Này! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày…
Chương 155: Em chán rồi
Bảo Bảo, Yêu Anh Chưa?Tác giả: Nhật MinhTruyện Ngôn TìnhNày! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày… Nhìn người đàn bà thấp hèn đang quỳ dưới chân mình, miệng không ngừng van xin năn nỉ mà trong lòng Khánh Tường có chút gì đó hả dạCô đưa tay đỡ mẹ Trung Hiếu đứng dậy, mỉm cười với bà ta rồi nói- Không sao! Đây không phải là lỗi của bác, nói cho cùng thì bác cũng chỉ muốn tốt cho con trai Nhưng có điềuNói rồi Khánh Tường ngừng lại một lúc, ánh mắt sắc bén mau chóng liếc sang người mặc váy trắng đang đứng thất thần ở bên kia, khóe môi cong lên nở nụ cười- Người đúng ra phải quỳ ở chỗ này phải là cô taKhông để Khánh Tường phải chờ lâu, mẹ Trung Hiếu liền đi tới nắm tay con dâu dắt tới trước mặt của Khánh Tường, bà ta lạnh lùng ra lệnh- Quỳ xuống!- Mẹ! Con không thểMỹ Quyên giận dữ phản ứng rất mãnh liệt, dựa vào cái thá gì mà phải bắt cô ta quỳ gối trước đứa con gái này? Cô ta không cam tâm- Tại sao không thể quỳ?Khánh Tường đưa mắt lười biếng liếc sang Mỹ Quyên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy uy quyềnPhớt lơ câu hỏi của Khánh Tường, Mỹ Quyên ủy khuất nhìn mẹ chồng mà nói, khóe mắt rưng rưng nước mắt- Mẹ! Trong bụng có cháu của mẹ, không thể quỳ xuống đượcNhắc tới đứa cháu bảo bối, ánh mắt của mẹ Trung Hiếu sáng rực như sao, sau đó ái ngại nhìn về Khánh Tường, bà ta nói- Phu nhân, con dâu tôi có em bé, không tiện để quỳ vậy nên- Nên?- Làm người không nên bất nhân quá, không lẽ phu nhân muốn bắt nạt phụ nữ có thai?Khánh Duy không hài lòng khi nghe thấy những lời bà ta vừa nói, anh chàng liền nhăn mặt lại sau đó khó chịu nói- Bà đang mắng em gái của tôi à?Đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương của Khánh Duy, mẹ Trung Hiếu khẽ rùng mình, hai chân bà ta run cầm cập tưởng chừng như sắp ngã tới nơi rồiKhánh Tường cũng không quan tâm cho lắm, cô đứng dậy đối diện với gương mặt e dè của Mỹ Quyên, nâng cằm ả ta lên mà nói- Diễn giỏi nhỉ, nếu bây giờ tôi nói đứa con trong bụng của cô không phải là của Trung Hiếu thì sao?Âm thanh không lớn lắm nhưng cũng đủ để mọi người nghe rõKhông lẽ chú rể bị cắm sừng thật sao?- Cô cô có ý gì? Đoạn clip trên cũng không xác thật được điều gì cả, người giàu các người muốn hãm hại ai là chuyện dễ như trở bàn tayVẫn còn ngoan cố cãi lại Khánh Tường nhưng bây giờ Mỹ Quyên thật sự rất mất bình tĩnh rồi, ả ta run sợ không biết điều tiếp theo sẽ xảy đến với mình là gì- Cô nói tôi làm giả? Nếu muốn tôi sẽ cho người lấy hình ảnh từ camera của cửa hàng để xác thật rằng đoạn clip có đúng là thật hay không, nhưng tôi muốn hỏi cô một điềuNhìn ánh mắt tràn đầy suy tính của Khánh Tường mà trong lòng Mỹ Quyên không an tâm chút nào- Ngày 24 tháng 7 tức là trước ngày cưới hai ngày cô đã đi đâu?