Khi gặp họ, là trên con phố ngựa xe như nước. Cô gái đó thực sự rất xinh đẹp, khoác tay anh đứng ở đầu phố, hai người thì thầm thân mật như đôi thiên nga gắn bó keo sơn. Gương mặt anh toát lên vẻ thoải mái nhẹ nhàng, đôi mắt đen có một vẻ dịu dàng không thể nhìn lầm được. Cô biết, đó từng là ánh mắt anh từng nhìn cô, bây giờ lại nhìn người con gái khác. Từ chàng thiếu niên tuấn tú đến người đàn ông chín chắn, Mặc Tô từng ngỡ cô thực sự có thể ở cạnh anh rất lâu, rất lâu, lâu đến mức cả hai đều tóc trắng phơ phơ, nắm tay nhau già đi. Thời gian bảy năm mong manh như hạt cát, những sự vật vốn diệu kỳ đều chảy trôi theo nó, bị biến đổi hoàn toàn, cô mới biết, cả đời mà anh nói cũng chỉ là bảy năm mà thôi. Khi cuộc sống quá đỗi bình yên, sự khác biệt trong tính cách của cả hai dần dần lộ rõ. Anh tích cực tiến thân, cô lại lười biếng bị động; anh theo đuổi sự hoàn hảo, cô cam phận bình thường; anh cố gắng trèo l*n đ*nh cao của sự nghiệp, cô lại chỉ muốn sống yên ổn. Thế nên ngày hôm đó rốt…

