"Cha, có thể không đi được không?" Bạch Tuyết cầu xin nói. "Phải đi, cha nuôi con nhiều năm như vậy, hiện tại cũng là lúc con phải báo đáp cha, nhanh chút lên xe!" Bạch Hàn thúc giục nói. Bạch Tuyết bất đắc dĩ lên xe. Nửa giờ sau, xe dừng lại ở trước cửa tòa biệt thự xa hoa. "Xuống xe đi, chính là nơi này, nhớ kỹ lời cha nói ,cả nhà chúng ta, còn có công ty phải nhờ con đó?" Bạch Hàn nói xong đem Bạch Tuyết kéo xuống xe, sau đó lái xe rời đi. Bạch Tuyết mắt rưng rưng nước nhìn phương hướng cha rời đi , đây là cha của cô, ông thực nhẫn tâm. . . . . . ! Bất lực nhìn tòa biệt thự này, không biết người đàn ông ở bên trong là người như thế nào? Tay nhỏ bé nhéo góc áo, nước mắt không tiếng động rơi xuống. Cha từng nói qua: nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ không được về nhà của ông! Bất đắc dĩ! Đành phải đi vào biệt thự, kỳ quái là, không cần ấn chuông cửa, mà tất cả cửa đều đã được mở ra, Cô nhìn chung quanh xem xét , để xem có hay không người nào đang ở đây. "Cô đến muộn!" Thanh âm lạnh…
Chương 216-2: Lãnh Dạ khom lưng (2)
Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà HoảngTác giả: Hi Vũ YênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Cha, có thể không đi được không?" Bạch Tuyết cầu xin nói. "Phải đi, cha nuôi con nhiều năm như vậy, hiện tại cũng là lúc con phải báo đáp cha, nhanh chút lên xe!" Bạch Hàn thúc giục nói. Bạch Tuyết bất đắc dĩ lên xe. Nửa giờ sau, xe dừng lại ở trước cửa tòa biệt thự xa hoa. "Xuống xe đi, chính là nơi này, nhớ kỹ lời cha nói ,cả nhà chúng ta, còn có công ty phải nhờ con đó?" Bạch Hàn nói xong đem Bạch Tuyết kéo xuống xe, sau đó lái xe rời đi. Bạch Tuyết mắt rưng rưng nước nhìn phương hướng cha rời đi , đây là cha của cô, ông thực nhẫn tâm. . . . . . ! Bất lực nhìn tòa biệt thự này, không biết người đàn ông ở bên trong là người như thế nào? Tay nhỏ bé nhéo góc áo, nước mắt không tiếng động rơi xuống. Cha từng nói qua: nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ không được về nhà của ông! Bất đắc dĩ! Đành phải đi vào biệt thự, kỳ quái là, không cần ấn chuông cửa, mà tất cả cửa đều đã được mở ra, Cô nhìn chung quanh xem xét , để xem có hay không người nào đang ở đây. "Cô đến muộn!" Thanh âm lạnh… “Ừ, cô đi xuống đi.” Lãnh Dạ lạnh giọng nói.“Vâng, tổng giám đốc.” Trước khi đi thư kí Lý lạnh nhạt nhìn lướt qua Bach Tuyết.Bạch Tuyết đương nhiên không để ý đến người đàn bà bụng dạ hẹp hòi này.“Tổng giám đốc Lãnh, chào ngài.” Bạch Tuyết lễ phép chào hỏi.Bạch Tuyết ngồi xuống.Chỉ có điều, mọi thứ trước mắt đều rất quen thuộc?Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ nghiêm túc thu dọn tài liệu, còn có phòng tổng giám đốc này . . . ."Nơi này . . . . " Bạch Tuyết như có điều gì nói."Làm sao?" Đang thu dọn tài liệu Lãnh Dạ ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tuyết."Hinh như tôi đã từng tới . . . . .""Bạch tiểu thư ngày hôm qua không phải vừa tới sao." Lãnh Dạ thản nhiên trả lời, không để ý Bạch Tuyết khóe léo biến hóa."Căn phòng của tổng giám đốc, cảm thấy rất quen thuộc . . . . "Lãnh Dạ dừng lại!Trầm tư suy nghĩ, cô gái này cư nhiên vẫn còn cảm giác quen thuộc, anh sở dĩ bảo thư kí dẫn cô đến chính là muốn xem cô còn nhớ hay không, tuy rằng không có chút hy vọng, nhưng mà, vẫn chính là cô có thể nhớ ra chút gì đó?Lãnh Dạ không liếc nhìn Bạch Tuyết, vẫn lạnh nhạt như cũ, đưa tay cầm còn chuột tắt màn hình lớn, người nước ngoài trên màn hình lớn biến mất, màn hình trắng, cái gì cũng không có, Bạch Tuyết nhìn về chỗ trống màn hình lớn.Tuy rằng màn hình lớn trống không, nhưng mà, Bạch Tuyết hình như bị một mảnh trắng hút vào, cô xem một chút hình ảnh quay về.Hình ảnh nhanh chóng trở lại, Bạch Tuyết thấy được, thấy được, tuy là trên màn hình cái gì cũng không có, nhưng mà, cô thấy được . . . .Hình ảnh giữa . . . .Phòng tổng giám đốc rộng như vậy, người đàn ông ngồi trên ghế, bên cạnh, Bạch Tuyết bưng một ly nước đi tới, đặt bên cạnh anh, chỉ thấy người đàn ông này đưa tay vỗ đầu gối của mình, ý bảo Bạch Tuyết ngồi ở trước mặt.
“Ừ, cô đi xuống đi.” Lãnh Dạ lạnh giọng nói.
“Vâng, tổng giám đốc.” Trước khi đi thư kí Lý lạnh nhạt nhìn lướt qua Bach Tuyết.
Bạch Tuyết đương nhiên không để ý đến người đàn bà bụng dạ hẹp hòi này.
“Tổng giám đốc Lãnh, chào ngài.” Bạch Tuyết lễ phép chào hỏi.
Bạch Tuyết ngồi xuống.
Chỉ có điều, mọi thứ trước mắt đều rất quen thuộc?
Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ nghiêm túc thu dọn tài liệu, còn có phòng tổng giám đốc này . . . .
"Nơi này . . . . " Bạch Tuyết như có điều gì nói.
"Làm sao?" Đang thu dọn tài liệu Lãnh Dạ ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tuyết.
"Hinh như tôi đã từng tới . . . . ."
"Bạch tiểu thư ngày hôm qua không phải vừa tới sao." Lãnh Dạ thản nhiên trả lời, không để ý Bạch Tuyết khóe léo biến hóa.
"Căn phòng của tổng giám đốc, cảm thấy rất quen thuộc . . . . "
Lãnh Dạ dừng lại!
Trầm tư suy nghĩ, cô gái này cư nhiên vẫn còn cảm giác quen thuộc, anh sở dĩ bảo thư kí dẫn cô đến chính là muốn xem cô còn nhớ hay không, tuy rằng không có chút hy vọng, nhưng mà, vẫn chính là cô có thể nhớ ra chút gì đó?
Lãnh Dạ không liếc nhìn Bạch Tuyết, vẫn lạnh nhạt như cũ, đưa tay cầm còn chuột tắt màn hình lớn, người nước ngoài trên màn hình lớn biến mất, màn hình trắng, cái gì cũng không có, Bạch Tuyết nhìn về chỗ trống màn hình lớn.
Tuy rằng màn hình lớn trống không, nhưng mà, Bạch Tuyết hình như bị một mảnh trắng hút vào, cô xem một chút hình ảnh quay về.
Hình ảnh nhanh chóng trở lại, Bạch Tuyết thấy được, thấy được, tuy là trên màn hình cái gì cũng không có, nhưng mà, cô thấy được . . . .
Hình ảnh giữa . . . .
Phòng tổng giám đốc rộng như vậy, người đàn ông ngồi trên ghế, bên cạnh, Bạch Tuyết bưng một ly nước đi tới, đặt bên cạnh anh, chỉ thấy người đàn ông này đưa tay vỗ đầu gối của mình, ý bảo Bạch Tuyết ngồi ở trước mặt.
Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà HoảngTác giả: Hi Vũ YênTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình"Cha, có thể không đi được không?" Bạch Tuyết cầu xin nói. "Phải đi, cha nuôi con nhiều năm như vậy, hiện tại cũng là lúc con phải báo đáp cha, nhanh chút lên xe!" Bạch Hàn thúc giục nói. Bạch Tuyết bất đắc dĩ lên xe. Nửa giờ sau, xe dừng lại ở trước cửa tòa biệt thự xa hoa. "Xuống xe đi, chính là nơi này, nhớ kỹ lời cha nói ,cả nhà chúng ta, còn có công ty phải nhờ con đó?" Bạch Hàn nói xong đem Bạch Tuyết kéo xuống xe, sau đó lái xe rời đi. Bạch Tuyết mắt rưng rưng nước nhìn phương hướng cha rời đi , đây là cha của cô, ông thực nhẫn tâm. . . . . . ! Bất lực nhìn tòa biệt thự này, không biết người đàn ông ở bên trong là người như thế nào? Tay nhỏ bé nhéo góc áo, nước mắt không tiếng động rơi xuống. Cha từng nói qua: nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ không được về nhà của ông! Bất đắc dĩ! Đành phải đi vào biệt thự, kỳ quái là, không cần ấn chuông cửa, mà tất cả cửa đều đã được mở ra, Cô nhìn chung quanh xem xét , để xem có hay không người nào đang ở đây. "Cô đến muộn!" Thanh âm lạnh… “Ừ, cô đi xuống đi.” Lãnh Dạ lạnh giọng nói.“Vâng, tổng giám đốc.” Trước khi đi thư kí Lý lạnh nhạt nhìn lướt qua Bach Tuyết.Bạch Tuyết đương nhiên không để ý đến người đàn bà bụng dạ hẹp hòi này.“Tổng giám đốc Lãnh, chào ngài.” Bạch Tuyết lễ phép chào hỏi.Bạch Tuyết ngồi xuống.Chỉ có điều, mọi thứ trước mắt đều rất quen thuộc?Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ nghiêm túc thu dọn tài liệu, còn có phòng tổng giám đốc này . . . ."Nơi này . . . . " Bạch Tuyết như có điều gì nói."Làm sao?" Đang thu dọn tài liệu Lãnh Dạ ngẩng đầu, nhìn về phía Bạch Tuyết."Hinh như tôi đã từng tới . . . . .""Bạch tiểu thư ngày hôm qua không phải vừa tới sao." Lãnh Dạ thản nhiên trả lời, không để ý Bạch Tuyết khóe léo biến hóa."Căn phòng của tổng giám đốc, cảm thấy rất quen thuộc . . . . "Lãnh Dạ dừng lại!Trầm tư suy nghĩ, cô gái này cư nhiên vẫn còn cảm giác quen thuộc, anh sở dĩ bảo thư kí dẫn cô đến chính là muốn xem cô còn nhớ hay không, tuy rằng không có chút hy vọng, nhưng mà, vẫn chính là cô có thể nhớ ra chút gì đó?Lãnh Dạ không liếc nhìn Bạch Tuyết, vẫn lạnh nhạt như cũ, đưa tay cầm còn chuột tắt màn hình lớn, người nước ngoài trên màn hình lớn biến mất, màn hình trắng, cái gì cũng không có, Bạch Tuyết nhìn về chỗ trống màn hình lớn.Tuy rằng màn hình lớn trống không, nhưng mà, Bạch Tuyết hình như bị một mảnh trắng hút vào, cô xem một chút hình ảnh quay về.Hình ảnh nhanh chóng trở lại, Bạch Tuyết thấy được, thấy được, tuy là trên màn hình cái gì cũng không có, nhưng mà, cô thấy được . . . .Hình ảnh giữa . . . .Phòng tổng giám đốc rộng như vậy, người đàn ông ngồi trên ghế, bên cạnh, Bạch Tuyết bưng một ly nước đi tới, đặt bên cạnh anh, chỉ thấy người đàn ông này đưa tay vỗ đầu gối của mình, ý bảo Bạch Tuyết ngồi ở trước mặt.