Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…
Chương 978-4: Xấu hổ sao
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Thấy Tố Tâm không tiếp tục nhúc nhích, thân thể của Phó Kiến Văn đã không nhịn được muốn nổ tung. Anh vòng cô lại đặt ở dưới thân mình.“Xấu hổ sao?” Phó Kiến Văn khẽ hỏi.Tố Tâm lấy hai tay bịt mắt, không tiếp tục nhìn Phó Kiến Văn nữa.Phó Kiến Văn cúi đầu, vừa hôn xuống cánh môi ửng hồng của Tố Tâm, bàn tay lớn vừa cởi váy ngủ của cô ra. Anh hôn dần xuống dưới cổ, xuống ngực. Đôi môi mỏng ngậm một đóa mềm mại đỏ tươi tỉ mỉ g*m c*n, thỉnh thoảng giống như là đang m*t kẹo, nhai hai cái, một bàn tay chạy ở quanh thân cô, làm dấy lên ngọn lửa lớn hơn.Ngón tay thon dài chậm rãi dò vào ch* k*n mềm mại, cẩn thận từng li từng tí đưa một đầu ngón tay đi vào, khắp nơi sờ sờ, khiến cho Tố Tâm không tự chủ phát ra những tiếng rên nhẹ.“Ưm...”Tố Tâm liều mạng cắn môi, muốn ngăn cản tiếng r*n r* đáng xấu hổ của mình, nhưng cô làm sao có thể là đối thủ với kĩ xảo của Phó Kiến Văn. Nằm dưới người anh, thân thể cô chỉ có thể th* d*c như những lần yêu trước, vô dụng đón nhận tất cả những gì mà Phó Kiến Văn mang đến bao gồm vui thích triền miên, và cả đau khổ rối rắm.Cả đêm hôm đó, ban đầu Tố Tâm còn có thể hưởng thụ cái gì gọi là vui thích, càng về sau Tố Tâm càng thấm thía thế nào gọi là dằn vặt.Nhưng cả hai người họ đều không dùng biện pháp, và cả hai đều mong chờ thứ gì đó thuộc về hai người họ....Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Vưu Nại Nại đến chung cư Vân Đỉnh rất đúng giờ, bởi vì chung cư Vân Đỉnh chỉ có mật mã bằng vân tay, cho nên Vưu Nại Nại không lên nổi, liền nhắn cho Tố Tâm một tin, nói là mình đã đến dưới lầu, hỏi xem Tố Tâm có cần để mình lên trên đó hay không.Tối hôm qua bị chơi đùa có phần hung ác cho nên Tố Tâm vẫn còn ngủ, bàn tay lớn của Phó Kiến Văn khẽ đặt lên cái trán của Tố Tâm, phát hiện nhiệt độ đã giảm xuống, lúc này mới mới yên tâm đứng dậy.***********Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu cho shu đi nào. Cả ngày được có hơn 100 phiếu thui à 😢😢😢😢😢😢😢😢😢
Thấy Tố Tâm không tiếp tục nhúc nhích, thân thể của Phó Kiến Văn đã không nhịn được muốn nổ tung. Anh vòng cô lại đặt ở dưới thân mình.
“Xấu hổ sao?” Phó Kiến Văn khẽ hỏi.
Tố Tâm lấy hai tay bịt mắt, không tiếp tục nhìn Phó Kiến Văn nữa.
Phó Kiến Văn cúi đầu, vừa hôn xuống cánh môi ửng hồng của Tố Tâm, bàn tay lớn vừa cởi váy ngủ của cô ra. Anh hôn dần xuống dưới cổ, xuống ngực. Đôi môi mỏng ngậm một đóa mềm mại đỏ tươi tỉ mỉ g*m c*n, thỉnh thoảng giống như là đang m*t kẹo, nhai hai cái, một bàn tay chạy ở quanh thân cô, làm dấy lên ngọn lửa lớn hơn.
Ngón tay thon dài chậm rãi dò vào ch* k*n mềm mại, cẩn thận từng li từng tí đưa một đầu ngón tay đi vào, khắp nơi sờ sờ, khiến cho Tố Tâm không tự chủ phát ra những tiếng rên nhẹ.
“Ưm...”
