Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…
Chương 948: Không có khẩu vị
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Tố Tâm đem bò bít tết đưa đến bên mép, theo bản năng nói một câu: "Không bằng nói... người đàn oing của mình mị lực lớn."Bạch Hiểu Niên: "..."Cơm này không có cách nào ăn được nữa rồi!Bạch Hiểu Niên ở nơi này thay Tố Tâm ôm bất bình, kết quả bị Tố Tâm đút đầy miệng thức ăn cho chó!Bạch Hiểu Niên oán thầm, đàn ông của cậu mị lực lớn, đàn ông của mình mị lực không lớn sao! đàn oing của của mình cũng hấp dẫn vô số cô gái có được hay không!Lại cẩn thận xem xét lại, Bạch Hiểu Niên cảm thấy lời này của Tố Tâm không đúng vị, thật giống thật sự tức giận rồi...Chuông điện thoại trong phòng khách chuông vừa vang lên, Tố Tâm vội vàng hạ bộ đồ ăn xuống, chạy chậm về phía phòng khách.Ngoài cửa, chính là âm thanh tiếng nói chuyện của nhân viên bảo an khách sạn đang trò chuyện cùng Sở Kiêu Dương.Cách một cánh cửa Tố Tâm cũng nghe được Sở Kiêu Dương gào khóc dùng tiếng Anh nói chuyện với nhân viên khách sạn, nói: "Người phụ nữ xấu bên trong phòng kia không cho phép anh trai tôi gặp tôi!"Tố Tâm thở dài một hơi, khom lưng thấy trên màn hình điện thoại điện báo Phó Kiến Văn gọi, cô rút sạc điện thoại, vì ở bên ngoài cửa phòng khách nhao nhao, cô đi về phòng ngủ, đóng cửa phòng sau đó mới bắt máy."Làm sao vậy!" Tố Tâm đi tới trước cửa sổ kéo màn cửa sổ ra, hỏi Phó Kiến Văn ở đầu bên kia điện thoại một câu."Đã ăn cơm chưa "Giọng nói từ tính mang theo vài phần ý cười của Phó Kiến Văn vang lên, rất chọc người."Em đang ăn..." Nói xong Tố Tâm lại bổ sung, "Sở Kiêu Dương còn đang ở cửa phòng, hình như đã kinh động đến bảo an của khách sạn rồi, cô ta nói em là người phụ nữ xấu ngăn cản không cho phép anh gặp cô ta!"Đầu bên kia điện thoại, Phó Kiến Văn khẽ cau mày: " Anh biết rồi, bữa trưa em lót dạ một chút thôi, tẹo nữa dẫn em đi tới một nhà hàng...""Được rồi, Sở Kiêu Dương còn đang náo ở cửa vào như thế, quả thực khiến em hết khẩu vị mất rồi!"
Tố Tâm đem bò bít tết đưa đến bên mép, theo bản năng nói một câu: "Không bằng nói... người đàn oing của mình mị lực lớn."
Bạch Hiểu Niên: "..."
Cơm này không có cách nào ăn được nữa rồi!
Bạch Hiểu Niên ở nơi này thay Tố Tâm ôm bất bình, kết quả bị Tố Tâm đút đầy miệng thức ăn cho chó!
Bạch Hiểu Niên oán thầm, đàn ông của cậu mị lực lớn, đàn ông của mình mị lực không lớn sao! đàn oing của của mình cũng hấp dẫn vô số cô gái có được hay không!
Lại cẩn thận xem xét lại, Bạch Hiểu Niên cảm thấy lời này của Tố Tâm không đúng vị, thật giống thật sự tức giận rồi...
Chuông điện thoại trong phòng khách chuông vừa vang lên, Tố Tâm vội vàng hạ bộ đồ ăn xuống, chạy chậm về phía phòng khách.
Ngoài cửa, chính là âm thanh tiếng nói chuyện của nhân viên bảo an khách sạn đang trò chuyện cùng Sở Kiêu Dương.
Cách một cánh cửa Tố Tâm cũng nghe được Sở Kiêu Dương gào khóc dùng tiếng Anh nói chuyện với nhân viên khách sạn, nói: "Người phụ nữ xấu bên trong phòng kia không cho phép anh trai tôi gặp tôi!"
