Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…

Chương 1020: Tâm can bảo bối

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… "Chú Bạch nói rồi, truyền dịch xong là chúng ta có thể về nhà!" Tố Tâm giơ tay xoa xoa đầu nhỏ của Đoàn Đoàn.Đoàn Đoàn quay đầu lại, có phần phiền muộn gật đầu, lông mày vẫn hơi nhăn lại, khuôn mặt trắng trắng mịn mịn nhìn lên có vẻ không cao hứng."Làm sao vậy!" Tố Tâm không nhịn được chọc chọc khuôn mặt non nớt mềm mại của Đoàn Đoàn, hỏi.Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Tố Tâm, thính tai có phần đỏ, hai Bàn tay vỗ vỗ thân thể nhỏ bé của mình, giọng sữa khàn khàn khẽ vang lên: "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai..."Nói xong, lỗ tai của Đoàn Đoàn càng đỏ hơn...Phó Kiến Văn: "..."Phó Kiến Văn phát hiện, Đoàn Đoàn thật giống như càng ngày càng biết làm nũng!Tố Tâm nhìn khuôn mặt đã có chút đỏ ửng của Đoàn Đoàn, không nhịn được cười ra tiếng, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc lên, cùng với cái trán của nhóc chạm vào nhau: "Đúng... Đoàn Đoàn chính là tâm can bảo bối của ba mẹ! Là Tiểu Quai Quai của ba mẹ!""Vâng!" Đoàn Đoàn trịnh trọng gật đầu, trong tròng mắt còn có vẻ óng ánh hơn so với dải Ngân Hà, âm thanh như trẻ đang bú, lại lặp lại, "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai!"Tố Tâm dùng sức hôn ở trên khuôn mặt tròn tròn của Đoàn Đoàn một cái!Khoé môi Phó Kiến Văn không nhịn được ý cười.Đứa trẻ thật sự đúng là vẫn nên ở cùng với mẹ, lúc Đoàn Đoàn ở cùng với anh tuy rằng được nuôi trắng trắng mập mập, nhưng đến bây giờ nói chuyện đều không lưu loát, cá tính cũng có chút trầm trầm chứ không có hoạt bát giống như nhẽng đứa trẻ khác.Hiện tại có Tố Tâm, nhỏ bé lại còn sẽ lớn mật biểu thị... Muốn Tố Tâm kêu mình là tâm can bảo bối cùng Tiểu Quai Quai rồi!

"Chú Bạch nói rồi, truyền dịch xong là chúng ta có thể về nhà!" Tố Tâm giơ tay xoa xoa đầu nhỏ của Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn quay đầu lại, có phần phiền muộn gật đầu, lông mày vẫn hơi nhăn lại, khuôn mặt trắng trắng mịn mịn nhìn lên có vẻ không cao hứng.

"Làm sao vậy!" Tố Tâm không nhịn được chọc chọc khuôn mặt non nớt mềm mại của Đoàn Đoàn, hỏi.

Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Tố Tâm, thính tai có phần đỏ, hai Bàn tay vỗ vỗ thân thể nhỏ bé của mình, giọng sữa khàn khàn khẽ vang lên: "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai..."

Nói xong, lỗ tai của Đoàn Đoàn càng đỏ hơn...

Phó Kiến Văn: "..."

Phó Kiến Văn phát hiện, Đoàn Đoàn thật giống như càng ngày càng biết làm nũng!

Tố Tâm nhìn khuôn mặt đã có chút đỏ ửng của Đoàn Đoàn, không nhịn được cười ra tiếng, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc lên, cùng với cái trán của nhóc chạm vào nhau: "Đúng... Đoàn Đoàn chính là tâm can bảo bối của ba mẹ! Là Tiểu Quai Quai của ba mẹ!"

"Vâng!" Đoàn Đoàn trịnh trọng gật đầu, trong tròng mắt còn có vẻ óng ánh hơn so với dải Ngân Hà, âm thanh như trẻ đang bú, lại lặp lại, "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai!"

Tố Tâm dùng sức hôn ở trên khuôn mặt tròn tròn của Đoàn Đoàn một cái!

Khoé môi Phó Kiến Văn không nhịn được ý cười.

Đứa trẻ thật sự đúng là vẫn nên ở cùng với mẹ, lúc Đoàn Đoàn ở cùng với anh tuy rằng được nuôi trắng trắng mập mập, nhưng đến bây giờ nói chuyện đều không lưu loát, cá tính cũng có chút trầm trầm chứ không có hoạt bát giống như nhẽng đứa trẻ khác.

Hiện tại có Tố Tâm, nhỏ bé lại còn sẽ lớn mật biểu thị... Muốn Tố Tâm kêu mình là tâm can bảo bối cùng Tiểu Quai Quai rồi!

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… "Chú Bạch nói rồi, truyền dịch xong là chúng ta có thể về nhà!" Tố Tâm giơ tay xoa xoa đầu nhỏ của Đoàn Đoàn.Đoàn Đoàn quay đầu lại, có phần phiền muộn gật đầu, lông mày vẫn hơi nhăn lại, khuôn mặt trắng trắng mịn mịn nhìn lên có vẻ không cao hứng."Làm sao vậy!" Tố Tâm không nhịn được chọc chọc khuôn mặt non nớt mềm mại của Đoàn Đoàn, hỏi.Đoàn Đoàn ngẩng đầu nhìn Tố Tâm, thính tai có phần đỏ, hai Bàn tay vỗ vỗ thân thể nhỏ bé của mình, giọng sữa khàn khàn khẽ vang lên: "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai..."Nói xong, lỗ tai của Đoàn Đoàn càng đỏ hơn...Phó Kiến Văn: "..."Phó Kiến Văn phát hiện, Đoàn Đoàn thật giống như càng ngày càng biết làm nũng!Tố Tâm nhìn khuôn mặt đã có chút đỏ ửng của Đoàn Đoàn, không nhịn được cười ra tiếng, hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của nhóc lên, cùng với cái trán của nhóc chạm vào nhau: "Đúng... Đoàn Đoàn chính là tâm can bảo bối của ba mẹ! Là Tiểu Quai Quai của ba mẹ!""Vâng!" Đoàn Đoàn trịnh trọng gật đầu, trong tròng mắt còn có vẻ óng ánh hơn so với dải Ngân Hà, âm thanh như trẻ đang bú, lại lặp lại, "Tâm can bảo bối, Tiểu Quai Quai!"Tố Tâm dùng sức hôn ở trên khuôn mặt tròn tròn của Đoàn Đoàn một cái!Khoé môi Phó Kiến Văn không nhịn được ý cười.Đứa trẻ thật sự đúng là vẫn nên ở cùng với mẹ, lúc Đoàn Đoàn ở cùng với anh tuy rằng được nuôi trắng trắng mập mập, nhưng đến bây giờ nói chuyện đều không lưu loát, cá tính cũng có chút trầm trầm chứ không có hoạt bát giống như nhẽng đứa trẻ khác.Hiện tại có Tố Tâm, nhỏ bé lại còn sẽ lớn mật biểu thị... Muốn Tố Tâm kêu mình là tâm can bảo bối cùng Tiểu Quai Quai rồi!

Chương 1020: Tâm can bảo bối