Này! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày…
Chương 159: Minh Anh chịu ủy khuất
Bảo Bảo, Yêu Anh Chưa?Tác giả: Nhật MinhTruyện Ngôn TìnhNày! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày… Khánh Duy lập tức đạp phanh thắng gấp lại, hai mắt tròn xe kinh ngạc nhìn Khánh Tường như không tin vào tai mình, anh hỏi lại cô một lần nữa- Em nói thật chứ?Khánh Tường nhăn nhó xoa xoa đầu, ban nãy anh thắng gấp quá làm cô bất ngờ ngã người về phía trước, tuy không đập đầu vào đâu nhưng cũng có một chút choáng váng đầu ócĐưa tay đánh Khánh Duy vài cái cho chừa cái tội chạy ẩu, Khánh Tường không thèm nhìn mặt anh trai mà nói- Em đùa anh làm gì?- Đệch mịa! Không lẽ bây giờ ông đây phải đi lấy lòng thằng nhóc đó sao?Khánh Duy ngơ ngác nhìn về phía trước, sau đó mau chóng lái xe chạy bon bon trên đường, trong lòng cảm xúc cùng với suy nghĩ bây giờ của anh thật sự rất hỗn loạnVừa rồi còn tỏ thái độ với người ta, bây giờ mà phải chạy đi lấy lòng sao? Thật mất hết sĩ diện màChạy mãi chạy mãi thì chiếc xe cũng tới nơi cần đến dừng lại trước một cổng đen lớn nơi mà lúc nào cũng có hai hàng người đứng sẵn để chờ đợi mỗi khi họ vềLà nhà của Khánh Tường- Sao lại mang em tới đây? Em ở nhà của Minh Hào mà?- Về đó chơi vài ngày thì được, còn ở luôn thì tuyệt đối không, em không phải là không có nhà để vềKhánh Tường trề môi khinh bỉ nhìn anh, gớm khổ bây giờ bày đặt giận cá chém thớt à? Không cam lòng để đi lấy lòng Minh Hào hay sao?Đi được vài bước, bỗng nhiên bên trong có tiếng la hét thất thanh của một người đàn ông, cậu ta hét lớn lên đủ để mọi người bên ngoài cùng nghe- Tên lưu manh nhà ngươi, bỏ cái tay ra khỏi mông của ông MAU!Người mà ai cũng biết, không phải Minh Anh thì còn là ai được nữa? Cơ mà không biết Saint làm gì mà để cho cậu nhóc này la toáng lên như bị ai chọc tiết vậyDựa lưng vào cánh cửa, Khánh Tường nhè nhẹ gõ ba tiếng để gây sự chú ý với hai thanh niên đang vật lộn nhau trên ghế sa lông Và đương nhiên Saint là người nằm trên rồi Nhìn thấy Minh Anh nằm dưới mà thấy thương quá đi mấtTiếng động đột ngột cách ngang cuộc vui của một người, Saint khó chịu nhìn theo hướng phát ra tiếng động, khi thấy người đứng ở đó là Khánh Tường thì anh chàng liền gãi đầu cười sau đó mau chóng leo xuống khỏi người Minh Anh, mỉm cười gọi một tiếng chị- Chị về lâu chưa?- Đủ để chứng kiến chuyện gì đang xảy ra- Chị ơiiiiiii huhuhuMừng như bắt được vàng, Minh Anh ba chân bốn cẳng lập tức chạy tới nhào vào lòng Khánh Tường mà rưng rưng nước mắt, nhìn đáng thương lắmNếu là thường ngày thì Khánh Tường đã mau chóng đá Minh Anh ra rồi, nhưng hôm nay tâm trạng cô khá tốt nên cũng vỗ về an ủi cậu nhóc một chút- Làm sao? Có chuyện gì?- Saint quá đáng lắm, anh ta toàn ăn h**p em không à huhuDựa vào người Khánh Tường mà trong lòng Minh Anh cảm thấy an toàn ghê gớm, cô là một người chị hết mực yêu thương anh cho nên chuyện này chị sẽ giải quyết giúp Minh Anh thoát khỏi kiếp nô lệ, anh ta tin chắc là vậyNghe Minh Anh cáo tội mà khóe môi Khánh Tường khẽ cong lên, dường như cô nghe được điều gì thú vị trong câu nói bâng quơ của Minh Anh rồi- Ý em là Saint vừa ăn vừa h**p em sao?