"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy…

Chương 35

Lệnh Tôi Em Dám Không NgheTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy… PHẦN_36: TIẾP"Nhược Quân... Em không chịu thua đâu... Em sẽ làm cho nó phải rời khỏi anh... Anh chứ chờ đó đi... Nó là gì mà em phải nhường anh" Châu Ngọc nhếch mép nóiSau khi rời khỏi nhà lớn hắn phóng xe như điên về nhà riêng của hắn...Về đến nhà, hắn lao thẳng vào nhà luôn miệng gọi tên cô..."Hàm Nhi... Hàm Nhi..""Hàm Nhi... Em đâu rồi...Mau ra đây gặp anh mau lên " Hắn thật sự rất sợ cô bỏ đi rời xa hắn...Và hắn sẽ mất cô mãi mãiCô đang loay hoay trong bếp nghe tiếng gọi liên tục của hắn liền nhìn ra.... Hắn vừa thấy cô đã đi nhanh lại ôm trầm lấy cô... Làm cô hoảng hôn ngạt thở khi hắn ôm quá chặtHắn ôm lấy cô vùi đầu vào bả vai của cô... Hắn hít một hơi dài hương thơm từ người cô phát ra...[...]"Nhược... Nhược Quân... Em khó thở..." cô động đậy người muốn thoát ra khỏi lồng ngực đang siết chặt lấy cô"Đứng yên đi... Anh còn muốn ôm em" Hắn nhất quyết không buông"Hộc... Hộc..." cô bắt đầu khó chịu"Nhược Quân... Em khó thở quá này anh muốn làm ngạt chết em hả" cô càu nhàu"Sao em không nói với anh" Hắn hỏi giọng trìu mến"Nói gì... Sao hôm nay anh giống trẻ con vậy hả..."giọng cô nhẹ lạiHắn từ từ buông lỏng cô ra nhưng vẫn không buông hẳn mà vẫn ôm ngang eo thon thả của cô"Sao em không gọi điện cho anh nói hôm nay bà anh đã đến gặp em" giọng hắn nhẹ nhàng"À... Hihi... Cũng chẳng có gì mà anh... Em không sao...Anh đừng lo nữa" Cô trấn an hắn"Không sao" Hắn hỏi lạiCô gật đầu... "Ùm""Em đang dấu anh chuyện gì phải không... Bà anh đến gặp em để nói những lời không hay với em... Vậy mà em nói không sao... Đến lẽ em phải nỗi cáu với anh mới đúng chứ" Hắn thăm dò côCô cười nhẹ áp hai tay mình lên má hắn..."Nhược Quân em yêu anh...Rất yêu anh... Thì mấy chuyện nhỏ này em chịu được.." cô nóiHắn cười khi nghe cô nói vậy hôn nhẹ lên trán cô..."Anh cũng yêu em... Vì vậy sau này có chuyện gì cũng nói với anh nha.. Đừng chịu đựng một mình... Em có anh để làm gì chứ...."Hắn nói giọng nhẹ"Ùm... Em biết rồi..." cô cười rồi ôm hắnHẾT PHẦN 36:+Truyện có sai sót gì mong mấy bạn thông cảm nha..+Cho Thùy xin một nút sao bên dưới nhé... Cảm ơn các cậu

PHẦN_36: TIẾP

"Nhược Quân... Em không chịu thua đâu... Em sẽ làm cho nó phải rời khỏi anh... Anh chứ chờ đó đi... Nó là gì mà em phải nhường anh" Châu Ngọc nhếch mép nói

Sau khi rời khỏi nhà lớn hắn phóng xe như điên về nhà riêng của hắn...

Về đến nhà, hắn lao thẳng vào nhà luôn miệng gọi tên cô...

"Hàm Nhi... Hàm Nhi.."

"Hàm Nhi... Em đâu rồi...Mau ra đây gặp anh mau lên " Hắn thật sự rất sợ cô bỏ đi rời xa hắn...Và hắn sẽ mất cô mãi mãi

Cô đang loay hoay trong bếp nghe tiếng gọi liên tục của hắn liền nhìn ra.... Hắn vừa thấy cô đã đi nhanh lại ôm trầm lấy cô... Làm cô hoảng hôn ngạt thở khi hắn ôm quá chặt

Hắn ôm lấy cô vùi đầu vào bả vai của cô... Hắn hít một hơi dài hương thơm từ người cô phát ra...

[...]

"Nhược... Nhược Quân... Em khó thở..." cô động đậy người muốn thoát ra khỏi lồng ngực đang siết chặt lấy cô

"Đứng yên đi... Anh còn muốn ôm em" Hắn nhất quyết không buông

"Hộc... Hộc..." cô bắt đầu khó chịu

"Nhược Quân... Em khó thở quá này anh muốn làm ngạt chết em hả" cô càu nhàu

"Sao em không nói với anh" Hắn hỏi giọng trìu mến

"Nói gì... Sao hôm nay anh giống trẻ con vậy hả..."giọng cô nhẹ lại

Hắn từ từ buông lỏng cô ra nhưng vẫn không buông hẳn mà vẫn ôm ngang eo thon thả của cô

"Sao em không gọi điện cho anh nói hôm nay bà anh đã đến gặp em" giọng hắn nhẹ nhàng

"À... Hihi... Cũng chẳng có gì mà anh... Em không sao...Anh đừng lo nữa" Cô trấn an hắn

"Không sao" Hắn hỏi lại

Cô gật đầu... "Ùm"

"Em đang dấu anh chuyện gì phải không... Bà anh đến gặp em để nói những lời không hay với em... Vậy mà em nói không sao... Đến lẽ em phải nỗi cáu với anh mới đúng chứ" Hắn thăm dò cô

Cô cười nhẹ áp hai tay mình lên má hắn...

