Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…

Chương 439: Tố Tố đâu rồi

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Cho nên đối với dì Phúc và chú Phúc mà nói, hôm nay chính là ngày con trai đem con dâu về ra mắt bọn họ, khiến cho tâm tình của bọn họ rất kích động Cách nồi nước hơi nước mịt mờ, Tố Tâm nhìn về phía nụ cười điềm đạm của dì Phúc, không nhịn được nói một câu: "Kiến Văn dẫn con tới đây, đại khái Là thật tình coi hai người như là cha mẹ của anh ấy!" Mắt dì Phúc nóng lên, nước mắt đã chạy vòng quanh rồi, bà gật đầu: "Ừ! Dì cùng chú Phúc cũng cảm thấy như vậy, cho nên cảm thấy đặc biệt ấm lòng! Về sau Tố Tố, con và Kiến Văn nhất định phải thường xuyên đến thành phố B, nơi này Cứ xem như là nhà của các con!" Tố Tâm gật đầu với dì Phúc: "Vâng, con với Kiến Văn sẽ thường xuyên đến!" Rau trong nồi đã chín, dì Phúc vớt rau ra đặt ở một bên, quay đầu về hướng Tố Tâm cười nói: "Tố Tố, con ở bên ngoài so với ở trong TV có chút không giống" Tố Tâm rửa xong cà rốt đặt ở trên thớt, gật đầu: "Chương trình ở trên ti vi đã qua chỉnh sửa, với cả tính cách của người dẫn chương trình như thế nào đều bị người chế tác điều chỉnh qua rồi ạ!" Nói xong, Tố Tâm hỏi dì Phúc xem cà rốt cần cắt như thế nào "Chính là để nấu súp ngô, con thái hạt lựu là được!" dì Phúc nói xong, quay đầu lại nhìn qua Tố Tâm, "Hay là để dì làm cho, các cô gái bây giờ sợ là không biết thái hạt lựu " Dì Phúc vừa dứt lời, đã thấy Tố Tâm hạ dao xuống cắt thành hình dạng mà dì Phúc mong muốn Dì Phúc đứng ở bên người Tố Tâm, một mặt ngạc nhiên, ở trong lòng dì Phúc, Tố Tâm được xem như là minh tinh, dì luôn cảm thấy làm minh tinh đều sẽ nũng nịu, chắc chắn sẽ không làm qua việc trong bếp, có thể giúp đỡ rửa rau đã là rất tốt rồi, không nghĩ tới Tố Tâm lại dùng dao thành thạo như vậy "Con cắt đúng không!" Tố Tâm nghiêng đầu thấp giọng dò hỏi "Đúng đúng đúng!" Dì Phúc gật đầu, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười Bà nhìn qua Tố Tâm ngại ngùng cụp mắt cười cười tiếp tục cắt cà rốt, trong lòng cảm thấy vui mừng, mới đầu bà còn lo lắng Phó Kiến Văn cưới vợ quá nhỏ tuổi sẽ không chăm sóc được cho anh, bây giờ nhìn thấy Tố Tâm cô gái này mặc dù nhỏ tuổi, nhưng cái gì cũng đều biết, khiến bà yên tâm không ít Dì Phúc không tiếp tục đứng ở sau lưng Tố Tâm nhìn chằm chằm cô thái rau nữa, dì mở bếp lên xào rau, luôn miệng nói chuyện phiếm với Tố Tâm, cảm thấy rất vui vẻ Dì Phúc nấu ăn rất nhanh, vài món thức ăn đã được cho ra bàn Cửa vào có tiếng động, tiểu Mão chạy ra vẫy vẫy đuôi, cửa vừa mở ra Chỉ thấy chú Phúc bưng một cái chậu tráng men đi vào Tiểu Mão ngửi được mùi thơm, nó nuốt nước bọt, chân trước giơ lên bắt lấy cánh tay chú Phúc, cái đuôi ra sức lay động, lấy lòng chú Phúc, muốn ăn một miếng Chú Phúc bận bịu nâng cao chậu, khiển trách tiểu mão khiến nó đi ra, chú Phúc vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Phó Kiến Văn vừa vặn cúp điện thoại đang đi về phía mình, chú cười nói: "Kiến Văn trở về rồi! Tố Tố đâu rồi!" 