Đang khóc thút thít trong lòng Khánh Tường thì đột nhiên cơ thể Minh Anh cứng đờ lại, trên môi giữ nụ cười mỉm không thể nào giả tạo hơn, khó khăn nhìn Khánh Tường nói- Trong đầu chị chứa cái quái gì thế? Em nói như thế hồi nào?- Chính miệng em vừa nói, em bảo Saint ăn h**p em, chị phân tích như vậy là quá đúng rồi còn gìBạn nhỏ Saint ngồi bên cạnh cũng bụm miệng cười, ánh mắt thích thú nhìn về phía cậu nhóc đang hờn dỗi ngồi phía đối diện, vô thức mà bật ngón cái giơ lên trước mặt Khánh TườngChị phân tích không trượt phát nào luôn nhé:>Nếu lúc nãy Khánh Tường không về kịp thì có lẽ bây giờ Minh Anh đã lên dĩa làm đồ ăn cho sói đói Saint rồiThỏ trắng Minh Anh à! Cậu nên cảm thấy may mắn điMinh Anh lập tức giận dỗi buông tay không ôm Khánh Tường nữa, ánh mắt tràn đầy sự ủy khuất nhìn về phía Khánh Duy như đang cần tìm đồng minh hoặc chí ít là người bênh vực mìnhNhưng đáp lại là một ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của Khánh Duy, anh chàng lấy trong tủ lạnh ra một chai nước mát rồi ngửa cổ uống một hơi, sau đó dửng dưng nhìn Minh Anh rồi nói- Nhìn anh làm cái quái gì? Bộ chị của cậu nói sai chỗ nào sao?Minh Anh lập tức bùng nổ Thật là tức chết đi mà, trên đời này còn công lý không? Sao tất cả đều phũ phàng quay lưng lại với cậu ta hết vậy? Ông trời ơi ngó xuống đây mà coi con sắp tức chết rồi đây này- -----------------Cầu phiếu cầu like nè mọi người ơi >ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Khánh Duy lập tức đạp phanh thắng gấp lại, hai mắt tròn xe kinh ngạc nhìn Khánh Tường như không tin vào tai mình, anh hỏi lại cô một lần nữa
- Em nói thật chứ?
Khánh Tường nhăn nhó xoa xoa đầu, ban nãy anh thắng gấp quá làm cô bất ngờ ngã người về phía trước, tuy không đập đầu vào đâu nhưng cũng có một chút choáng váng đầu óc
Đưa tay đánh Khánh Duy vài cái cho chừa cái tội chạy ẩu, Khánh Tường không thèm nhìn mặt anh trai mà nói
- Em đùa anh làm gì?
- Đệch mịa! Không lẽ bây giờ ông đây phải đi lấy lòng thằng nhóc đó sao?
Khánh Duy ngơ ngác nhìn về phía trước, sau đó mau chóng lái xe chạy bon bon trên đường, trong lòng cảm xúc cùng với suy nghĩ bây giờ của anh thật sự rất hỗn loạn
Vừa rồi còn tỏ thái độ với người ta, bây giờ mà phải chạy đi lấy lòng sao? Thật mất hết sĩ diện mà
Chạy mãi chạy mãi thì chiếc xe cũng tới nơi cần đến dừng lại trước một cổng đen lớn nơi mà lúc nào cũng có hai hàng người đứng sẵn để chờ đợi mỗi khi họ về
Là nhà của Khánh Tường
- Sao lại mang em tới đây? Em ở nhà của Minh Hào mà?
- Về đó chơi vài ngày thì được, còn ở luôn thì tuyệt đối không, em không phải là không có nhà để về
Khánh Tường trề môi khinh bỉ nhìn anh, gớm khổ bây giờ bày đặt giận cá chém thớt à? Không cam lòng để đi lấy lòng Minh Hào hay sao?
