Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 1002-1: Tô Lâm Hoan xảy ra chuyện rồi!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtMộ Thập Thất cảm thấy mình thiếu nợ Tinh Tinh nhân tình, tự nhiên muốn nghìn lần vạn lần mà trả lại.Diệp Phồn Tinh nhìn Mộ Thập Thất, có chút kinh ngạc...Từ khi xảy ra chuyện Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh đối với chuyện bạn thân này, luôn có chút ít kháng cự, cho dù có, cũng rất khó thân thiết được, tay nắm tay căn bản không tồn tại.Nhưng mà Mộ Thập Thất lại thân mật đến không thể từ chối.-Diệp Phồn Tinh cùng Mộ Thập Thất ăn bữa ăn sáng, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Cảnh Ngộ, "Anh đi đâu rồi?"Tìm trong ngoài Ngôn gia một lần cũng không thấy anh đâu.một lát sau Phó Cảnh Ngộ mới nhắn lại, "Cùng chú Ngôn ra ngoài, em dậy rồi à?""Ừ. Em đang ăn điểm tâm cùng Thập Thất."Phó Cảnh Ngộ đang cùng lão thủ trưởng huấn luyện trận nhưng Ngôn lại không ở đây.Bình thường lúc này, Ngôn Triết đều đóng đô ở đây.Phó Cảnh Ngộ cũng rất kinh ngạc, hôm nay anh gọi điện thoại cho Ngôn Triết mà không thấy ai bắt máy.Anh nhắn với Diệp Phồn Tinh: "Ngoan, anh sắp về rồi ""Ồ." Nhìn thấy chữ ngoan kia, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng.-Mộ Thập Thất cùng Diệp Phồn Tinh chia sẻ bánh ngọt mang từ nhà tới: "Bánh ngọt là mẹ tôi làm, cô nếm thử đi, mẹ tôi làm bánh ngọt ăn rất ngon."Diệp Phồn Tinh cầm muỗng lên, nếm thử một miếng, ngọt ngào, hạnh phúc đến muốn tan chảy, nhớ lại Phó Linh Lung làm bánh ngọt, "Chị tôi cũng biết làm,Bánh chị ấy làm ăn cũng rất ngon."" Cô còn có chị ư?" Mộ Thập Thất tò mò nhìn cô hỏi.Diệp Phồn Tinh giải thích: "Là chị của chồng tôi, đối với tôi rất tốt, lúc rảnh rỗi chị ấy thích làm bánh ngọt, tôi làm mãi mà không ngon bằng chị ấy.""Ai nha, cô cũng giống tôi, tôi cũng không biết làm bánh ngọt, bình thường tôi chỉ phụ trách ăn thôi." Mộ Thập Thất cười nói: "có điều, chị chồng của cô có phải Phó Linh Lung không?""Đúng vậy, lần trước cô đã từng gặp một lần ở nhà tôi rồi đấy."Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, người nhà của Phó Cảnh Ngộ như thể người nhà của chính mìnhMộ Thập Thất nói: " Chị ấy cũng khá tốt! Nghe mẹ tôi nói, chồng của chị ấy là Cố Trường Bình, nhắc tới mới nhớ, nhà tôi cùng Cố gia cũng tính là thân thích đấy."

Lửng mật

Mộ Thập Thất cảm thấy mình thiếu nợ Tinh Tinh nhân tình, tự nhiên muốn nghìn lần vạn lần mà trả lại.

Diệp Phồn Tinh nhìn Mộ Thập Thất, có chút kinh ngạc...

Từ khi xảy ra chuyện Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh đối với chuyện bạn thân này, luôn có chút ít kháng cự, cho dù có, cũng rất khó thân thiết được, tay nắm tay căn bản không tồn tại.

Nhưng mà Mộ Thập Thất lại thân mật đến không thể từ chối.

-

Diệp Phồn Tinh cùng Mộ Thập Thất ăn bữa ăn sáng, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Cảnh Ngộ, "Anh đi đâu rồi?"

Tìm trong ngoài Ngôn gia một lần cũng không thấy anh đâu.

một lát sau Phó Cảnh Ngộ mới nhắn lại, "Cùng chú Ngôn ra ngoài, em dậy rồi à?"

"Ừ. Em đang ăn điểm tâm cùng Thập Thất."

Phó Cảnh Ngộ đang cùng lão thủ trưởng huấn luyện trận nhưng Ngôn lại không ở đây.

Bình thường lúc này, Ngôn Triết đều đóng đô ở đây.

Phó Cảnh Ngộ cũng rất kinh ngạc, hôm nay anh gọi điện thoại cho Ngôn Triết mà không thấy ai bắt máy.

Anh nhắn với Diệp Phồn Tinh: "Ngoan, anh sắp về rồi "

"Ồ." Nhìn thấy chữ ngoan kia, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng.