- Đương nhiên là ở nhà để chuẩn bị cho đám cưới rồi- A! Nếu cô nói vậy thì tôi có một thứ rất hay cho cô xemNói rồi Khánh Tường đưa mắt về phía Hoàn Kim, nháy mắt ra hiệu cho anh chàng, ngay lập tức Hoàn Kim lôi ra một tập hồ sơ chứa đưng thứ gì đó bí mật ở bên trong Cô mỉm cười rồi đưa cho mẹ Trung Hiếu coi- Vậy mà thứ này lại chống đối lại câu nói của côMẹ Trung Hiếu lập tức mở tập hồ sơ ra, trong đó là những tấm hình lớn nhỏ, và tất cả đều là của con dâu bà ta đi cùng với một người đàn ông lạ mặtNói lạ cũng không lạ lắm, người này là ông chủ của một xí nghiệp nhỏ, tuổi cũng đã gần 50, hướng mà họ đi tới là khách sạn trước mặtChát!Một cái tát giòn tan giáng xuống khuôn mặt trắng gần của Mỹ Quyên, khiến cho ả ta say sẩm mặt mày- Mày Mày là thứ đàn bà hư thân, con đàn bà lăng loànQuá sức tức giận mà lao tới đánh Mỹ Quyên như một người điên, mẹ Trung Hiếu đã quá sức sốc rồi, không ngờ hôm nay bà ta đã biết được bộ mặt trắc nết của người con dâu này, nói vậy thì không lẽ đứa con trong bụng ả ta không phải là của Trung Hiếu sao?- Đây là giả, toàn bộ đều là giả, mẹ phải tin conĐến bây giờ Mỹ Quyên không còn chút sức lực nào để chống trả nữa rồi, ả ta ngồi sụp xuống đất mà than khóc, miệng vẫn không ngừng cầu xin sự tin tưởng từ phía mẹ chồng- Là giả? Mắt cô bị mù và não cô không có à? Lúc nãy chính miệng cô thừa nhận ở nhà chuẩn bị đám cưới mà bây giờ lại ra ngoài với đàn ông, bị người ta chụp lại rồi còn đòi minh oan? Nhìn cho kĩ đi ở phía góc trái mỗi bức hình đều có ghi thời gian chính xác từng phút, cộng với vết bớt sau lưng cô nữa thì ai làm giả cho được?Hoàn Kim đứng phía sau bóp lưng cho Khánh Tường cũng ráng ngóc đầu lên để góp vui cho chương trình, cái thứ đàn bà thâm độc này phải diệt tận gốc thì mới hết hậu họaNhìn thấy cảnh mẹ chồng nàng dâu lúc nãy còn vui vẻ hòa đồng lắm cơ mà bây giờ lại cắn xé nhau không khác gì một con thú hoang, Khánh Tường lắc đầu chán nản rồi nói- Chúng ta về thôi, em chán rồi- ----------------------Tối nay sẽ đăng tiếp 3 chương nhé, bây giờ Minh đi ngủ một xíu nà, nay hơi mệt huhuCác tình iu đừng quên like và bỏ phiếu cho Minh nha:
Nhìn người đàn bà thấp hèn đang quỳ dưới chân mình, miệng không ngừng van xin năn nỉ mà trong lòng Khánh Tường có chút gì đó hả dạ
Cô đưa tay đỡ mẹ Trung Hiếu đứng dậy, mỉm cười với bà ta rồi nói
- Không sao! Đây không phải là lỗi của bác, nói cho cùng thì bác cũng chỉ muốn tốt cho con trai Nhưng có điều
Nói rồi Khánh Tường ngừng lại một lúc, ánh mắt sắc bén mau chóng liếc sang người mặc váy trắng đang đứng thất thần ở bên kia, khóe môi cong lên nở nụ cười
- Người đúng ra phải quỳ ở chỗ này phải là cô ta
Không để Khánh Tường phải chờ lâu, mẹ Trung Hiếu liền đi tới nắm tay con dâu dắt tới trước mặt của Khánh Tường, bà ta lạnh lùng ra lệnh
- Quỳ xuống!
- Mẹ! Con không thể
Mỹ Quyên giận dữ phản ứng rất mãnh liệt, dựa vào cái thá gì mà phải bắt cô ta quỳ gối trước đứa con gái này? Cô ta không cam tâm
- Tại sao không thể quỳ?
