Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 1006-1: Bọn họ bí mật rời đi!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtPhó Cảnh Ngộ nhìn cô vợ lôi thôi của mình, quả thật là sắp bị cô làm sợ ngây người.Diệp Phồn Tinh cảm giác được sự kỳ thị trong mắt anh, "Có phải anh lại ghét bỏ em rồi hay không?"Phó Cảnh Ngộ nhịn không được phải bật cười, "Được rồi đi thôi."Hai người thu dọn đồ đạc, từ trên lầu đi xuống, Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con, Tưởng Sâm cũng xách hành lý, xe chờ ở cửa.Diệp Phồn Tinh hỏi: "Có cần chào tạm biệt chú Ngôn không Anh?.""Không cần."Sau này sẽ không trở lại chỗ này nữa, tâm trạng của Phó Cảnh Ngộ thật sự rất nặng nề, ánh mắt cũng có chút phức tạp.Lên xe, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, bởi vì cô hiểu anh, cho nên anh có một chút không ổn, cô đều có thể cảm giác được.Cô muốn hỏi gì đó nhưng chưa nghĩ ra phải hỏi như thế nào.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Bóng Đèn Nhỏ trong ngực không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nói với Diệp Phồn Tinh: " Nó tỉnh rồi."Diệp Phồn Tinh nhìn sang, không biết con trai lúc nào đã mở mắt tròn xoe."Không phải bị chúng ta đánh thức chứ? Lúc này cũng đừng khóc đấy!"Sáng sớm, nếu mà khóc ầm lên làm cả nhà Họ Ngôn nghe thấy, Diệp Phồn Tinh cảm thấy muốn đánh cho nhóc một trận.Phó Cảnh Ngộ nói: "Có phải nó đói rồi không?"" Chắc không phải đâu " Diệp Phồn Tinh đưa tay, nói: "để em bế đi!"Phó Cảnh Ngộ đem con đưa cho cô dỗ một hồi.Đến sân bay, lúc Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô ngủ rất say, cô vốn đang ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ ngủ, sau đó Anh vì để cho cô ngủ cho thoải mái một chút, liền đem Bóng Đèn Nhỏ ôm lấy.Đến sân bay, Phó Cảnh Ngộ đánh thức cô, từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm phụ trách vận chuyển hành lý, mọi người cùng nhau tiến vào sân bay.-Hôm nay sau khi Ngôn An rời giường, theo thói quen đi tìm Diệp Phồn Tinh, kết quả phát hiện trong căn phòng trống không, lại chạy đi xuống lầu, đúng dịp thấy Ngôn Triết, " Anh ơi."Ngôn Triết nhìn lấy em gái, "Làm sao?""Tinh Tinh không thấy đâu nữa rồi, Bảo Bảo cũng không thấy."#3
Lửng mật
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô vợ lôi thôi của mình, quả thật là sắp bị cô làm sợ ngây người.
Diệp Phồn Tinh cảm giác được sự kỳ thị trong mắt anh, "Có phải anh lại ghét bỏ em rồi hay không?"
Phó Cảnh Ngộ nhịn không được phải bật cười, "Được rồi đi thôi."
Hai người thu dọn đồ đạc, từ trên lầu đi xuống, Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con, Tưởng Sâm cũng xách hành lý, xe chờ ở cửa.
Diệp Phồn Tinh hỏi: "Có cần chào tạm biệt chú Ngôn không Anh?."
"Không cần."
Sau này sẽ không trở lại chỗ này nữa, tâm trạng của Phó Cảnh Ngộ thật sự rất nặng nề, ánh mắt cũng có chút phức tạp.
Lên xe, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, bởi vì cô hiểu anh, cho nên anh có một chút không ổn, cô đều có thể cảm giác được.
Cô muốn hỏi gì đó nhưng chưa nghĩ ra phải hỏi như thế nào.
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Bóng Đèn Nhỏ trong ngực không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nói với Diệp Phồn Tinh: " Nó tỉnh rồi."
Diệp Phồn Tinh nhìn sang, không biết con trai lúc nào đã mở mắt tròn xoe.
"Không phải bị chúng ta đánh thức chứ? Lúc này cũng đừng khóc đấy!"