Cho nên đối với dì Phúc và chú Phúc mà nói, hôm nay chính là ngày con trai đem con dâu về ra mắt bọn họ, khiến cho tâm tình của bọn họ rất kích động 

Cách nồi nước hơi nước mịt mờ, Tố Tâm nhìn về phía nụ cười điềm đạm của dì Phúc, không nhịn được nói một câu: "Kiến Văn dẫn con tới đây, đại khái Là thật tình coi hai người như là cha mẹ của anh ấy!" 

Mắt dì Phúc nóng lên, nước mắt đã chạy vòng quanh rồi, bà gật đầu: "Ừ! Dì cùng chú Phúc cũng cảm thấy như vậy, cho nên cảm thấy đặc biệt ấm lòng! Về sau Tố Tố, con và Kiến Văn nhất định phải thường xuyên đến thành phố B, nơi này Cứ xem như là nhà của các con!" 

Tố Tâm gật đầu với dì Phúc: "Vâng, con với Kiến Văn sẽ thường xuyên đến!" 

Rau trong nồi đã chín, dì Phúc vớt rau ra đặt ở một bên, quay đầu về hướng Tố Tâm cười nói: "Tố Tố, con ở bên ngoài so với ở trong TV có chút không giống" 

Tố Tâm rửa xong cà rốt đặt ở trên thớt, gật đầu: "Chương trình ở trên ti vi đã qua chỉnh sửa, với cả tính cách của người dẫn chương trình như thế nào đều bị người chế tác điều chỉnh qua rồi ạ!" 

Nói xong, Tố Tâm hỏi dì Phúc xem cà rốt cần cắt như thế nào 

"Chính là để nấu súp ngô, con thái hạt lựu là được!" dì Phúc nói xong, quay đầu lại nhìn qua Tố Tâm, "Hay là để dì làm cho, các cô gái bây giờ sợ là không biết thái hạt lựu " 

Dì Phúc vừa dứt lời, đã thấy Tố Tâm hạ dao xuống cắt thành hình dạng mà dì Phúc mong muốn 

Dì Phúc đứng ở bên người Tố Tâm, một mặt ngạc nhiên, ở trong lòng dì Phúc, Tố Tâm được xem như là minh tinh, dì luôn cảm thấy làm minh tinh đều sẽ nũng nịu, chắc chắn sẽ không làm qua việc trong bếp, có thể giúp đỡ rửa rau đã là rất tốt rồi, không nghĩ tới Tố Tâm lại dùng dao thành thạo như vậy 

"Con cắt đúng không!" Tố Tâm nghiêng đầu thấp giọng dò hỏi 

"Đúng đúng đúng!" Dì Phúc gật đầu, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười 

Bà nhìn qua Tố Tâm ngại ngùng cụp mắt cười cười tiếp tục cắt cà rốt, trong lòng cảm thấy vui mừng, mới đầu bà còn lo lắng Phó Kiến Văn cưới vợ quá nhỏ tuổi sẽ không chăm sóc được cho anh, bây giờ nhìn thấy Tố Tâm cô gái này mặc dù nhỏ tuổi, nhưng cái gì cũng đều biết, khiến bà yên tâm không ít 

Dì Phúc không tiếp tục đứng ở sau lưng Tố Tâm nhìn chằm chằm cô thái rau nữa, dì mở bếp lên xào rau, luôn miệng nói chuyện phiếm với Tố Tâm, cảm thấy rất vui vẻ 

Dì Phúc nấu ăn rất nhanh, vài món thức ăn đã được cho ra bàn 

Cửa vào có tiếng động, tiểu Mão chạy ra vẫy vẫy đuôi, cửa vừa mở ra Chỉ thấy chú Phúc bưng một cái chậu tráng men đi vào 

Tiểu Mão ngửi được mùi thơm, nó nuốt nước bọt, chân trước giơ lên bắt lấy cánh tay chú Phúc, cái đuôi ra sức lay động, lấy lòng chú Phúc, muốn ăn một miếng 

Chú Phúc bận bịu nâng cao chậu, khiển trách tiểu mão khiến nó đi ra, chú Phúc vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Phó Kiến Văn vừa vặn cúp điện thoại đang đi về phía mình, chú cười nói: "Kiến Văn trở về rồi! Tố Tố đâu rồi!" 