Khánh Tường đưa mắt lười biếng liếc sang Mỹ Quyên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy uy quyền
Phớt lơ câu hỏi của Khánh Tường, Mỹ Quyên ủy khuất nhìn mẹ chồng mà nói, khóe mắt rưng rưng nước mắt
- Mẹ! Trong bụng có cháu của mẹ, không thể quỳ xuống được
Nhắc tới đứa cháu bảo bối, ánh mắt của mẹ Trung Hiếu sáng rực như sao, sau đó ái ngại nhìn về Khánh Tường, bà ta nói
- Phu nhân, con dâu tôi có em bé, không tiện để quỳ vậy nên
- Nên?
- Làm người không nên bất nhân quá, không lẽ phu nhân muốn bắt nạt phụ nữ có thai?
Khánh Duy không hài lòng khi nghe thấy những lời bà ta vừa nói, anh chàng liền nhăn mặt lại sau đó khó chịu nói
- Bà đang mắng em gái của tôi à?
Đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương của Khánh Duy, mẹ Trung Hiếu khẽ rùng mình, hai chân bà ta run cầm cập tưởng chừng như sắp ngã tới nơi rồi
Khánh Tường cũng không quan tâm cho lắm, cô đứng dậy đối diện với gương mặt e dè của Mỹ Quyên, nâng cằm ả ta lên mà nói
- Diễn giỏi nhỉ, nếu bây giờ tôi nói đứa con trong bụng của cô không phải là của Trung Hiếu thì sao?
Âm thanh không lớn lắm nhưng cũng đủ để mọi người nghe rõ
Không lẽ chú rể bị cắm sừng thật sao?
- Cô cô có ý gì? Đoạn clip trên cũng không xác thật được điều gì cả, người giàu các người muốn hãm hại ai là chuyện dễ như trở bàn tay
Vẫn còn ngoan cố cãi lại Khánh Tường nhưng bây giờ Mỹ Quyên thật sự rất mất bình tĩnh rồi, ả ta run sợ không biết điều tiếp theo sẽ xảy đến với mình là gì
- Cô nói tôi làm giả? Nếu muốn tôi sẽ cho người lấy hình ảnh từ camera của cửa hàng để xác thật rằng đoạn clip có đúng là thật hay không, nhưng tôi muốn hỏi cô một điều
Nhìn ánh mắt tràn đầy suy tính của Khánh Tường mà trong lòng Mỹ Quyên không an tâm chút nào
- Ngày 24 tháng 7 tức là trước ngày cưới hai ngày cô đã đi đâu?
- Đương nhiên là ở nhà để chuẩn bị cho đám cưới rồi
- A! Nếu cô nói vậy thì tôi có một thứ rất hay cho cô xem
Nói rồi Khánh Tường đưa mắt về phía Hoàn Kim, nháy mắt ra hiệu cho anh chàng, ngay lập tức Hoàn Kim lôi ra một tập hồ sơ chứa đưng thứ gì đó bí mật ở bên trong Cô mỉm cười rồi đưa cho mẹ Trung Hiếu coi
- Vậy mà thứ này lại chống đối lại câu nói của cô
Mẹ Trung Hiếu lập tức mở tập hồ sơ ra, trong đó là những tấm hình lớn nhỏ, và tất cả đều là của con dâu bà ta đi cùng với một người đàn ông lạ mặt
Nói lạ cũng không lạ lắm, người này là ông chủ của một xí nghiệp nhỏ, tuổi cũng đã gần 50, hướng mà họ đi tới là khách sạn trước mặt
Chát!
Một cái tát giòn tan giáng xuống khuôn mặt trắng gần của Mỹ Quyên, khiến cho ả ta say sẩm mặt mày
- Mày Mày là thứ đàn bà hư thân, con đàn bà lăng loàn
Quá sức tức giận mà lao tới đánh Mỹ Quyên như một người điên, mẹ Trung Hiếu đã quá sức sốc rồi, không ngờ hôm nay bà ta đã biết được bộ mặt trắc nết của người con dâu này, nói vậy thì không lẽ đứa con trong bụng ả ta không phải là của Trung Hiếu sao?