Đi được vài bước, bỗng nhiên bên trong có tiếng la hét thất thanh của một người đàn ông, cậu ta hét lớn lên đủ để mọi người bên ngoài cùng nghe
- Tên lưu manh nhà ngươi, bỏ cái tay ra khỏi mông của ông MAU!
Người mà ai cũng biết, không phải Minh Anh thì còn là ai được nữa? Cơ mà không biết Saint làm gì mà để cho cậu nhóc này la toáng lên như bị ai chọc tiết vậy
Dựa lưng vào cánh cửa, Khánh Tường nhè nhẹ gõ ba tiếng để gây sự chú ý với hai thanh niên đang vật lộn nhau trên ghế sa lông Và đương nhiên Saint là người nằm trên rồi Nhìn thấy Minh Anh nằm dưới mà thấy thương quá đi mất
Tiếng động đột ngột cách ngang cuộc vui của một người, Saint khó chịu nhìn theo hướng phát ra tiếng động, khi thấy người đứng ở đó là Khánh Tường thì anh chàng liền gãi đầu cười sau đó mau chóng leo xuống khỏi người Minh Anh, mỉm cười gọi một tiếng chị
- Chị về lâu chưa?
- Đủ để chứng kiến chuyện gì đang xảy ra
- Chị ơiiiiiii huhuhu
Mừng như bắt được vàng, Minh Anh ba chân bốn cẳng lập tức chạy tới nhào vào lòng Khánh Tường mà rưng rưng nước mắt, nhìn đáng thương lắm
Nếu là thường ngày thì Khánh Tường đã mau chóng đá Minh Anh ra rồi, nhưng hôm nay tâm trạng cô khá tốt nên cũng vỗ về an ủi cậu nhóc một chút
- Làm sao? Có chuyện gì?
- Saint quá đáng lắm, anh ta toàn ăn h**p em không à huhu
Dựa vào người Khánh Tường mà trong lòng Minh Anh cảm thấy an toàn ghê gớm, cô là một người chị hết mực yêu thương anh cho nên chuyện này chị sẽ giải quyết giúp Minh Anh thoát khỏi kiếp nô lệ, anh ta tin chắc là vậy
Nghe Minh Anh cáo tội mà khóe môi Khánh Tường khẽ cong lên, dường như cô nghe được điều gì thú vị trong câu nói bâng quơ của Minh Anh rồi
- Ý em là Saint vừa ăn vừa h**p em sao?
Đang khóc thút thít trong lòng Khánh Tường thì đột nhiên cơ thể Minh Anh cứng đờ lại, trên môi giữ nụ cười mỉm không thể nào giả tạo hơn, khó khăn nhìn Khánh Tường nói
- Trong đầu chị chứa cái quái gì thế? Em nói như thế hồi nào?
- Chính miệng em vừa nói, em bảo Saint ăn h**p em, chị phân tích như vậy là quá đúng rồi còn gì
Bạn nhỏ Saint ngồi bên cạnh cũng bụm miệng cười, ánh mắt thích thú nhìn về phía cậu nhóc đang hờn dỗi ngồi phía đối diện, vô thức mà bật ngón cái giơ lên trước mặt Khánh Tường
Chị phân tích không trượt phát nào luôn nhé:>
Nếu lúc nãy Khánh Tường không về kịp thì có lẽ bây giờ Minh Anh đã lên dĩa làm đồ ăn cho sói đói Saint rồi
Thỏ trắng Minh Anh à! Cậu nên cảm thấy may mắn đi
Minh Anh lập tức giận dỗi buông tay không ôm Khánh Tường nữa, ánh mắt tràn đầy sự ủy khuất nhìn về phía Khánh Duy như đang cần tìm đồng minh hoặc chí ít là người bênh vực mình
Nhưng đáp lại là một ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của Khánh Duy, anh chàng lấy trong tủ lạnh ra một chai nước mát rồi ngửa cổ uống một hơi, sau đó dửng dưng nhìn Minh Anh rồi nói
- Nhìn anh làm cái quái gì? Bộ chị của cậu nói sai chỗ nào sao?