-

Mộ Thập Thất cùng Diệp Phồn Tinh chia sẻ bánh ngọt mang từ nhà tới: "Bánh ngọt là mẹ tôi làm, cô nếm thử đi, mẹ tôi làm bánh ngọt ăn rất ngon."

Diệp Phồn Tinh cầm muỗng lên, nếm thử một miếng, ngọt ngào, hạnh phúc đến muốn tan chảy, nhớ lại Phó Linh Lung làm bánh ngọt, "Chị tôi cũng biết làm,

Bánh chị ấy làm ăn cũng rất ngon."

" Cô còn có chị ư?" Mộ Thập Thất tò mò nhìn cô hỏi.

Diệp Phồn Tinh giải thích: "Là chị của chồng tôi, đối với tôi rất tốt, lúc rảnh rỗi chị ấy thích làm bánh ngọt, tôi làm mãi mà không ngon bằng chị ấy."

"Ai nha, cô cũng giống tôi, tôi cũng không biết làm bánh ngọt, bình thường tôi chỉ phụ trách ăn thôi." Mộ Thập Thất cười nói: "có điều, chị chồng của cô có phải Phó Linh Lung không?"

"Đúng vậy, lần trước cô đã từng gặp một lần ở nhà tôi rồi đấy."

Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, người nhà của Phó Cảnh Ngộ như thể người nhà của chính mình

Mộ Thập Thất nói: " Chị ấy cũng khá tốt! Nghe mẹ tôi nói, chồng của chị ấy là Cố Trường Bình, nhắc tới mới nhớ, nhà tôi cùng Cố gia cũng tính là thân thích đấy."

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtMộ Thập Thất cảm thấy mình thiếu nợ Tinh Tinh nhân tình, tự nhiên muốn nghìn lần vạn lần mà trả lại.Diệp Phồn Tinh nhìn Mộ Thập Thất, có chút kinh ngạc...Từ khi xảy ra chuyện Triệu Gia Kỳ, Diệp Phồn Tinh đối với chuyện bạn thân này, luôn có chút ít kháng cự, cho dù có, cũng rất khó thân thiết được, tay nắm tay căn bản không tồn tại.Nhưng mà Mộ Thập Thất lại thân mật đến không thể từ chối.-Diệp Phồn Tinh cùng Mộ Thập Thất ăn bữa ăn sáng, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Phó Cảnh Ngộ, "Anh đi đâu rồi?"Tìm trong ngoài Ngôn gia một lần cũng không thấy anh đâu.một lát sau Phó Cảnh Ngộ mới nhắn lại, "Cùng chú Ngôn ra ngoài, em dậy rồi à?""Ừ. Em đang ăn điểm tâm cùng Thập Thất."Phó Cảnh Ngộ đang cùng lão thủ trưởng huấn luyện trận nhưng Ngôn lại không ở đây.Bình thường lúc này, Ngôn Triết đều đóng đô ở đây.Phó Cảnh Ngộ cũng rất kinh ngạc, hôm nay anh gọi điện thoại cho Ngôn Triết mà không thấy ai bắt máy.Anh nhắn với Diệp Phồn Tinh: "Ngoan, anh sắp về rồi ""Ồ." Nhìn thấy chữ ngoan kia, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cười một tiếng.-Mộ Thập Thất cùng Diệp Phồn Tinh chia sẻ bánh ngọt mang từ nhà tới: "Bánh ngọt là mẹ tôi làm, cô nếm thử đi, mẹ tôi làm bánh ngọt ăn rất ngon."Diệp Phồn Tinh cầm muỗng lên, nếm thử một miếng, ngọt ngào, hạnh phúc đến muốn tan chảy, nhớ lại Phó Linh Lung làm bánh ngọt, "Chị tôi cũng biết làm,Bánh chị ấy làm ăn cũng rất ngon."" Cô còn có chị ư?" Mộ Thập Thất tò mò nhìn cô hỏi.Diệp Phồn Tinh giải thích: "Là chị của chồng tôi, đối với tôi rất tốt, lúc rảnh rỗi chị ấy thích làm bánh ngọt, tôi làm mãi mà không ngon bằng chị ấy.""Ai nha, cô cũng giống tôi, tôi cũng không biết làm bánh ngọt, bình thường tôi chỉ phụ trách ăn thôi." Mộ Thập Thất cười nói: "có điều, chị chồng của cô có phải Phó Linh Lung không?""Đúng vậy, lần trước cô đã từng gặp một lần ở nhà tôi rồi đấy."Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, người nhà của Phó Cảnh Ngộ như thể người nhà của chính mìnhMộ Thập Thất nói: " Chị ấy cũng khá tốt! Nghe mẹ tôi nói, chồng của chị ấy là Cố Trường Bình, nhắc tới mới nhớ, nhà tôi cùng Cố gia cũng tính là thân thích đấy."

Chương 1002-1: Tô Lâm Hoan xảy ra chuyện rồi!