Mạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể…

Chương 1471: Thiệp mời

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Đường Tranh hai chân trùng điệp thích ý ngồi ở trước bàn tròn, từ trong áo khoác âu phục lấy ra một cái bật lửa cùng điếu thuốc lá, đốt lên một điếu, đưa tay đem cái gạt tàn thuốc kéo đến trước mặt mình, tựa lưng vào ghế ngồi, thích ý rút ra, tình cờ châm một chút khói, cũng không mở miệng nói chuyện.Tầm mắt của Vưu Nại Nại dán chặt vào Tố Tâm, nghiêng đầu nhìn qua màn ảnh không ngừng xuất hiện chữ Game Over, không nói gì, Tố Tâm quả thực là một người chơi vô cùng cặn bã.Bình thường Tố Tâm không có h*m m**n dùng trò chơi để tiêu khiển, chơi trò chơi cũng không thông thạo.Tố Tâm đối diện với Lý Mục Dương, anh ta dùng cơm cực kỳ tao nhã, ung dung thong thả một chút đều không nóng nảy.Đường đường chính chính ăn xong một bữa cơm, Lý Mục Dương để đũa xuống, dùng khăn ăn xoa xoa cánh môi, lại tiện tay đem khăn ăn đặt ở một bên, giọng nói trầm thấp từ tính mang theo vài phần tự phụ cùng ý cười: "Tôi ăn đủ rồi..."Tố Tâm liếc nhìn thời gian, đã là hai mươi hai giờ ba mươi sáu phút.Cô thu hồi điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Mục Dương, ngữ điệu mang theo sự không kiên nhẫn: "Dưỡng nữ của Cố Thanh Thành ở nơi nào!"Lý Mục Dương tiếp nhận khăn lông nóng A Triển đưa tới, hững hờ lau chùi ngón tay dài nhỏ trắng nõn đến trong suốt của mình, đôi mắt thúy hẹp dài hiện ra ý cười, sâu kín âm trầm: "Tố Tố, gấp gáp như vậy sao!"A Triển không lên tiếng, lại rót cho Lý Mục Dương một chén trà nóng, nhiệt khí mịt mờ làm cho gương mặt anh tuấn của Lý Mục Dương trở nên mơ hồ, đẹp đến bất kì cô gái nào cũng phải điêu đứng."Tôi là tới lấy lòng em, đương nhiên sẽ không lừa em!" Ngón tay của Lý Mục Dương nắm chặt chén trà, nhìn xem lá trà lơ lửng bên trong chén, mỉm cười nói, "Thiệp mời hôn lễ của em tôi còn chưa nhận được, nếu lần trước em mời tôi tham gia hôn lễ, có phải là cũng nên phát cho tôi một tấm hay không!"*******Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu ủng hộ shu nha 😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘...

Đường Tranh hai chân trùng điệp thích ý ngồi ở trước bàn tròn, từ trong áo khoác âu phục lấy ra một cái bật lửa cùng điếu thuốc lá, đốt lên một điếu, đưa tay đem cái gạt tàn thuốc kéo đến trước mặt mình, tựa lưng vào ghế ngồi, thích ý rút ra, tình cờ châm một chút khói, cũng không mở miệng nói chuyện.

Tầm mắt của Vưu Nại Nại dán chặt vào Tố Tâm, nghiêng đầu nhìn qua màn ảnh không ngừng xuất hiện chữ Game Over, không nói gì, Tố Tâm quả thực là một người chơi vô cùng cặn bã.

Bình thường Tố Tâm không có h*m m**n dùng trò chơi để tiêu khiển, chơi trò chơi cũng không thông thạo.

Tố Tâm đối diện với Lý Mục Dương, anh ta dùng cơm cực kỳ tao nhã, ung dung thong thả một chút đều không nóng nảy.

Đường đường chính chính ăn xong một bữa cơm, Lý Mục Dương để đũa xuống, dùng khăn ăn xoa xoa cánh môi, lại tiện tay đem khăn ăn đặt ở một bên, giọng nói trầm thấp từ tính mang theo vài phần tự phụ cùng ý cười: "Tôi ăn đủ rồi..."

Tố Tâm liếc nhìn thời gian, đã là hai mươi hai giờ ba mươi sáu phút.

Cô thu hồi điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Mục Dương, ngữ điệu mang theo sự không kiên nhẫn: "Dưỡng nữ của Cố Thanh Thành ở nơi nào!"

Lý Mục Dương tiếp nhận khăn lông nóng A Triển đưa tới, hững hờ lau chùi ngón tay dài nhỏ trắng nõn đến trong suốt của mình, đôi mắt thúy hẹp dài hiện ra ý cười, sâu kín âm trầm: "Tố Tố, gấp gáp như vậy sao!"

A Triển không lên tiếng, lại rót cho Lý Mục Dương một chén trà nóng, nhiệt khí mịt mờ làm cho gương mặt anh tuấn của Lý Mục Dương trở nên mơ hồ, đẹp đến bất kì cô gái nào cũng phải điêu đứng.

