Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…

Chương 1141: Cùng lắm là trẻ con nô đùa đánh lộn

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… "Phó Thành! Anh có phải đàn ông hay không!" Diệp Tử Kỳ khóc mắng Phó Thành, "Anh sợ Phó Kiến Văn thành bộ dáng này! Phó gia nuôi anh lớn lên thì thế nào! Cũng không phải nuôi tôi lớn lên cũng không có nuôi hai đứa bé của tôi lớn lên! Vậy thì dựa vào cái gì muốn hai đứa con của tôi phải chịu bị Phó gia bắt nạt! Tôi ở Hải Thành lại không phải là không có nhà! Tôi muốn mang con của mình trở về Diệp gia! Tôi muốn ly hôn với anh!"Phó Thành cắn chặt hàm răng, mặc dù không tán thành lời nói của vợ mình, nhưng lại không thể tỏ ra thái độ.Thư ký Tống đem mọi chuyện nói lại đơn giản một lần cho Phó Thanh Tuyền nghe, vào lúc này hai đứa bé khóc lên, Diệp Tử Kỳ cũng khóc lóc mắng Phó Thành vô dụng, bên trong nhà cũ Phó gia loạn xì ngầu.Phó Thanh Tuyền nghe xong tất cả mọi chuyện, ông ta giương mắt thấy nhà cũ ầm ĩ lên, lửa giận chạy thẳng l*n đ*nh đầu: "Náo cái gì mà náo!"Vừa nãy ở trong thư phòng, Phó Thanh Tuyền không đoạt thành thoả thuận với Phó Kiến Văn, vào lúc này Phó Thanh Tuyền cũng không có tính toán giúp đỡ Phó Kiến Văn làm gì.Huống chi hiện tại Phó Kiến Văn chậm chạp không trở về tập đoàn Khải Đức, cũng không tỏ ra thái độ, Phó Thanh Tuyền đến cùng cũng là già rồi, có những chuyện cũng là lực bất tòng tâm, trước mắt ông ta còn cần Phó Thành hỗ trợ...Cho dù Phó Thành thật sự có tâm tư đối với tập đoàn Khải Đức thì thế nào! Ở trong mắt Phó Thanh Tuyền, Phó Thành cùng Phó Kiến Văn không giống nhau, Phó Thành dễ điều khiển hơn, chỉ cần ông ta không muốn đem tập đoàn Khải Đức giao cho Phó Thành, Phó Thành còn có thể lục lọi được cái gì ở lòng bàn tay hắn ông ta."Cùng lắm chỉ là đứa trẻ nô đùa đánh lộn, không cần đến nỗi người lớn làm ầm ĩ lên ở nơi này! Đứa trẻ không hiểu chuyện, người lớn cũng hồ đồ theo!" Phó Thanh Tuyền hắng giọng nói, trong giọng nói rõ ràng có tức giận, "Làm cho trong nhà gà bay chó chạy!"

"Phó Thành! Anh có phải đàn ông hay không!" Diệp Tử Kỳ khóc mắng Phó Thành, "Anh sợ Phó Kiến Văn thành bộ dáng này! Phó gia nuôi anh lớn lên thì thế nào! Cũng không phải nuôi tôi lớn lên cũng không có nuôi hai đứa bé của tôi lớn lên! Vậy thì dựa vào cái gì muốn hai đứa con của tôi phải chịu bị Phó gia bắt nạt! Tôi ở Hải Thành lại không phải là không có nhà! Tôi muốn mang con của mình trở về Diệp gia! Tôi muốn ly hôn với anh!"

Phó Thành cắn chặt hàm răng, mặc dù không tán thành lời nói của vợ mình, nhưng lại không thể tỏ ra thái độ.

Thư ký Tống đem mọi chuyện nói lại đơn giản một lần cho Phó Thanh Tuyền nghe, vào lúc này hai đứa bé khóc lên, Diệp Tử Kỳ cũng khóc lóc mắng Phó Thành vô dụng, bên trong nhà cũ Phó gia loạn xì ngầu.

Phó Thanh Tuyền nghe xong tất cả mọi chuyện, ông ta giương mắt thấy nhà cũ ầm ĩ lên, lửa giận chạy thẳng l*n đ*nh đầu: "Náo cái gì mà náo!"