Chương 15: Sự xuất hiện của Viên Mộ Tây

Yêu Nhau, Rồi Cũng Về Với NhauTác giả: Mộc Tử Miêu MiêuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhi gặp họ, là trên con phố ngựa xe như nước. Cô gái đó thực sự rất xinh đẹp, khoác tay anh đứng ở đầu phố, hai người thì thầm thân mật như đôi thiên nga gắn bó keo sơn. Gương mặt anh toát lên vẻ thoải mái nhẹ nhàng, đôi mắt đen có một vẻ dịu dàng không thể nhìn lầm được. Cô biết, đó từng là ánh mắt anh từng nhìn cô, bây giờ lại nhìn người con gái khác. Từ chàng thiếu niên tuấn tú đến người đàn ông chín chắn, Mặc Tô từng ngỡ cô thực sự có thể ở cạnh anh rất lâu, rất lâu, lâu đến mức cả hai đều tóc trắng phơ phơ, nắm tay nhau già đi. Thời gian bảy năm mong manh như hạt cát, những sự vật vốn diệu kỳ đều chảy trôi theo nó, bị biến đổi hoàn toàn, cô mới biết, cả đời mà anh nói cũng chỉ là bảy năm mà thôi. Khi cuộc sống quá đỗi bình yên, sự khác biệt trong tính cách của cả hai dần dần lộ rõ. Anh tích cực tiến thân, cô lại lười biếng bị động; anh theo đuổi sự hoàn hảo, cô cam phận bình thường; anh cố gắng trèo l*n đ*nh cao của sự nghiệp, cô lại chỉ muốn sống yên ổn. Thế nên ngày hôm đó rốt… "Dao Dao, năm nay cậu bao tuổi?" Đặt ly bia xuống, Mặc Tô bỗng lên tiếng hỏi."Này cô, có cần hỏi câu ngốc vậy không? Tớ là bạn học bao năm của cậu, mà cậu không biết tớ bao tuổi à?""Đã ba mươi chưa?""...""Hai mươi sáu, lần này không sai chứ?" Cô nói: "Cậu vẫn đang chờ sao?"Vẻ mặt đông cứng lại, Lý Dao thầm nghiến răng: "Đổng Mặc Tô, tớ thật hối hận vì ban đầu đã làm bạn với cậu.""Cậu tưởng tớ muốn làm bạn với người như cậu chắc? Lần nào thất tình cũng than thở... hại tớ cảm thấy hạnh phúc với Viên Mộ Tây là tội lỗi vậy. Kết quả..." Cô lảm nhảm một mình, nụ cười trở nên thê lương và xa vời, "Kết quả đúng là một tội ác thật.""Đừng nói lung tung. Cậu nói thế thì sau sau này tớ gặp chuyện gì cũng không dám nói nữa." Lý Dao an ủi, "Cậu đó, không phải tớ nói cậu, chứ ban đầu hai người yêu nhau tớ đã thấy không ổn. Viên Mộ Tây tuy xuất sắc nhưng người anh ta yêu chỉ có bản thân anh ta, lúc nào cũng là cậu hy sinh nhiều hơn, nhường nhịn nhiều hơn, mệt không? Vốn tớ còn nghĩ đó là dây dẫn lửa của việc chia tay, ai ngờ đâu, cậu còn nhịn được sự bất công mà anh ta lại lén lút ngoại tình. Gã đàn ông như vậy thực sự không đáng để cậu đau lòng nữa."Mỗi người đều biết bao giờ nên dừng lại, khi nào nên buông tay, lúc nào nên đi tiếp, nhưng cái "biết" đó không có nghĩa là "có thể"."Nào." Mặc Tô giơ ly lên với bạn, "Dao Dao, thấu hiểu vạn tuế, tớ mời cậu.""Đừng uống nữa mà." Cô giơ tay chặn lại, "Nghe lời đi, chúng ta về nhà.""Về hả... uống hết ly này rồi về." Cô vẫn giơ ly: "Tớ biết bây giờ cậu muốn là bạn gái ngoan ngoãn, tớ sẽ không làm khó cậu, uống hết ly này với tớ thì cậu về trước, lát nữa tự tớ gọi xe về."Lại còn gọi xe về! Đến khi Lý Dao trả tiền xong thì Đổng nữ hiệp đã gục trên bàn ngủ say sưa rồi. Thở dài, phụ nữ thất tình đều không cảnh giác gì hay sao? Chẳng trách thế gian này nhiều tình một đêm, nếu là trong tiểu thuyết ngôn tình thì lúc này sẽ xuất hiện một tổng giám đốc đẹp tuyệt vời, bắt cóc Mặc Tô đi? Cô bất lực xoa đầu, đúng lúc đang do dự xem phải đưa mỹ nhân kia về nhà thế nào thì một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.Sửng sốt nhìn, chỉ thấy người đàn ông đó sắc mặt u ám trừng nhìn Mặc Tô đang hẹn hò với Châu Công trên bàn, chính là người gây ra cảnh say rượu thương tâm này, Viên Mộ Tây tiên sinh!Anh ta mặc áo sơ mi kẻ, quần dài, rất bình thường nhưng vẫn khiến anh ta trông vô cùng đẹp trai. Thảo nào Mặc Tô lại thích đến thế, người đàn ông phong độ đó, không thích mới lạ.Đúng lúc anh ta định bế Mặc Tô lên thì Lý Dao đã nhanh mắt nhanh tay chặn lại, cười mà trong lòng không cười: "Ngại quá, vị tiên sinh này, tôi nghĩ Tô Tô sẽ không muốn để anh đưa về đâu."

"Dao Dao, năm nay cậu bao tuổi?" Đặt ly bia xuống, Mặc Tô bỗng lên tiếng hỏi.

"Này cô, có cần hỏi câu ngốc vậy không? Tớ là bạn học bao năm của cậu, mà cậu không biết tớ bao tuổi à?"

"Đã ba mươi chưa?"

"..."

"Hai mươi sáu, lần này không sai chứ?" Cô nói: "Cậu vẫn đang chờ sao?"

Vẻ mặt đông cứng lại, Lý Dao thầm nghiến răng: "Đổng Mặc Tô, tớ thật hối hận vì ban đầu đã làm bạn với cậu."

"Cậu tưởng tớ muốn làm bạn với người như cậu chắc? Lần nào thất tình cũng than thở... hại tớ cảm thấy hạnh phúc với Viên Mộ Tây là tội lỗi vậy. Kết quả..." Cô lảm nhảm một mình, nụ cười trở nên thê lương và xa vời, "Kết quả đúng là một tội ác thật."