"Tôi là tới lấy lòng em, đương nhiên sẽ không lừa em!" Ngón tay của Lý Mục Dương nắm chặt chén trà, nhìn xem lá trà lơ lửng bên trong chén, mỉm cười nói, "Thiệp mời hôn lễ của em tôi còn chưa nhận được, nếu lần trước em mời tôi tham gia hôn lễ, có phải là cũng nên phát cho tôi một tấm hay không!"

*******

Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu ủng hộ shu nha 😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘

...

Cả Đời Chỉ Yêu EmTác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện SủngMạc Vân Trà Sữa Tuy là đầu thu, nhưng thành phố T liên tiếp bốn năm ngày gần đây mưa to liên miên,Làm toàn bộ Thành phố T đều bao phủ bởi hơi nước, không khí ẩm ướt lạnh lẽo. Từ quán cà phê đi ra, Tố Tâm cảm giác trời lạnh hơn. "Tố Tâm!" Hạ Hàm Yên từ quán cà phê đuổi tới, kéo tay Tố Tâm lại, âm thanh sắc bén: "Hứa Khai mất tích đã bốn năm, quyền thừa kế của anh ấy,cổ phần công ty,tất cả bất động sản, xe cộ đứng tên anh ấy đều bị em trai anh ấy là Hứa Thừa Vũ chiếm mất rồi! Nghe xong,Sống lưng Tố Tâm trở nên cứng đờ. "Việc duy nhất tôi có thể làm bây giờ là bảo vệ Hứa Khai, Cũng chỉ có tôi mới có thể bảo vệ anh ấy! Tôi không muốn một ngày nào đó, Hứa Khai trở về, lại phát hiện anh ấy không còn cái gì nữa..." Tố Tâm bị nói trúng tim đen, trái tim cô nhói đau vô cùng -- Hứa Khai là cấm kị giấu sâu trong tim Tố Tâm, không thể lấy ra cũng không thể đụng vào. Hạ Hàm Yên đứng giữa trời mưa, Tố Tâm đứng ở dưới ô, hai người giằng co.Tố Tâm rút cổ tay đang bị kéo của mình về. "cô có thể… Đường Tranh hai chân trùng điệp thích ý ngồi ở trước bàn tròn, từ trong áo khoác âu phục lấy ra một cái bật lửa cùng điếu thuốc lá, đốt lên một điếu, đưa tay đem cái gạt tàn thuốc kéo đến trước mặt mình, tựa lưng vào ghế ngồi, thích ý rút ra, tình cờ châm một chút khói, cũng không mở miệng nói chuyện.Tầm mắt của Vưu Nại Nại dán chặt vào Tố Tâm, nghiêng đầu nhìn qua màn ảnh không ngừng xuất hiện chữ Game Over, không nói gì, Tố Tâm quả thực là một người chơi vô cùng cặn bã.Bình thường Tố Tâm không có h*m m**n dùng trò chơi để tiêu khiển, chơi trò chơi cũng không thông thạo.Tố Tâm đối diện với Lý Mục Dương, anh ta dùng cơm cực kỳ tao nhã, ung dung thong thả một chút đều không nóng nảy.Đường đường chính chính ăn xong một bữa cơm, Lý Mục Dương để đũa xuống, dùng khăn ăn xoa xoa cánh môi, lại tiện tay đem khăn ăn đặt ở một bên, giọng nói trầm thấp từ tính mang theo vài phần tự phụ cùng ý cười: "Tôi ăn đủ rồi..."Tố Tâm liếc nhìn thời gian, đã là hai mươi hai giờ ba mươi sáu phút.Cô thu hồi điện thoại, ngẩng đầu nhìn về phía Lý Mục Dương, ngữ điệu mang theo sự không kiên nhẫn: "Dưỡng nữ của Cố Thanh Thành ở nơi nào!"Lý Mục Dương tiếp nhận khăn lông nóng A Triển đưa tới, hững hờ lau chùi ngón tay dài nhỏ trắng nõn đến trong suốt của mình, đôi mắt thúy hẹp dài hiện ra ý cười, sâu kín âm trầm: "Tố Tố, gấp gáp như vậy sao!"A Triển không lên tiếng, lại rót cho Lý Mục Dương một chén trà nóng, nhiệt khí mịt mờ làm cho gương mặt anh tuấn của Lý Mục Dương trở nên mơ hồ, đẹp đến bất kì cô gái nào cũng phải điêu đứng."Tôi là tới lấy lòng em, đương nhiên sẽ không lừa em!" Ngón tay của Lý Mục Dương nắm chặt chén trà, nhìn xem lá trà lơ lửng bên trong chén, mỉm cười nói, "Thiệp mời hôn lễ của em tôi còn chưa nhận được, nếu lần trước em mời tôi tham gia hôn lễ, có phải là cũng nên phát cho tôi một tấm hay không!"*******Các nàng hãy like, cmt và bỏ phiếu ủng hộ shu nha 😘😘😘😘😘😘😘😘😘😘...

Chương 1471: Thiệp mời