"Nhược Quân em yêu anh...Rất yêu anh... Thì mấy chuyện nhỏ này em chịu được.." cô nói

Hắn cười khi nghe cô nói vậy hôn nhẹ lên trán cô...

"Anh cũng yêu em... Vì vậy sau này có chuyện gì cũng nói với anh nha.. Đừng chịu đựng một mình... Em có anh để làm gì chứ...."Hắn nói giọng nhẹ

"Ùm... Em biết rồi..." cô cười rồi ôm hắn

HẾT PHẦN 36:

+Truyện có sai sót gì mong mấy bạn thông cảm nha..

+Cho Thùy xin một nút sao bên dưới nhé... Cảm ơn các cậu

Lệnh Tôi Em Dám Không NgheTác giả: Nguyễn Thị ThùyTruyện Ngôn Tình"Nóng... Nóng..." Một người đàn ông với một khuôn mặt đẹp trai như điêu khắc, thanh tú Đang lờ mờ bước đi lên phòng quần áo thì có hơi xộc xệch Hắn vừa đi miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa Đến nơi hắn đưa tay mở cửa phòng đi nhanh lên giường nằm "Chết tiệt? Đứa nào dám bỏ thuốc?" Hắn nói như muốn nghiền nát người đó ra thành từng mảnh Hắn Bạch Nhược Quân: 26 tuổi là cháu đích tôn của nhà họ Bạch vừa mới tiếp lên tiếp quản công ty "..." [...] Tại quầy bar "Hàm Nhi." quản lý cô gọi Hàm Nhi năm nay vừa tròn 20 tuổi ba mẹ mất sớm, tự sống mưu sinh, là người mạnh mẽ "Dạ." cô chạy lại "..." "Anh gọi tôi có việc gì không quản lý" cô nói với giọng trìu mến "Cô có thể đem chiếc áo khoác này lên phòng vip 690 được không? Vị khách vip vừa nãy đã bỏ quen" "Được ạ" cô cầm chiếc áo trên tay đi lên khu vực vip bắt đầu tìm kiếm 670 680 690 "À. Đây rồi" cô nói lên [Cốc...Cốc] "Thưa quý khách vừa nãy quý khách đã bỏ quên áo giờ tôi mang lên đây ạ" Cô nói giọng đầy kính trọng Cô đứng một hồi không thấy… PHẦN_36: TIẾP"Nhược Quân... Em không chịu thua đâu... Em sẽ làm cho nó phải rời khỏi anh... Anh chứ chờ đó đi... Nó là gì mà em phải nhường anh" Châu Ngọc nhếch mép nóiSau khi rời khỏi nhà lớn hắn phóng xe như điên về nhà riêng của hắn...Về đến nhà, hắn lao thẳng vào nhà luôn miệng gọi tên cô..."Hàm Nhi... Hàm Nhi..""Hàm Nhi... Em đâu rồi...Mau ra đây gặp anh mau lên " Hắn thật sự rất sợ cô bỏ đi rời xa hắn...Và hắn sẽ mất cô mãi mãiCô đang loay hoay trong bếp nghe tiếng gọi liên tục của hắn liền nhìn ra.... Hắn vừa thấy cô đã đi nhanh lại ôm trầm lấy cô... Làm cô hoảng hôn ngạt thở khi hắn ôm quá chặtHắn ôm lấy cô vùi đầu vào bả vai của cô... Hắn hít một hơi dài hương thơm từ người cô phát ra...[...]"Nhược... Nhược Quân... Em khó thở..." cô động đậy người muốn thoát ra khỏi lồng ngực đang siết chặt lấy cô"Đứng yên đi... Anh còn muốn ôm em" Hắn nhất quyết không buông"Hộc... Hộc..." cô bắt đầu khó chịu"Nhược Quân... Em khó thở quá này anh muốn làm ngạt chết em hả" cô càu nhàu"Sao em không nói với anh" Hắn hỏi giọng trìu mến"Nói gì... Sao hôm nay anh giống trẻ con vậy hả..."giọng cô nhẹ lạiHắn từ từ buông lỏng cô ra nhưng vẫn không buông hẳn mà vẫn ôm ngang eo thon thả của cô"Sao em không gọi điện cho anh nói hôm nay bà anh đã đến gặp em" giọng hắn nhẹ nhàng"À... Hihi... Cũng chẳng có gì mà anh... Em không sao...Anh đừng lo nữa" Cô trấn an hắn"Không sao" Hắn hỏi lạiCô gật đầu... "Ùm""Em đang dấu anh chuyện gì phải không... Bà anh đến gặp em để nói những lời không hay với em... Vậy mà em nói không sao... Đến lẽ em phải nỗi cáu với anh mới đúng chứ" Hắn thăm dò côCô cười nhẹ áp hai tay mình lên má hắn..."Nhược Quân em yêu anh...Rất yêu anh... Thì mấy chuyện nhỏ này em chịu được.." cô nóiHắn cười khi nghe cô nói vậy hôn nhẹ lên trán cô..."Anh cũng yêu em... Vì vậy sau này có chuyện gì cũng nói với anh nha.. Đừng chịu đựng một mình... Em có anh để làm gì chứ...."Hắn nói giọng nhẹ"Ùm... Em biết rồi..." cô cười rồi ôm hắnHẾT PHẦN 36:+Truyện có sai sót gì mong mấy bạn thông cảm nha..+Cho Thùy xin một nút sao bên dưới nhé... Cảm ơn các cậu

Chương 35