"Đừng nói lung tung. Cậu nói thế thì sau sau này tớ gặp chuyện gì cũng không dám nói nữa." Lý Dao an ủi, "Cậu đó, không phải tớ nói cậu, chứ ban đầu hai người yêu nhau tớ đã thấy không ổn. Viên Mộ Tây tuy xuất sắc nhưng người anh ta yêu chỉ có bản thân anh ta, lúc nào cũng là cậu hy sinh nhiều hơn, nhường nhịn nhiều hơn, mệt không? Vốn tớ còn nghĩ đó là dây dẫn lửa của việc chia tay, ai ngờ đâu, cậu còn nhịn được sự bất công mà anh ta lại lén lút ngoại tình. Gã đàn ông như vậy thực sự không đáng để cậu đau lòng nữa."

Mỗi người đều biết bao giờ nên dừng lại, khi nào nên buông tay, lúc nào nên đi tiếp, nhưng cái "biết" đó không có nghĩa là "có thể".

"Nào." Mặc Tô giơ ly lên với bạn, "Dao Dao, thấu hiểu vạn tuế, tớ mời cậu."

"Đừng uống nữa mà." Cô giơ tay chặn lại, "Nghe lời đi, chúng ta về nhà."

"Về hả... uống hết ly này rồi về." Cô vẫn giơ ly: "Tớ biết bây giờ cậu muốn là bạn gái ngoan ngoãn, tớ sẽ không làm khó cậu, uống hết ly này với tớ thì cậu về trước, lát nữa tự tớ gọi xe về."

Lại còn gọi xe về! Đến khi Lý Dao trả tiền xong thì Đổng nữ hiệp đã gục trên bàn ngủ say sưa rồi. Thở dài, phụ nữ thất tình đều không cảnh giác gì hay sao? Chẳng trách thế gian này nhiều tình một đêm, nếu là trong tiểu thuyết ngôn tình thì lúc này sẽ xuất hiện một tổng giám đốc đẹp tuyệt vời, bắt cóc Mặc Tô đi? Cô bất lực xoa đầu, đúng lúc đang do dự xem phải đưa mỹ nhân kia về nhà thế nào thì một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.

Sửng sốt nhìn, chỉ thấy người đàn ông đó sắc mặt u ám trừng nhìn Mặc Tô đang hẹn hò với Châu Công trên bàn, chính là người gây ra cảnh say rượu thương tâm này, Viên Mộ Tây tiên sinh!

Anh ta mặc áo sơ mi kẻ, quần dài, rất bình thường nhưng vẫn khiến anh ta trông vô cùng đẹp trai. Thảo nào Mặc Tô lại thích đến thế, người đàn ông phong độ đó, không thích mới lạ.

Đúng lúc anh ta định bế Mặc Tô lên thì Lý Dao đã nhanh mắt nhanh tay chặn lại, cười mà trong lòng không cười: "Ngại quá, vị tiên sinh này, tôi nghĩ Tô Tô sẽ không muốn để anh đưa về đâu."

