Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…
Chương 1048: Anh, em biết rồi
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Phương Ngôn rất có ánh mắt lên xe đóng cửa xe lại, Vưu Nại Nại cũng lui ra vài bước, đứng ở cách đó không xa.Tố Nguyên biết Vưu Nại Nại chính là bảo tiêu cho nên có chức trách của mình, anh cũng không chú ý, hai tay anh bỏ túi, buông tầm mắt xuống nhìn chăm chú vào thân thể nhỏ bé của Tố Tâm, thấy cô lại gầy thêm một ít, anh hỏi: "Ở Venice xảy ra chuyện có bị thương không!"Sắc mặt của Tố Tâm vi vi cứng đờ, ngửa đầu nhìn qua tròng mắt thâm thúy của Tố Nguyên."Anh, đừng nói cho mẹ..." Tố Tâm cau mày căn dặn Tố Nguyên."Bị thương sao!" Tố Nguyên lại hỏi.Tố Tâm lắc đầu: "Một chút đều không có, anh, làm sao mà anh biết được!"Tố Nguyên nhìn qua Tố Tâm, không có trả lời, tựa hồ như là muốn nhìn xuyên thấu qua hai con mắt của Tố Tâm, nhìn xem có phải là cô đang nói dối hay không."Em thật sự không có chuyện gì..." Tố Tâm cười cười với Tố Nguyên, "Đều là chuyện xảy ra ở nước ngoài, bây giờ trở về nước rồi! Sẽ không lại phát sinh chuyện như vậy nữa!""Liên quan tới chuyện Phó Kiến Văn có một thân phận khác, anh không biết anh ta có nói cho em biết hay không, đi về hỏi lại anh ta! Có đáp án rồi sau đó hãy nghĩ rõ ràng xem đó có phải là cuộc sống em muốn hay không, nếu như em lựa chọn rời xa anh ta, bất cứ lúc nào cửa lớn của Tố gia cũng đều mở rộng chào đón em! Còn nếu như em muốn kiên trì ở cùng với anh ta..." Tố Nguỷen dừng lại một chút sau đó hầu kết nhẹ nhàng trượt, mở miệng, "Hãy suy nghĩ lại, vì em về vì đứa trẻ của em sau này!"Tố Nguyên đến gần Tố Tâm hơn một ít, nhỏ giọng: "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút!"Vốn dĩ Tố Nguyên muốn nói cho Tố Tâm biết rằng gần đây ở Hải Thành không bình yên, để Tố Tâm cẩn thận một chút, rồi lại sợ nói như vậy sẽ làm Tố Tâm sợ, cho nên lời chưa kịp nói ra khỏi miệng đã sửa thành "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút".Tố Tâm gật đầu: "Anh, em biết rồi..."
Phương Ngôn rất có ánh mắt lên xe đóng cửa xe lại, Vưu Nại Nại cũng lui ra vài bước, đứng ở cách đó không xa.
Tố Nguyên biết Vưu Nại Nại chính là bảo tiêu cho nên có chức trách của mình, anh cũng không chú ý, hai tay anh bỏ túi, buông tầm mắt xuống nhìn chăm chú vào thân thể nhỏ bé của Tố Tâm, thấy cô lại gầy thêm một ít, anh hỏi: "Ở Venice xảy ra chuyện có bị thương không!"
Sắc mặt của Tố Tâm vi vi cứng đờ, ngửa đầu nhìn qua tròng mắt thâm thúy của Tố Nguyên.
"Anh, đừng nói cho mẹ..." Tố Tâm cau mày căn dặn Tố Nguyên.
"Bị thương sao!" Tố Nguyên lại hỏi.
Tố Tâm lắc đầu: "Một chút đều không có, anh, làm sao mà anh biết được!"
Tố Nguyên nhìn qua Tố Tâm, không có trả lời, tựa hồ như là muốn nhìn xuyên thấu qua hai con mắt của Tố Tâm, nhìn xem có phải là cô đang nói dối hay không.
"Em thật sự không có chuyện gì..." Tố Tâm cười cười với Tố Nguyên, "Đều là chuyện xảy ra ở nước ngoài, bây giờ trở về nước rồi! Sẽ không lại phát sinh chuyện như vậy nữa!"