Sáng sớm, nếu mà khóc ầm lên làm cả nhà Họ Ngôn nghe thấy, Diệp Phồn Tinh cảm thấy muốn đánh cho nhóc một trận.
Phó Cảnh Ngộ nói: "Có phải nó đói rồi không?"
" Chắc không phải đâu " Diệp Phồn Tinh đưa tay, nói: "để em bế đi!"
Phó Cảnh Ngộ đem con đưa cho cô dỗ một hồi.
Đến sân bay, lúc Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô ngủ rất say, cô vốn đang ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ ngủ, sau đó Anh vì để cho cô ngủ cho thoải mái một chút, liền đem Bóng Đèn Nhỏ ôm lấy.
Đến sân bay, Phó Cảnh Ngộ đánh thức cô, từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm phụ trách vận chuyển hành lý, mọi người cùng nhau tiến vào sân bay.
-
Hôm nay sau khi Ngôn An rời giường, theo thói quen đi tìm Diệp Phồn Tinh, kết quả phát hiện trong căn phòng trống không, lại chạy đi xuống lầu, đúng dịp thấy Ngôn Triết, " Anh ơi."
Ngôn Triết nhìn lấy em gái, "Làm sao?"
"Tinh Tinh không thấy đâu nữa rồi, Bảo Bảo cũng không thấy."
#3
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mậtPhó Cảnh Ngộ nhìn cô vợ lôi thôi của mình, quả thật là sắp bị cô làm sợ ngây người.Diệp Phồn Tinh cảm giác được sự kỳ thị trong mắt anh, "Có phải anh lại ghét bỏ em rồi hay không?"Phó Cảnh Ngộ nhịn không được phải bật cười, "Được rồi đi thôi."Hai người thu dọn đồ đạc, từ trên lầu đi xuống, Phó Cảnh Ngộ ôm lấy con, Tưởng Sâm cũng xách hành lý, xe chờ ở cửa.Diệp Phồn Tinh hỏi: "Có cần chào tạm biệt chú Ngôn không Anh?.""Không cần."Sau này sẽ không trở lại chỗ này nữa, tâm trạng của Phó Cảnh Ngộ thật sự rất nặng nề, ánh mắt cũng có chút phức tạp.Lên xe, Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, bởi vì cô hiểu anh, cho nên anh có một chút không ổn, cô đều có thể cảm giác được.Cô muốn hỏi gì đó nhưng chưa nghĩ ra phải hỏi như thế nào.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Bóng Đèn Nhỏ trong ngực không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, nói với Diệp Phồn Tinh: " Nó tỉnh rồi."Diệp Phồn Tinh nhìn sang, không biết con trai lúc nào đã mở mắt tròn xoe."Không phải bị chúng ta đánh thức chứ? Lúc này cũng đừng khóc đấy!"Sáng sớm, nếu mà khóc ầm lên làm cả nhà Họ Ngôn nghe thấy, Diệp Phồn Tinh cảm thấy muốn đánh cho nhóc một trận.Phó Cảnh Ngộ nói: "Có phải nó đói rồi không?"" Chắc không phải đâu " Diệp Phồn Tinh đưa tay, nói: "để em bế đi!"Phó Cảnh Ngộ đem con đưa cho cô dỗ một hồi.Đến sân bay, lúc Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Diệp Phồn Tinh, phát hiện cô ngủ rất say, cô vốn đang ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ ngủ, sau đó Anh vì để cho cô ngủ cho thoải mái một chút, liền đem Bóng Đèn Nhỏ ôm lấy.Đến sân bay, Phó Cảnh Ngộ đánh thức cô, từ trên xe bước xuống, Tưởng Sâm phụ trách vận chuyển hành lý, mọi người cùng nhau tiến vào sân bay.-Hôm nay sau khi Ngôn An rời giường, theo thói quen đi tìm Diệp Phồn Tinh, kết quả phát hiện trong căn phòng trống không, lại chạy đi xuống lầu, đúng dịp thấy Ngôn Triết, " Anh ơi."Ngôn Triết nhìn lấy em gái, "Làm sao?""Tinh Tinh không thấy đâu nữa rồi, Bảo Bảo cũng không thấy."#3