Tố Tâm thở dài một hơi, khom lưng thấy trên màn hình điện thoại điện báo Phó Kiến Văn gọi, cô rút sạc điện thoại, vì ở bên ngoài cửa phòng khách nhao nhao, cô đi về phòng ngủ, đóng cửa phòng sau đó mới bắt máy.
"Làm sao vậy!" Tố Tâm đi tới trước cửa sổ kéo màn cửa sổ ra, hỏi Phó Kiến Văn ở đầu bên kia điện thoại một câu.
"Đã ăn cơm chưa "
Giọng nói từ tính mang theo vài phần ý cười của Phó Kiến Văn vang lên, rất chọc người.
"Em đang ăn..." Nói xong Tố Tâm lại bổ sung, "Sở Kiêu Dương còn đang ở cửa phòng, hình như đã kinh động đến bảo an của khách sạn rồi, cô ta nói em là người phụ nữ xấu ngăn cản không cho phép anh gặp cô ta!"
Đầu bên kia điện thoại, Phó Kiến Văn khẽ cau mày: " Anh biết rồi, bữa trưa em lót dạ một chút thôi, tẹo nữa dẫn em đi tới một nhà hàng..."
"Được rồi, Sở Kiêu Dương còn đang náo ở cửa vào như thế, quả thực khiến em hết khẩu vị mất rồi!"
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Tố Tâm đem bò bít tết đưa đến bên mép, theo bản năng nói một câu: "Không bằng nói... người đàn oing của mình mị lực lớn."Bạch Hiểu Niên: "..."Cơm này không có cách nào ăn được nữa rồi!Bạch Hiểu Niên ở nơi này thay Tố Tâm ôm bất bình, kết quả bị Tố Tâm đút đầy miệng thức ăn cho chó!Bạch Hiểu Niên oán thầm, đàn ông của cậu mị lực lớn, đàn ông của mình mị lực không lớn sao! đàn oing của của mình cũng hấp dẫn vô số cô gái có được hay không!Lại cẩn thận xem xét lại, Bạch Hiểu Niên cảm thấy lời này của Tố Tâm không đúng vị, thật giống thật sự tức giận rồi...Chuông điện thoại trong phòng khách chuông vừa vang lên, Tố Tâm vội vàng hạ bộ đồ ăn xuống, chạy chậm về phía phòng khách.Ngoài cửa, chính là âm thanh tiếng nói chuyện của nhân viên bảo an khách sạn đang trò chuyện cùng Sở Kiêu Dương.Cách một cánh cửa Tố Tâm cũng nghe được Sở Kiêu Dương gào khóc dùng tiếng Anh nói chuyện với nhân viên khách sạn, nói: "Người phụ nữ xấu bên trong phòng kia không cho phép anh trai tôi gặp tôi!"Tố Tâm thở dài một hơi, khom lưng thấy trên màn hình điện thoại điện báo Phó Kiến Văn gọi, cô rút sạc điện thoại, vì ở bên ngoài cửa phòng khách nhao nhao, cô đi về phòng ngủ, đóng cửa phòng sau đó mới bắt máy."Làm sao vậy!" Tố Tâm đi tới trước cửa sổ kéo màn cửa sổ ra, hỏi Phó Kiến Văn ở đầu bên kia điện thoại một câu."Đã ăn cơm chưa "Giọng nói từ tính mang theo vài phần ý cười của Phó Kiến Văn vang lên, rất chọc người."Em đang ăn..." Nói xong Tố Tâm lại bổ sung, "Sở Kiêu Dương còn đang ở cửa phòng, hình như đã kinh động đến bảo an của khách sạn rồi, cô ta nói em là người phụ nữ xấu ngăn cản không cho phép anh gặp cô ta!"Đầu bên kia điện thoại, Phó Kiến Văn khẽ cau mày: " Anh biết rồi, bữa trưa em lót dạ một chút thôi, tẹo nữa dẫn em đi tới một nhà hàng...""Được rồi, Sở Kiêu Dương còn đang náo ở cửa vào như thế, quả thực khiến em hết khẩu vị mất rồi!"