- Boss, tôi thích anh.- cô lấy hết can đảm nói với con người lạnh lùng trước mặt. - Ồ, nếu cô có thời gian để nói mấy câu này thì tối nay tăng ca đi. - anh lạnh lùng đứng dậy rời đi. - À...Vâng - cô cúi đầu nói. Không sao lần đầu thôi, không được bỏ cuộc. ---------------------------------- - Boss đây là cơm tôi tự làm, mời anh dùng thử - cô đẩy hộp cơm về phía anh. - Hôm nay tôi đi ăn với đối tác, còn hộp cơm này....- anh nhìn hộp cơm - vứt đi. Mai mốt cô đừng làm nữa. Anh lạnh lùng bước đi, bỏ lại cô đang đứng như trời trồng. Cô vuốt ngực, tự trấn an mình. " Phải cố lên, không được từ bỏ " Dù vậy, nhưng sao tim cô lại nhói thế này. ----------------------------------------- Cô thích anh...à không cô yêu anh. Yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên. Cô được chọn làm thư ký riêng cho anh. Nghe được tin đó, cô rất là vui. Cô có thể ở bên cạnh anh và giúp đỡ cho anh, cô cứ tin một ngày anh sẽ thấy được tình cảm cô dành cho anh. Nhưng chắc ngày đó sẽ không bao giờ tới. Anh lúc nào cũng lạnh lùng, số…
Chương 32
Boss, Tôi Không Muốn Yêu Anh NữaTác giả: RayTruyện Ngôn Tình- Boss, tôi thích anh.- cô lấy hết can đảm nói với con người lạnh lùng trước mặt. - Ồ, nếu cô có thời gian để nói mấy câu này thì tối nay tăng ca đi. - anh lạnh lùng đứng dậy rời đi. - À...Vâng - cô cúi đầu nói. Không sao lần đầu thôi, không được bỏ cuộc. ---------------------------------- - Boss đây là cơm tôi tự làm, mời anh dùng thử - cô đẩy hộp cơm về phía anh. - Hôm nay tôi đi ăn với đối tác, còn hộp cơm này....- anh nhìn hộp cơm - vứt đi. Mai mốt cô đừng làm nữa. Anh lạnh lùng bước đi, bỏ lại cô đang đứng như trời trồng. Cô vuốt ngực, tự trấn an mình. " Phải cố lên, không được từ bỏ " Dù vậy, nhưng sao tim cô lại nhói thế này. ----------------------------------------- Cô thích anh...à không cô yêu anh. Yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên. Cô được chọn làm thư ký riêng cho anh. Nghe được tin đó, cô rất là vui. Cô có thể ở bên cạnh anh và giúp đỡ cho anh, cô cứ tin một ngày anh sẽ thấy được tình cảm cô dành cho anh. Nhưng chắc ngày đó sẽ không bao giờ tới. Anh lúc nào cũng lạnh lùng, số… Thấy cô thay đồ quá lâu nên người nhân viên đứng tuổi đi xem tình hình. Đến phòng thay đồ, cửa phòng mở toan, bên trong là một đống hỗn độn, đồ vật rơi rãi khắp nơi, chiếc váy cưới bị xé rách. Người nhân viên hoảng hốt chạy đi, vừa chạy vừa hét.- Phu nhân mất tích! Phu nhân mất tích!Nghe được lời đó, cả nhà được một phen náo loạn. Bác quản gia đang nhàn nhã uống trà cũng bị dọa cho sặc, ông vội vội vàng vàng gọi cho anh.- Ông chủ...phu nhân...phu nhân... - Giọng ông rung rẩy.- Tiểu Băng... Cô ấy làm sao? - Anh lo lắng hỏi.- Dạ...phu nhân...mất tích rồi ạ.- CÁI GÌ?Anh mất bình tĩnh hét lên. Nghe tiếng anh hét, Nhược Phong và Tư Minh ( ai còn nhớ hai anh này không >
Thấy cô thay đồ quá lâu nên người nhân viên đứng tuổi đi xem tình hình. Đến phòng thay đồ, cửa phòng mở toan, bên trong là một đống hỗn độn, đồ vật rơi rãi khắp nơi, chiếc váy cưới bị xé rách. Người nhân viên hoảng hốt chạy đi, vừa chạy vừa hét.
- Phu nhân mất tích! Phu nhân mất tích!
Nghe được lời đó, cả nhà được một phen náo loạn. Bác quản gia đang nhàn nhã uống trà cũng bị dọa cho sặc, ông vội vội vàng vàng gọi cho anh.
- Ông chủ...phu nhân...phu nhân... - Giọng ông rung rẩy.
- Tiểu Băng... Cô ấy làm sao? - Anh lo lắng hỏi.
- Dạ...phu nhân...mất tích rồi ạ.
- CÁI GÌ?
Anh mất bình tĩnh hét lên. Nghe tiếng anh hét, Nhược Phong và Tư Minh ( ai còn nhớ hai anh này không >
Boss, Tôi Không Muốn Yêu Anh NữaTác giả: RayTruyện Ngôn Tình- Boss, tôi thích anh.- cô lấy hết can đảm nói với con người lạnh lùng trước mặt. - Ồ, nếu cô có thời gian để nói mấy câu này thì tối nay tăng ca đi. - anh lạnh lùng đứng dậy rời đi. - À...Vâng - cô cúi đầu nói. Không sao lần đầu thôi, không được bỏ cuộc. ---------------------------------- - Boss đây là cơm tôi tự làm, mời anh dùng thử - cô đẩy hộp cơm về phía anh. - Hôm nay tôi đi ăn với đối tác, còn hộp cơm này....- anh nhìn hộp cơm - vứt đi. Mai mốt cô đừng làm nữa. Anh lạnh lùng bước đi, bỏ lại cô đang đứng như trời trồng. Cô vuốt ngực, tự trấn an mình. " Phải cố lên, không được từ bỏ " Dù vậy, nhưng sao tim cô lại nhói thế này. ----------------------------------------- Cô thích anh...à không cô yêu anh. Yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên. Cô được chọn làm thư ký riêng cho anh. Nghe được tin đó, cô rất là vui. Cô có thể ở bên cạnh anh và giúp đỡ cho anh, cô cứ tin một ngày anh sẽ thấy được tình cảm cô dành cho anh. Nhưng chắc ngày đó sẽ không bao giờ tới. Anh lúc nào cũng lạnh lùng, số… Thấy cô thay đồ quá lâu nên người nhân viên đứng tuổi đi xem tình hình. Đến phòng thay đồ, cửa phòng mở toan, bên trong là một đống hỗn độn, đồ vật rơi rãi khắp nơi, chiếc váy cưới bị xé rách. Người nhân viên hoảng hốt chạy đi, vừa chạy vừa hét.- Phu nhân mất tích! Phu nhân mất tích!Nghe được lời đó, cả nhà được một phen náo loạn. Bác quản gia đang nhàn nhã uống trà cũng bị dọa cho sặc, ông vội vội vàng vàng gọi cho anh.- Ông chủ...phu nhân...phu nhân... - Giọng ông rung rẩy.- Tiểu Băng... Cô ấy làm sao? - Anh lo lắng hỏi.- Dạ...phu nhân...mất tích rồi ạ.- CÁI GÌ?Anh mất bình tĩnh hét lên. Nghe tiếng anh hét, Nhược Phong và Tư Minh ( ai còn nhớ hai anh này không >