Yêu Nhau, Rồi Cũng Về Với NhauTác giả: Mộc Tử Miêu MiêuTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhi gặp họ, là trên con phố ngựa xe như nước. Cô gái đó thực sự rất xinh đẹp, khoác tay anh đứng ở đầu phố, hai người thì thầm thân mật như đôi thiên nga gắn bó keo sơn. Gương mặt anh toát lên vẻ thoải mái nhẹ nhàng, đôi mắt đen có một vẻ dịu dàng không thể nhìn lầm được. Cô biết, đó từng là ánh mắt anh từng nhìn cô, bây giờ lại nhìn người con gái khác. Từ chàng thiếu niên tuấn tú đến người đàn ông chín chắn, Mặc Tô từng ngỡ cô thực sự có thể ở cạnh anh rất lâu, rất lâu, lâu đến mức cả hai đều tóc trắng phơ phơ, nắm tay nhau già đi. Thời gian bảy năm mong manh như hạt cát, những sự vật vốn diệu kỳ đều chảy trôi theo nó, bị biến đổi hoàn toàn, cô mới biết, cả đời mà anh nói cũng chỉ là bảy năm mà thôi. Khi cuộc sống quá đỗi bình yên, sự khác biệt trong tính cách của cả hai dần dần lộ rõ. Anh tích cực tiến thân, cô lại lười biếng bị động; anh theo đuổi sự hoàn hảo, cô cam phận bình thường; anh cố gắng trèo l*n đ*nh cao của sự nghiệp, cô lại chỉ muốn sống yên ổn. Thế nên ngày hôm đó rốt… "Dao Dao, năm nay cậu bao tuổi?" Đặt ly bia xuống, Mặc Tô bỗng lên tiếng hỏi."Này cô, có cần hỏi câu ngốc vậy không? Tớ là bạn học bao năm của cậu, mà cậu không biết tớ bao tuổi à?""Đã ba mươi chưa?""...""Hai mươi sáu, lần này không sai chứ?" Cô nói: "Cậu vẫn đang chờ sao?"Vẻ mặt đông cứng lại, Lý Dao thầm nghiến răng: "Đổng Mặc Tô, tớ thật hối hận vì ban đầu đã làm bạn với cậu.""Cậu tưởng tớ muốn làm bạn với người như cậu chắc? Lần nào thất tình cũng than thở... hại tớ cảm thấy hạnh phúc với Viên Mộ Tây là tội lỗi vậy. Kết quả..." Cô lảm nhảm một mình, nụ cười trở nên thê lương và xa vời, "Kết quả đúng là một tội ác thật.""Đừng nói lung tung. Cậu nói thế thì sau sau này tớ gặp chuyện gì cũng không dám nói nữa." Lý Dao an ủi, "Cậu đó, không phải tớ nói cậu, chứ ban đầu hai người yêu nhau tớ đã thấy không ổn. Viên Mộ Tây tuy xuất sắc nhưng người anh ta yêu chỉ có bản thân anh ta, lúc nào cũng là cậu hy sinh nhiều hơn, nhường nhịn nhiều hơn, mệt không? Vốn tớ còn nghĩ đó là dây dẫn lửa của việc chia tay, ai ngờ đâu, cậu còn nhịn được sự bất công mà anh ta lại lén lút ngoại tình. Gã đàn ông như vậy thực sự không đáng để cậu đau lòng nữa."Mỗi người đều biết bao giờ nên dừng lại, khi nào nên buông tay, lúc nào nên đi tiếp, nhưng cái "biết" đó không có nghĩa là "có thể"."Nào." Mặc Tô giơ ly lên với bạn, "Dao Dao, thấu hiểu vạn tuế, tớ mời cậu.""Đừng uống nữa mà." Cô giơ tay chặn lại, "Nghe lời đi, chúng ta về nhà.""Về hả... uống hết ly này rồi về." Cô vẫn giơ ly: "Tớ biết bây giờ cậu muốn là bạn gái ngoan ngoãn, tớ sẽ không làm khó cậu, uống hết ly này với tớ thì cậu về trước, lát nữa tự tớ gọi xe về."Lại còn gọi xe về! Đến khi Lý Dao trả tiền xong thì Đổng nữ hiệp đã gục trên bàn ngủ say sưa rồi. Thở dài, phụ nữ thất tình đều không cảnh giác gì hay sao? Chẳng trách thế gian này nhiều tình một đêm, nếu là trong tiểu thuyết ngôn tình thì lúc này sẽ xuất hiện một tổng giám đốc đẹp tuyệt vời, bắt cóc Mặc Tô đi? Cô bất lực xoa đầu, đúng lúc đang do dự xem phải đưa mỹ nhân kia về nhà thế nào thì một bóng người xuất hiện trong tầm mắt.Sửng sốt nhìn, chỉ thấy người đàn ông đó sắc mặt u ám trừng nhìn Mặc Tô đang hẹn hò với Châu Công trên bàn, chính là người gây ra cảnh say rượu thương tâm này, Viên Mộ Tây tiên sinh!Anh ta mặc áo sơ mi kẻ, quần dài, rất bình thường nhưng vẫn khiến anh ta trông vô cùng đẹp trai. Thảo nào Mặc Tô lại thích đến thế, người đàn ông phong độ đó, không thích mới lạ.Đúng lúc anh ta định bế Mặc Tô lên thì Lý Dao đã nhanh mắt nhanh tay chặn lại, cười mà trong lòng không cười: "Ngại quá, vị tiên sinh này, tôi nghĩ Tô Tô sẽ không muốn để anh đưa về đâu."

Chương 15: Sự xuất hiện của Viên Mộ Tây