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Cho nên đối với dì Phúc và chú Phúc mà nói, hôm nay chính là ngày con trai đem con dâu về ra mắt bọn họ, khiến cho tâm tình của bọn họ rất kích động Cách nồi nước hơi nước mịt mờ, Tố Tâm nhìn về phía nụ cười điềm đạm của dì Phúc, không nhịn được nói một câu: "Kiến Văn dẫn con tới đây, đại khái Là thật tình coi hai người như là cha mẹ của anh ấy!" Mắt dì Phúc nóng lên, nước mắt đã chạy vòng quanh rồi, bà gật đầu: "Ừ! Dì cùng chú Phúc cũng cảm thấy như vậy, cho nên cảm thấy đặc biệt ấm lòng! Về sau Tố Tố, con và Kiến Văn nhất định phải thường xuyên đến thành phố B, nơi này Cứ xem như là nhà của các con!" Tố Tâm gật đầu với dì Phúc: "Vâng, con với Kiến Văn sẽ thường xuyên đến!" Rau trong nồi đã chín, dì Phúc vớt rau ra đặt ở một bên, quay đầu về hướng Tố Tâm cười nói: "Tố Tố, con ở bên ngoài so với ở trong TV có chút không giống" Tố Tâm rửa xong cà rốt đặt ở trên thớt, gật đầu: "Chương trình ở trên ti vi đã qua chỉnh sửa, với cả tính cách của người dẫn chương trình như thế nào đều bị người chế tác điều chỉnh qua rồi ạ!" Nói xong, Tố Tâm hỏi dì Phúc xem cà rốt cần cắt như thế nào "Chính là để nấu súp ngô, con thái hạt lựu là được!" dì Phúc nói xong, quay đầu lại nhìn qua Tố Tâm, "Hay là để dì làm cho, các cô gái bây giờ sợ là không biết thái hạt lựu " Dì Phúc vừa dứt lời, đã thấy Tố Tâm hạ dao xuống cắt thành hình dạng mà dì Phúc mong muốn Dì Phúc đứng ở bên người Tố Tâm, một mặt ngạc nhiên, ở trong lòng dì Phúc, Tố Tâm được xem như là minh tinh, dì luôn cảm thấy làm minh tinh đều sẽ nũng nịu, chắc chắn sẽ không làm qua việc trong bếp, có thể giúp đỡ rửa rau đã là rất tốt rồi, không nghĩ tới Tố Tâm lại dùng dao thành thạo như vậy "Con cắt đúng không!" Tố Tâm nghiêng đầu thấp giọng dò hỏi "Đúng đúng đúng!" Dì Phúc gật đầu, khóe mắt đuôi mày đều là ý cười Bà nhìn qua Tố Tâm ngại ngùng cụp mắt cười cười tiếp tục cắt cà rốt, trong lòng cảm thấy vui mừng, mới đầu bà còn lo lắng Phó Kiến Văn cưới vợ quá nhỏ tuổi sẽ không chăm sóc được cho anh, bây giờ nhìn thấy Tố Tâm cô gái này mặc dù nhỏ tuổi, nhưng cái gì cũng đều biết, khiến bà yên tâm không ít Dì Phúc không tiếp tục đứng ở sau lưng Tố Tâm nhìn chằm chằm cô thái rau nữa, dì mở bếp lên xào rau, luôn miệng nói chuyện phiếm với Tố Tâm, cảm thấy rất vui vẻ Dì Phúc nấu ăn rất nhanh, vài món thức ăn đã được cho ra bàn Cửa vào có tiếng động, tiểu Mão chạy ra vẫy vẫy đuôi, cửa vừa mở ra Chỉ thấy chú Phúc bưng một cái chậu tráng men đi vào Tiểu Mão ngửi được mùi thơm, nó nuốt nước bọt, chân trước giơ lên bắt lấy cánh tay chú Phúc, cái đuôi ra sức lay động, lấy lòng chú Phúc, muốn ăn một miếng Chú Phúc bận bịu nâng cao chậu, khiển trách tiểu mão khiến nó đi ra, chú Phúc vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Phó Kiến Văn vừa vặn cúp điện thoại đang đi về phía mình, chú cười nói: "Kiến Văn trở về rồi! Tố Tố đâu rồi!" 

Chương 439: Tố Tố đâu rồi