"Liên quan tới chuyện Phó Kiến Văn có một thân phận khác, anh không biết anh ta có nói cho em biết hay không, đi về hỏi lại anh ta! Có đáp án rồi sau đó hãy nghĩ rõ ràng xem đó có phải là cuộc sống em muốn hay không, nếu như em lựa chọn rời xa anh ta, bất cứ lúc nào cửa lớn của Tố gia cũng đều mở rộng chào đón em! Còn nếu như em muốn kiên trì ở cùng với anh ta..." Tố Nguỷen dừng lại một chút sau đó hầu kết nhẹ nhàng trượt, mở miệng, "Hãy suy nghĩ lại, vì em về vì đứa trẻ của em sau này!"
Tố Nguyên đến gần Tố Tâm hơn một ít, nhỏ giọng: "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút!"
Vốn dĩ Tố Nguyên muốn nói cho Tố Tâm biết rằng gần đây ở Hải Thành không bình yên, để Tố Tâm cẩn thận một chút, rồi lại sợ nói như vậy sẽ làm Tố Tâm sợ, cho nên lời chưa kịp nói ra khỏi miệng đã sửa thành "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút".
Tố Tâm gật đầu: "Anh, em biết rồi..."
Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Phương Ngôn rất có ánh mắt lên xe đóng cửa xe lại, Vưu Nại Nại cũng lui ra vài bước, đứng ở cách đó không xa.Tố Nguyên biết Vưu Nại Nại chính là bảo tiêu cho nên có chức trách của mình, anh cũng không chú ý, hai tay anh bỏ túi, buông tầm mắt xuống nhìn chăm chú vào thân thể nhỏ bé của Tố Tâm, thấy cô lại gầy thêm một ít, anh hỏi: "Ở Venice xảy ra chuyện có bị thương không!"Sắc mặt của Tố Tâm vi vi cứng đờ, ngửa đầu nhìn qua tròng mắt thâm thúy của Tố Nguyên."Anh, đừng nói cho mẹ..." Tố Tâm cau mày căn dặn Tố Nguyên."Bị thương sao!" Tố Nguyên lại hỏi.Tố Tâm lắc đầu: "Một chút đều không có, anh, làm sao mà anh biết được!"Tố Nguyên nhìn qua Tố Tâm, không có trả lời, tựa hồ như là muốn nhìn xuyên thấu qua hai con mắt của Tố Tâm, nhìn xem có phải là cô đang nói dối hay không."Em thật sự không có chuyện gì..." Tố Tâm cười cười với Tố Nguyên, "Đều là chuyện xảy ra ở nước ngoài, bây giờ trở về nước rồi! Sẽ không lại phát sinh chuyện như vậy nữa!""Liên quan tới chuyện Phó Kiến Văn có một thân phận khác, anh không biết anh ta có nói cho em biết hay không, đi về hỏi lại anh ta! Có đáp án rồi sau đó hãy nghĩ rõ ràng xem đó có phải là cuộc sống em muốn hay không, nếu như em lựa chọn rời xa anh ta, bất cứ lúc nào cửa lớn của Tố gia cũng đều mở rộng chào đón em! Còn nếu như em muốn kiên trì ở cùng với anh ta..." Tố Nguỷen dừng lại một chút sau đó hầu kết nhẹ nhàng trượt, mở miệng, "Hãy suy nghĩ lại, vì em về vì đứa trẻ của em sau này!"Tố Nguyên đến gần Tố Tâm hơn một ít, nhỏ giọng: "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút!"Vốn dĩ Tố Nguyên muốn nói cho Tố Tâm biết rằng gần đây ở Hải Thành không bình yên, để Tố Tâm cẩn thận một chút, rồi lại sợ nói như vậy sẽ làm Tố Tâm sợ, cho nên lời chưa kịp nói ra khỏi miệng đã sửa thành "Thân phận bây giờ của em không giống trước, mọi việc cẩn thận một chút".Tố Tâm gật đầu: "Anh, em biết rồi..."