- Đây là giả, toàn bộ đều là giả, mẹ phải tin con
Đến bây giờ Mỹ Quyên không còn chút sức lực nào để chống trả nữa rồi, ả ta ngồi sụp xuống đất mà than khóc, miệng vẫn không ngừng cầu xin sự tin tưởng từ phía mẹ chồng
- Là giả? Mắt cô bị mù và não cô không có à? Lúc nãy chính miệng cô thừa nhận ở nhà chuẩn bị đám cưới mà bây giờ lại ra ngoài với đàn ông, bị người ta chụp lại rồi còn đòi minh oan? Nhìn cho kĩ đi ở phía góc trái mỗi bức hình đều có ghi thời gian chính xác từng phút, cộng với vết bớt sau lưng cô nữa thì ai làm giả cho được?
Hoàn Kim đứng phía sau bóp lưng cho Khánh Tường cũng ráng ngóc đầu lên để góp vui cho chương trình, cái thứ đàn bà thâm độc này phải diệt tận gốc thì mới hết hậu họa
Nhìn thấy cảnh mẹ chồng nàng dâu lúc nãy còn vui vẻ hòa đồng lắm cơ mà bây giờ lại cắn xé nhau không khác gì một con thú hoang, Khánh Tường lắc đầu chán nản rồi nói
- Chúng ta về thôi, em chán rồi
- ----------------------
Tối nay sẽ đăng tiếp 3 chương nhé, bây giờ Minh đi ngủ một xíu nà, nay hơi mệt huhu
Các tình iu đừng quên like và bỏ phiếu cho Minh nha:
Bảo Bảo, Yêu Anh Chưa?Tác giả: Nhật MinhTruyện Ngôn TìnhNày! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày… Nhìn người đàn bà thấp hèn đang quỳ dưới chân mình, miệng không ngừng van xin năn nỉ mà trong lòng Khánh Tường có chút gì đó hả dạCô đưa tay đỡ mẹ Trung Hiếu đứng dậy, mỉm cười với bà ta rồi nói- Không sao! Đây không phải là lỗi của bác, nói cho cùng thì bác cũng chỉ muốn tốt cho con trai Nhưng có điềuNói rồi Khánh Tường ngừng lại một lúc, ánh mắt sắc bén mau chóng liếc sang người mặc váy trắng đang đứng thất thần ở bên kia, khóe môi cong lên nở nụ cười- Người đúng ra phải quỳ ở chỗ này phải là cô taKhông để Khánh Tường phải chờ lâu, mẹ Trung Hiếu liền đi tới nắm tay con dâu dắt tới trước mặt của Khánh Tường, bà ta lạnh lùng ra lệnh- Quỳ xuống!- Mẹ! Con không thểMỹ Quyên giận dữ phản ứng rất mãnh liệt, dựa vào cái thá gì mà phải bắt cô ta quỳ gối trước đứa con gái này? Cô ta không cam tâm- Tại sao không thể quỳ?Khánh Tường đưa mắt lười biếng liếc sang Mỹ Quyên, giọng nói nhẹ nhàng nhưng tràn đầy uy quyềnPhớt lơ câu hỏi của Khánh Tường, Mỹ Quyên ủy khuất nhìn mẹ chồng mà nói, khóe mắt rưng rưng nước mắt- Mẹ! Trong bụng có cháu của mẹ, không thể quỳ xuống đượcNhắc tới đứa cháu bảo bối, ánh mắt của mẹ Trung Hiếu sáng rực như sao, sau đó ái ngại nhìn về Khánh Tường, bà ta nói- Phu nhân, con dâu tôi có em bé, không tiện để quỳ vậy nên- Nên?- Làm người không nên bất nhân quá, không lẽ phu nhân muốn bắt nạt phụ nữ có thai?Khánh Duy không hài lòng khi nghe thấy những lời bà ta vừa nói, anh chàng liền nhăn mặt lại sau đó khó chịu nói- Bà đang mắng em gái của tôi à?Đối diện với ánh mắt lạnh thấu xương của Khánh Duy, mẹ Trung Hiếu khẽ rùng mình, hai chân bà ta run cầm cập tưởng chừng như sắp ngã tới nơi rồiKhánh Tường cũng không quan tâm cho lắm, cô đứng dậy đối diện với gương mặt e dè của Mỹ Quyên, nâng cằm ả ta lên mà nói- Diễn giỏi nhỉ, nếu bây giờ tôi nói đứa con trong bụng của cô không phải là của Trung Hiếu thì sao?