ...Lão thủ trưởng mắng té tát, làm cho cô ta cảm giác mình thật giống như chuột chạy qua đườngCô ta cũng không dám ở trước mặt lão thủ trưởng biện giải cho mình, lão thủ trưởng vốn rất ghét mình, cô ta giải thích thế nào đi nữa cũng không có tác dụng gì, nói càng nhiều thì sai càng nhiều.Hơn nữa, lão thủ trưởng rất khó đối phó, chút kế vặt kia, cũng không dám sử đến trước mặt lão thủ trưởng.Ngôn Triết từ trên lầu đi xuống, vừa vặn thấy một màn như vậy, nghe được cha anh ta đang giáo huấn Tô Lâm Hoan, không nhịn được nhíu mày một cái, cho nên, người tố cáo chuyện anh ta thích Diệp Phồn Tinh bới mẹ lại là Tô Lâm Hoan?-Bùi phu nhân mang theo Tô Lâm Hoan ra cửa, mới đi ra,gió đêm thổi lạnh ngắt, nước mắt của Tô Lâm Hoan liền rơi xuống.Sắp đến kết cục của Tô Lâm Hoan rồi, mọi người hóng không nào?