Tố Tâm liều mạng cắn môi, muốn ngăn cản tiếng r*n r* đáng xấu hổ của mình, nhưng cô làm sao có thể là đối thủ với kĩ xảo của Phó Kiến Văn. Nằm dưới người anh, thân thể cô chỉ có thể th* d*c như những lần yêu trước, vô dụng đón nhận tất cả những gì mà Phó Kiến Văn mang đến bao gồm vui thích triền miên, và cả đau khổ rối rắm.
Cả đêm hôm đó, ban đầu Tố Tâm còn có thể hưởng thụ cái gì gọi là vui thích, càng về sau Tố Tâm càng thấm thía thế nào gọi là dằn vặt.
Nhưng cả hai người họ đều không dùng biện pháp, và cả hai đều mong chờ thứ gì đó thuộc về hai người họ.
...
Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Vưu Nại Nại đến chung cư Vân Đỉnh rất đúng giờ, bởi vì chung cư Vân Đỉnh chỉ có mật mã bằng vân tay, cho nên Vưu Nại Nại không lên nổi, liền nhắn cho Tố Tâm một tin, nói là mình đã đến dưới lầu, hỏi xem Tố Tâm có cần để mình lên trên đó hay không.
Tối hôm qua bị chơi đùa có phần hung ác cho nên Tố Tâm vẫn còn ngủ, bàn tay lớn của Phó Kiến Văn khẽ đặt lên cái trán của Tố Tâm, phát hiện nhiệt độ đã giảm xuống, lúc này mới mới yên tâm đứng dậy.
***********
Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu cho shu đi nào. Cả ngày được có hơn 100 phiếu thui à 😢😢😢😢😢😢😢😢😢
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Thấy Tố Tâm không tiếp tục nhúc nhích, thân thể của Phó Kiến Văn đã không nhịn được muốn nổ tung. Anh vòng cô lại đặt ở dưới thân mình.“Xấu hổ sao?” Phó Kiến Văn khẽ hỏi.Tố Tâm lấy hai tay bịt mắt, không tiếp tục nhìn Phó Kiến Văn nữa.Phó Kiến Văn cúi đầu, vừa hôn xuống cánh môi ửng hồng của Tố Tâm, bàn tay lớn vừa cởi váy ngủ của cô ra. Anh hôn dần xuống dưới cổ, xuống ngực. Đôi môi mỏng ngậm một đóa mềm mại đỏ tươi tỉ mỉ g*m c*n, thỉnh thoảng giống như là đang m*t kẹo, nhai hai cái, một bàn tay chạy ở quanh thân cô, làm dấy lên ngọn lửa lớn hơn.Ngón tay thon dài chậm rãi dò vào ch* k*n mềm mại, cẩn thận từng li từng tí đưa một đầu ngón tay đi vào, khắp nơi sờ sờ, khiến cho Tố Tâm không tự chủ phát ra những tiếng rên nhẹ.“Ưm...”Tố Tâm liều mạng cắn môi, muốn ngăn cản tiếng r*n r* đáng xấu hổ của mình, nhưng cô làm sao có thể là đối thủ với kĩ xảo của Phó Kiến Văn. Nằm dưới người anh, thân thể cô chỉ có thể th* d*c như những lần yêu trước, vô dụng đón nhận tất cả những gì mà Phó Kiến Văn mang đến bao gồm vui thích triền miên, và cả đau khổ rối rắm.Cả đêm hôm đó, ban đầu Tố Tâm còn có thể hưởng thụ cái gì gọi là vui thích, càng về sau Tố Tâm càng thấm thía thế nào gọi là dằn vặt.Nhưng cả hai người họ đều không dùng biện pháp, và cả hai đều mong chờ thứ gì đó thuộc về hai người họ....Vừa rạng sáng ngày thứ hai, Vưu Nại Nại đến chung cư Vân Đỉnh rất đúng giờ, bởi vì chung cư Vân Đỉnh chỉ có mật mã bằng vân tay, cho nên Vưu Nại Nại không lên nổi, liền nhắn cho Tố Tâm một tin, nói là mình đã đến dưới lầu, hỏi xem Tố Tâm có cần để mình lên trên đó hay không.Tối hôm qua bị chơi đùa có phần hung ác cho nên Tố Tâm vẫn còn ngủ, bàn tay lớn của Phó Kiến Văn khẽ đặt lên cái trán của Tố Tâm, phát hiện nhiệt độ đã giảm xuống, lúc này mới mới yên tâm đứng dậy.***********Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu cho shu đi nào. Cả ngày được có hơn 100 phiếu thui à 😢😢😢😢😢😢😢😢😢