Vừa nãy ở trong thư phòng, Phó Thanh Tuyền không đoạt thành thoả thuận với Phó Kiến Văn, vào lúc này Phó Thanh Tuyền cũng không có tính toán giúp đỡ Phó Kiến Văn làm gì.

Huống chi hiện tại Phó Kiến Văn chậm chạp không trở về tập đoàn Khải Đức, cũng không tỏ ra thái độ, Phó Thanh Tuyền đến cùng cũng là già rồi, có những chuyện cũng là lực bất tòng tâm, trước mắt ông ta còn cần Phó Thành hỗ trợ...

Cho dù Phó Thành thật sự có tâm tư đối với tập đoàn Khải Đức thì thế nào! Ở trong mắt Phó Thanh Tuyền, Phó Thành cùng Phó Kiến Văn không giống nhau, Phó Thành dễ điều khiển hơn, chỉ cần ông ta không muốn đem tập đoàn Khải Đức giao cho Phó Thành, Phó Thành còn có thể lục lọi được cái gì ở lòng bàn tay hắn ông ta.

"Cùng lắm chỉ là đứa trẻ nô đùa đánh lộn, không cần đến nỗi người lớn làm ầm ĩ lên ở nơi này! Đứa trẻ không hiểu chuyện, người lớn cũng hồ đồ theo!" Phó Thanh Tuyền hắng giọng nói, trong giọng nói rõ ràng có tức giận, "Làm cho trong nhà gà bay chó chạy!"

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… "Phó Thành! Anh có phải đàn ông hay không!" Diệp Tử Kỳ khóc mắng Phó Thành, "Anh sợ Phó Kiến Văn thành bộ dáng này! Phó gia nuôi anh lớn lên thì thế nào! Cũng không phải nuôi tôi lớn lên cũng không có nuôi hai đứa bé của tôi lớn lên! Vậy thì dựa vào cái gì muốn hai đứa con của tôi phải chịu bị Phó gia bắt nạt! Tôi ở Hải Thành lại không phải là không có nhà! Tôi muốn mang con của mình trở về Diệp gia! Tôi muốn ly hôn với anh!"Phó Thành cắn chặt hàm răng, mặc dù không tán thành lời nói của vợ mình, nhưng lại không thể tỏ ra thái độ.Thư ký Tống đem mọi chuyện nói lại đơn giản một lần cho Phó Thanh Tuyền nghe, vào lúc này hai đứa bé khóc lên, Diệp Tử Kỳ cũng khóc lóc mắng Phó Thành vô dụng, bên trong nhà cũ Phó gia loạn xì ngầu.Phó Thanh Tuyền nghe xong tất cả mọi chuyện, ông ta giương mắt thấy nhà cũ ầm ĩ lên, lửa giận chạy thẳng l*n đ*nh đầu: "Náo cái gì mà náo!"Vừa nãy ở trong thư phòng, Phó Thanh Tuyền không đoạt thành thoả thuận với Phó Kiến Văn, vào lúc này Phó Thanh Tuyền cũng không có tính toán giúp đỡ Phó Kiến Văn làm gì.Huống chi hiện tại Phó Kiến Văn chậm chạp không trở về tập đoàn Khải Đức, cũng không tỏ ra thái độ, Phó Thanh Tuyền đến cùng cũng là già rồi, có những chuyện cũng là lực bất tòng tâm, trước mắt ông ta còn cần Phó Thành hỗ trợ...Cho dù Phó Thành thật sự có tâm tư đối với tập đoàn Khải Đức thì thế nào! Ở trong mắt Phó Thanh Tuyền, Phó Thành cùng Phó Kiến Văn không giống nhau, Phó Thành dễ điều khiển hơn, chỉ cần ông ta không muốn đem tập đoàn Khải Đức giao cho Phó Thành, Phó Thành còn có thể lục lọi được cái gì ở lòng bàn tay hắn ông ta."Cùng lắm chỉ là đứa trẻ nô đùa đánh lộn, không cần đến nỗi người lớn làm ầm ĩ lên ở nơi này! Đứa trẻ không hiểu chuyện, người lớn cũng hồ đồ theo!" Phó Thanh Tuyền hắng giọng nói, trong giọng nói rõ ràng có tức giận, "Làm cho trong nhà gà bay chó chạy!"

Chương 1141: Cùng lắm là trẻ con nô đùa đánh lộn