Minh Anh lập tức bùng nổ Thật là tức chết đi mà, trên đời này còn công lý không? Sao tất cả đều phũ phàng quay lưng lại với cậu ta hết vậy? Ông trời ơi ngó xuống đây mà coi con sắp tức chết rồi đây này
- -----------------
Cầu phiếu cầu like nè mọi người ơi >
Báo lỗi chương
Bình luận
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bảo Bảo, Yêu Anh Chưa?Tác giả: Nhật MinhTruyện Ngôn TìnhNày! Tỉnh dậy đi Anh còn muốn ngủ đến bao giờ? Chết rồi! Nóng quá Này... - Đau... đau đầu quá! Minh Hào từ từ hé mở đôi mắt đang nhắm tịt của mình ra. Hai tay đưa lên che lại trong vô thức. Chói quá! Nhưng mà, đây là đâu? - Tỉnh rồi à? Một cô gái nhỏ nhắn chậm rãi tiến về phía Minh Hào, trên tay có bê một bát cháo nóng hổi còn nghi ngút khói, chả mấy chốc căn phòng nhỏ đã tràn ngập mùi thơm thoang thoảng của đồ ăn. - Cháo tôi mới nấu, anh ăn đi cho nóng. - Cảm ơn Minh Hào đưa hai tay nhận lấy bát cháo nóng hổi, chậm rãi xúc từng thìa nhỏ. Một lát sau, anh nhăn mặt lại. - Sao thế? Ăn không được hả? - Không phải, cháo rất ngon nhưng cổ họng của tôi khó chịu quá - Vậy anh chịu khó ăn thêm một chút nữa đi rồi uống thuốc, sẽ nhanh khỏi thôi Khánh Tường đặt một ly nước suối lên bàn, sau đó lấy ra một túi thuốc nhỏ, cẩn thận chia ra từng liều rồi đưa cho Minh Hào. - Cô có thể cho tôi biết vì sao tôi lại ở đây không? Minh Hào uống hết số thuốc mà Khánh Tường đưa, sau đó anh chùm tấm chăn dày… Khánh Duy lập tức đạp phanh thắng gấp lại, hai mắt tròn xe kinh ngạc nhìn Khánh Tường như không tin vào tai mình, anh hỏi lại cô một lần nữa- Em nói thật chứ?Khánh Tường nhăn nhó xoa xoa đầu, ban nãy anh thắng gấp quá làm cô bất ngờ ngã người về phía trước, tuy không đập đầu vào đâu nhưng cũng có một chút choáng váng đầu ócĐưa tay đánh Khánh Duy vài cái cho chừa cái tội chạy ẩu, Khánh Tường không thèm nhìn mặt anh trai mà nói- Em đùa anh làm gì?- Đệch mịa! Không lẽ bây giờ ông đây phải đi lấy lòng thằng nhóc đó sao?Khánh Duy ngơ ngác nhìn về phía trước, sau đó mau chóng lái xe chạy bon bon trên đường, trong lòng cảm xúc cùng với suy nghĩ bây giờ của anh thật sự rất hỗn loạnVừa rồi còn tỏ thái độ với người ta, bây giờ mà phải chạy đi lấy lòng sao? Thật mất hết sĩ diện màChạy mãi chạy mãi thì chiếc xe cũng tới nơi cần đến dừng lại trước một cổng đen lớn nơi mà lúc nào cũng có hai hàng người đứng sẵn để chờ đợi mỗi khi họ vềLà nhà của Khánh Tường- Sao lại mang em tới đây? Em ở nhà của Minh Hào mà?- Về đó chơi vài ngày thì được, còn ở luôn thì tuyệt đối không, em không phải là không có nhà để vềKhánh Tường trề môi khinh bỉ nhìn anh, gớm khổ bây giờ bày đặt giận cá chém thớt à? Không cam lòng để đi lấy lòng Minh Hào hay sao?Đi được vài bước, bỗng nhiên bên trong có tiếng la hét thất thanh của một người đàn ông, cậu ta hét lớn lên đủ để mọi người bên ngoài cùng nghe- Tên lưu manh nhà ngươi, bỏ cái tay ra khỏi mông của ông MAU!Người mà ai cũng biết, không phải Minh Anh thì còn là ai được nữa? Cơ mà không biết Saint làm gì mà để cho cậu nhóc này la toáng lên như bị ai chọc tiết vậyDựa lưng vào cánh cửa, Khánh Tường nhè nhẹ gõ ba tiếng để gây sự chú ý với hai thanh niên đang vật lộn nhau trên ghế sa lông Và đương nhiên Saint là người nằm trên rồi Nhìn thấy Minh Anh nằm dưới mà thấy thương quá đi mấtTiếng động đột ngột cách ngang cuộc vui của một người, Saint khó chịu nhìn theo hướng phát ra tiếng động, khi thấy người đứng ở đó là Khánh Tường thì anh chàng liền gãi đầu cười sau đó mau chóng leo xuống khỏi người Minh Anh, mỉm cười gọi một tiếng chị- Chị về lâu chưa?- Đủ để chứng kiến chuyện gì đang xảy ra- Chị ơiiiiiii huhuhuMừng như bắt được vàng, Minh Anh ba chân bốn cẳng lập tức chạy tới nhào vào lòng Khánh Tường mà rưng rưng nước mắt, nhìn đáng thương lắmNếu là thường ngày thì Khánh Tường đã mau chóng đá Minh Anh ra rồi, nhưng hôm nay tâm trạng cô khá tốt nên cũng vỗ về an ủi cậu nhóc một chút- Làm sao? Có chuyện gì?- Saint quá đáng lắm, anh ta toàn ăn h**p em không à huhuDựa vào người Khánh Tường mà trong lòng Minh Anh cảm thấy an toàn ghê gớm, cô là một người chị hết mực yêu thương anh cho nên chuyện này chị sẽ giải quyết giúp Minh Anh thoát khỏi kiếp nô lệ, anh ta tin chắc là vậyNghe Minh Anh cáo tội mà khóe môi Khánh Tường khẽ cong lên, dường như cô nghe được điều gì thú vị trong câu nói bâng quơ của Minh Anh rồi- Ý em là Saint vừa ăn vừa h**p em sao?Đang khóc thút thít trong lòng Khánh Tường thì đột nhiên cơ thể Minh Anh cứng đờ lại, trên môi giữ nụ cười mỉm không thể nào giả tạo hơn, khó khăn nhìn Khánh Tường nói- Trong đầu chị chứa cái quái gì thế? Em nói như thế hồi nào?- Chính miệng em vừa nói, em bảo Saint ăn h**p em, chị phân tích như vậy là quá đúng rồi còn gìBạn nhỏ Saint ngồi bên cạnh cũng bụm miệng cười, ánh mắt thích thú nhìn về phía cậu nhóc đang hờn dỗi ngồi phía đối diện, vô thức mà bật ngón cái giơ lên trước mặt Khánh TườngChị phân tích không trượt phát nào luôn nhé:>Nếu lúc nãy Khánh Tường không về kịp thì có lẽ bây giờ Minh Anh đã lên dĩa làm đồ ăn cho sói đói Saint rồiThỏ trắng Minh Anh à! Cậu nên cảm thấy may mắn điMinh Anh lập tức giận dỗi buông tay không ôm Khánh Tường nữa, ánh mắt tràn đầy sự ủy khuất nhìn về phía Khánh Duy như đang cần tìm đồng minh hoặc chí ít là người bênh vực mìnhNhưng đáp lại là một ánh mắt lạnh lùng thờ ơ của Khánh Duy, anh chàng lấy trong tủ lạnh ra một chai nước mát rồi ngửa cổ uống một hơi, sau đó dửng dưng nhìn Minh Anh rồi nói- Nhìn anh làm cái quái gì? Bộ chị của cậu nói sai chỗ nào sao?Minh Anh lập tức bùng nổ Thật là tức chết đi mà, trên đời này còn công lý không? Sao tất cả đều phũ phàng quay lưng lại với cậu ta hết vậy? Ông trời ơi ngó xuống đây mà coi con sắp tức chết rồi đây này- -----------------Cầu phiếu cầu like nè mọi người ơi >ChươngtrướcChươngtiếpBáo lỗi chươngBình luậnBạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.