Âm thanh không lớn lắm nhưng cũng đủ để mọi người nghe rõKhông lẽ chú rể bị cắm sừng thật sao?- Cô cô có ý gì? Đoạn clip trên cũng không xác thật được điều gì cả, người giàu các người muốn hãm hại ai là chuyện dễ như trở bàn tayVẫn còn ngoan cố cãi lại Khánh Tường nhưng bây giờ Mỹ Quyên thật sự rất mất bình tĩnh rồi, ả ta run sợ không biết điều tiếp theo sẽ xảy đến với mình là gì- Cô nói tôi làm giả? Nếu muốn tôi sẽ cho người lấy hình ảnh từ camera của cửa hàng để xác thật rằng đoạn clip có đúng là thật hay không, nhưng tôi muốn hỏi cô một điềuNhìn ánh mắt tràn đầy suy tính của Khánh Tường mà trong lòng Mỹ Quyên không an tâm chút nào- Ngày 24 tháng 7 tức là trước ngày cưới hai ngày cô đã đi đâu?- Đương nhiên là ở nhà để chuẩn bị cho đám cưới rồi- A! Nếu cô nói vậy thì tôi có một thứ rất hay cho cô xemNói rồi Khánh Tường đưa mắt về phía Hoàn Kim, nháy mắt ra hiệu cho anh chàng, ngay lập tức Hoàn Kim lôi ra một tập hồ sơ chứa đưng thứ gì đó bí mật ở bên trong Cô mỉm cười rồi đưa cho mẹ Trung Hiếu coi- Vậy mà thứ này lại chống đối lại câu nói của côMẹ Trung Hiếu lập tức mở tập hồ sơ ra, trong đó là những tấm hình lớn nhỏ, và tất cả đều là của con dâu bà ta đi cùng với một người đàn ông lạ mặtNói lạ cũng không lạ lắm, người này là ông chủ của một xí nghiệp nhỏ, tuổi cũng đã gần 50, hướng mà họ đi tới là khách sạn trước mặtChát!Một cái tát giòn tan giáng xuống khuôn mặt trắng gần của Mỹ Quyên, khiến cho ả ta say sẩm mặt mày- Mày Mày là thứ đàn bà hư thân, con đàn bà lăng loànQuá sức tức giận mà lao tới đánh Mỹ Quyên như một người điên, mẹ Trung Hiếu đã quá sức sốc rồi, không ngờ hôm nay bà ta đã biết được bộ mặt trắc nết của người con dâu này, nói vậy thì không lẽ đứa con trong bụng ả ta không phải là của Trung Hiếu sao?- Đây là giả, toàn bộ đều là giả, mẹ phải tin conĐến bây giờ Mỹ Quyên không còn chút sức lực nào để chống trả nữa rồi, ả ta ngồi sụp xuống đất mà than khóc, miệng vẫn không ngừng cầu xin sự tin tưởng từ phía mẹ chồng- Là giả? Mắt cô bị mù và não cô không có à? Lúc nãy chính miệng cô thừa nhận ở nhà chuẩn bị đám cưới mà bây giờ lại ra ngoài với đàn ông, bị người ta chụp lại rồi còn đòi minh oan? Nhìn cho kĩ đi ở phía góc trái mỗi bức hình đều có ghi thời gian chính xác từng phút, cộng với vết bớt sau lưng cô nữa thì ai làm giả cho được?Hoàn Kim đứng phía sau bóp lưng cho Khánh Tường cũng ráng ngóc đầu lên để góp vui cho chương trình, cái thứ đàn bà thâm độc này phải diệt tận gốc thì mới hết hậu họaNhìn thấy cảnh mẹ chồng nàng dâu lúc nãy còn vui vẻ hòa đồng lắm cơ mà bây giờ lại cắn xé nhau không khác gì một con thú hoang, Khánh Tường lắc đầu chán nản rồi nói- Chúng ta về thôi, em chán rồi- ----------------------Tối nay sẽ đăng tiếp 3 chương nhé, bây giờ Minh đi ngủ một xíu nà, nay hơi mệt huhuCác tình iu đừng quên like và bỏ phiếu cho Minh nha: