"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy…

Chương 15

Lệnh Tôi Em Dám Không NgheTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy… - " Trời ơi.. Thật điêu luyện.. Nhìn hắn nấu ăn mà cô cảm thấy thật mê người... Hắn rất cuốn hút với chiếc áo sơ mi trắng cùng tạp dề.. "Cô nhìn hắn đắm đuối không chớp mắt.. Vì sự cuốn hút nhất thời.."Nhìn đủ chưa" giọng hắn chầm chầm chuyền đến tai cô..Cô giật nảy mình ổn định lại tâm lý.."Nhìn gì chứ... Anh ảo tưởng hả""Còn nói dối.. Tôi tập trung nấu ăn nhưng có thể cảm nhận được.. Là cô đang nhìn tôi rất nhiều""Anh thưởng mình đẹp lắm hả.. Làm ai cũng thích""Hàm Nhi" Hắn nói"Gì""Nếu như không muốn yêu tôi sớm thì đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó... Không sẽ yêu tôi đấy..Vì Tôi giống như thuốc phiện vậy đó chỉ nhìn thôi đã mê""Nực cười.. Anh đừng tự cao quá không lại té đâu"Hắn không nói gì chỉ nhìn cô cười một nụ cười chết người..- Làm lồng ngực cô như muốn nổ tung.. Tim đập loạn nhịp..- Má ơi... Đẹp giữ vậy " cô nghỉ thầmcô ho vài cái."Tôi không nói với chuyện với anh nữa.."[....]Nói xong cô ra ghế sofa ngồi để. mình hắn nấu trong bếp..Cô ngồi xem tivi.. Nhưng mắt vẫn không rời khỏi hắn...Nhìn được một chặp.. Cô lấy tay cóc lên đầu mình.. Tự nhủ" Không được nhìn... Hàm Nhi.. Hắn chỉ là tên khốn.. Không được nhìn " thở phào kiềm nénSau khi ăn cơm xong cô bị hắn bắt đi rửa bát...Không hiểu sao cứ rửa cô lại đập hết nửa số bát của hắn... Làm hắn tức điên....Rửa xong cô vào phòng đặt lưng xuống nhắm mắt lại ngủ... Thì đột nhiên có hơi ấm sau lưng chuyền đến cô..Cô mở mắt bật đèn hét lên.."Này anh làm gì trong phòng tôi vậy hả.. Sao không về phòng mình đi""Đây là nhà tôi.. Tôi muốn ngủ ở đâu là quyền của tôi.." thản nhiên nói"Nhưng mà là phòng của tôi.. Anh lại tính xàm sở tôi đấy à""Haha.. Cô nghỉ mình còn thứ để mất..mau ngủ đi..""Không.. Tôi đi phòng khác""Rất tiếc hết phòng rồi""Anh đang đùa tôi à.. Nhà to vậy mà hết phòng""Tôi đã khóa hết tất cả các phòng lại rồi.."HẾT PHẦN 16:

- " Trời ơi.. Thật điêu luyện.. Nhìn hắn nấu ăn mà cô cảm thấy thật mê người... Hắn rất cuốn hút với chiếc áo sơ mi trắng cùng tạp dề.. "

Cô nhìn hắn đắm đuối không chớp mắt.. Vì sự cuốn hút nhất thời..

"Nhìn đủ chưa" giọng hắn chầm chầm chuyền đến tai cô..

Cô giật nảy mình ổn định lại tâm lý..

"Nhìn gì chứ... Anh ảo tưởng hả"

"Còn nói dối.. Tôi tập trung nấu ăn nhưng có thể cảm nhận được.. Là cô đang nhìn tôi rất nhiều"

"Anh thưởng mình đẹp lắm hả.. Làm ai cũng thích"

"Hàm Nhi" Hắn nói

"Gì"

"Nếu như không muốn yêu tôi sớm thì đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó... Không sẽ yêu tôi đấy..Vì Tôi giống như thuốc phiện vậy đó chỉ nhìn thôi đã mê"

"Nực cười.. Anh đừng tự cao quá không lại té đâu"

Hắn không nói gì chỉ nhìn cô cười một nụ cười chết người..

- Làm lồng ngực cô như muốn nổ tung.. Tim đập loạn nhịp..

- Má ơi... Đẹp giữ vậy " cô nghỉ thầm

cô ho vài cái.

"Tôi không nói với chuyện với anh nữa.."

[....]

Nói xong cô ra ghế sofa ngồi để. mình hắn nấu trong bếp..

Cô ngồi xem tivi.. Nhưng mắt vẫn không rời khỏi hắn...

Nhìn được một chặp.. Cô lấy tay cóc lên đầu mình.. Tự nhủ

" Không được nhìn... Hàm Nhi.. Hắn chỉ là tên khốn.. Không được nhìn " thở phào kiềm nén

Sau khi ăn cơm xong cô bị hắn bắt đi rửa bát...

Không hiểu sao cứ rửa cô lại đập hết nửa số bát của hắn... Làm hắn tức điên..

..

Rửa xong cô vào phòng đặt lưng xuống nhắm mắt lại ngủ... Thì đột nhiên có hơi ấm sau lưng chuyền đến cô..

Cô mở mắt bật đèn hét lên..

"Này anh làm gì trong phòng tôi vậy hả.. Sao không về phòng mình đi"

"Đây là nhà tôi.. Tôi muốn ngủ ở đâu là quyền của tôi.." thản nhiên nói

"Nhưng mà là phòng của tôi.. Anh lại tính xàm sở tôi đấy à"

"Haha.. Cô nghỉ mình còn thứ để mất..mau ngủ đi.."

"Không.. Tôi đi phòng khác"

"Rất tiếc hết phòng rồi"

"Anh đang đùa tôi à.. Nhà to vậy mà hết phòng"

"Tôi đã khóa hết tất cả các phòng lại rồi.."

HẾT PHẦN 16:

Lệnh Tôi Em Dám Không NgheTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy… - " Trời ơi.. Thật điêu luyện.. Nhìn hắn nấu ăn mà cô cảm thấy thật mê người... Hắn rất cuốn hút với chiếc áo sơ mi trắng cùng tạp dề.. "Cô nhìn hắn đắm đuối không chớp mắt.. Vì sự cuốn hút nhất thời.."Nhìn đủ chưa" giọng hắn chầm chầm chuyền đến tai cô..Cô giật nảy mình ổn định lại tâm lý.."Nhìn gì chứ... Anh ảo tưởng hả""Còn nói dối.. Tôi tập trung nấu ăn nhưng có thể cảm nhận được.. Là cô đang nhìn tôi rất nhiều""Anh thưởng mình đẹp lắm hả.. Làm ai cũng thích""Hàm Nhi" Hắn nói"Gì""Nếu như không muốn yêu tôi sớm thì đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó... Không sẽ yêu tôi đấy..Vì Tôi giống như thuốc phiện vậy đó chỉ nhìn thôi đã mê""Nực cười.. Anh đừng tự cao quá không lại té đâu"Hắn không nói gì chỉ nhìn cô cười một nụ cười chết người..- Làm lồng ngực cô như muốn nổ tung.. Tim đập loạn nhịp..- Má ơi... Đẹp giữ vậy " cô nghỉ thầmcô ho vài cái."Tôi không nói với chuyện với anh nữa.."[....]Nói xong cô ra ghế sofa ngồi để. mình hắn nấu trong bếp..Cô ngồi xem tivi.. Nhưng mắt vẫn không rời khỏi hắn...Nhìn được một chặp.. Cô lấy tay cóc lên đầu mình.. Tự nhủ" Không được nhìn... Hàm Nhi.. Hắn chỉ là tên khốn.. Không được nhìn " thở phào kiềm nénSau khi ăn cơm xong cô bị hắn bắt đi rửa bát...Không hiểu sao cứ rửa cô lại đập hết nửa số bát của hắn... Làm hắn tức điên....Rửa xong cô vào phòng đặt lưng xuống nhắm mắt lại ngủ... Thì đột nhiên có hơi ấm sau lưng chuyền đến cô..Cô mở mắt bật đèn hét lên.."Này anh làm gì trong phòng tôi vậy hả.. Sao không về phòng mình đi""Đây là nhà tôi.. Tôi muốn ngủ ở đâu là quyền của tôi.." thản nhiên nói"Nhưng mà là phòng của tôi.. Anh lại tính xàm sở tôi đấy à""Haha.. Cô nghỉ mình còn thứ để mất..mau ngủ đi..""Không.. Tôi đi phòng khác""Rất tiếc hết phòng rồi""Anh đang đùa tôi à.. Nhà to vậy mà hết phòng""Tôi đã khóa hết tất cả các phòng lại rồi.."HẾT PHẦN 16:

Chương 15