"Mày mới mười sáu tuổi mà đã không muốn đi học? Chơi game thì có kiếm được cơm mà bỏ vào mồm không?" "Con đâu phải chỉ chơi game không, giấc mơ của con là trở thành một game thủ chuyên nghiệp đấy! Mấy chuyện học hành thi cử gì đó không hợp với con!" Chỉ nghe thôi Cao Thanh Thu đã biết chắc chắn là cậu em trai đang cãi nhau với mẹ về chuyện đi học hay không đây mà. Cô đang định quay người bước đi, lại nghe em trai nói: "Vả lại nhà mình nghèo thế này, chị sắp lên đại học rồi, nhà mình làm gì có nhiều tiền để cả hai chị em con cùng đi học chứ." "Lên đại học cái gì? Chị mày sắp phải lấy chồng rồi. Ba mày đã chọn sẵn cho nó một mối khá lắm, chỉ cần gả nó đi là nhà mình có thể hưởng phúc." "Cái gì? Mẹ để chị lấy chồng á? Chị có biết không?" Cao Thanh Thu khựng bước. Phải chăng cô nghe nhầm rồi? Cô mới mười tám tuổi, tuy theo chứng minh nhân dân đã là hai mươi, nhưng đó là vì bố mẹ đã khai gian cô thêm hai tuổi để không bị phạt tiền do kế hoạch hóa gia đình có quy định, nếu con đầu là nữ thì…
Chương 291
Kết Hôn Nhanh ChóngTác giả: Duy ThànhTruyện Ngôn Tình"Mày mới mười sáu tuổi mà đã không muốn đi học? Chơi game thì có kiếm được cơm mà bỏ vào mồm không?" "Con đâu phải chỉ chơi game không, giấc mơ của con là trở thành một game thủ chuyên nghiệp đấy! Mấy chuyện học hành thi cử gì đó không hợp với con!" Chỉ nghe thôi Cao Thanh Thu đã biết chắc chắn là cậu em trai đang cãi nhau với mẹ về chuyện đi học hay không đây mà. Cô đang định quay người bước đi, lại nghe em trai nói: "Vả lại nhà mình nghèo thế này, chị sắp lên đại học rồi, nhà mình làm gì có nhiều tiền để cả hai chị em con cùng đi học chứ." "Lên đại học cái gì? Chị mày sắp phải lấy chồng rồi. Ba mày đã chọn sẵn cho nó một mối khá lắm, chỉ cần gả nó đi là nhà mình có thể hưởng phúc." "Cái gì? Mẹ để chị lấy chồng á? Chị có biết không?" Cao Thanh Thu khựng bước. Phải chăng cô nghe nhầm rồi? Cô mới mười tám tuổi, tuy theo chứng minh nhân dân đã là hai mươi, nhưng đó là vì bố mẹ đã khai gian cô thêm hai tuổi để không bị phạt tiền do kế hoạch hóa gia đình có quy định, nếu con đầu là nữ thì… Hết lần này tới lần khác muốn chạy trốn lại không trốn thoát.Chỉ có thể ho khan, "Em cảm thấy vẫn nên gọi là Thanh Thu đi.""Vừa rồi em đâu có nói như vậy." Hoa Ngọc Thành đã thành thói quen nhìn cô lật mặt như lật bàn tay.Cao Thanh Thu nhìn gương mặt tinh xảo như sứ Bát tràng của Hoa Ngọc Thành yếu ớt cười nói: "em chỉ đùa thôi mà, không phải chú coi thật đấy chứ?""Ừ, coi thật." anh áp sát vào cô thì thầm nói.bàn tay anh đặt ở trên eo cô gia tăng lực.Muốn nghe anh gọi là bảo bối sao?Đây là xưng hô chỉ thích hợp ở trên giường thôi.Cao Thanh Thu lập tức nhớ tới tối hôm qua, đến bây giờ, còn có cảm giác run chân.cô vội vàng xin tha, "em sai rồi! lần sau em không dám ở trước mặt người khác nói linh tinh nữa.""Nếu sai rồi, vậy thì phải bị phạt chứ, em nói xem?" Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt của cô, linh hồn của cô như bị hút vào trong đôi mắt của anh.Cao Thanh Thu đối với gương mặt yêu nghiệt này không có chút sức đề kháng, nhìn anh không chớp mắt.Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống, đáp một nụ hôn nóng bỏng xuống môi Cao Thanh Thu, cửa phòng đột nhiên bị gõ.Chỉ thấy Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, đối với sự quấy rối này, cảm thấy rất bất mãn.Cao Thanh Thu lí nhí nói: "Có người đến, có phải là Lý Sơn tìm anh có chuyện không?""kệ cậu ta." Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống,bây giờ trời có sập xuống cũng không ngăn được anh làm thịt Cao Thanh Thu."Đừng mà." Có người ở ngoài cửa, Cao Thanh Thu không được tự nhiên, đưa tay ngăn môi anh lại.Hoa Ngọc Thành kéo tay cô ra, "Ngoan nào, hôn một cái liền cho em đi mở cửa."Chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm qua, máu trong người anh lại nóng lên, chỉ muốn ngay lập tức ăn cô sạch sẽ không chừa lại xươngcô là Cao Thanh Thu, là bà xã, là bảo bối của hắn.Nhưng mà, còn chưa chạm được vào môi cô, cửa lại một lần nữa vang lên ba tiếng gõ cửa."..."Lần này là âm thanh của Đinh Cẩn ở bên ngoài vang lên, "Cậu ơi."Lại là Đinh Cẩn?Hoa Ngọc Thành cau mày, anh còn chưa kịp lên tiếng, cửa liền bị đẩy ra.Lúc Lý Sơn đi ra không khóa cửa, cho nên, có thể từ bên ngoài trực tiếp mở ra.Vừa vào cửa, Lọt vào mắt Đinh Cẩn,chính là hình ảnh Cao Thanh Thu được Hoa Ngọc Thành ôm vào trong ngực, hai người trông vô cùng thân mật, hắn đứng ở cửa, sửng sốt một hồi.Cao Thanh Thu ngồi ở trong lòng Hoa Ngọc Thành, bị Đinh Cẩn nhìn thấy, gò má cũng bắt đầu nóng lên,bầu không khí lúng túng tràn ngập khắp phòng.Mặc dù cô và Đinh Cẩn có thù oán, nhưng cũng không muốn dùng phương thức như thế này đả thương hắn.Nhưng mà, một giây kế tiếp, chỉ nghe thấy Đinh Cẩn bình tĩnh như nước nói, "cháu còn tưởng cậu không có ở đây chứ."như thể hình ảnh thân thiết của hai người, trong mắt hắn là chuyện không thể bình thường hơn.Hắn không có để ý chút nào!"Chuyện gì?" Tay Hoa Ngọc Thành như cũ ôm lấy Cao Thanh Thu, cũng không có buông ra, nếu Đinh Cẩn muốn nhìn, thì cứ cho hắn nhìn no mắt đi.Ôm vợ của mình trong nhà của mình, còn phải kiêng dè kẻ khác nữa sao!Trên mặt Đinh Cẩn lộ ra nụ cười khôn khéo, dùng giọng nũng nịu khẩn cầu: "Cậu ơi, cậu xuống nhà chơi cờ với cháu được không?Hắn Giống như là học sinh đang nhờ giáo viên giảng bài sau khi hết giờ học, như kiểu: Có thể giúp em giảng bài tập này không em chưa hiểu vậy.Coi như là Cao Thanh Thu, ghét Đinh Cẩn như vậy, nhìn thấy hắn cười như vậy, cũng không nhịn được ngẩn ra.Chuyện này...Đây Thật sự là Đinh Cẩn sao?Hắn quả nhiên là uống lộn thuốc rồi!Bình thường ở trước mặt người khác bộ dạng lạnh như băng, giờ phút này đối mặt Hoa Ngọc Thành lại đáng yêu nũng nịu như vậy?
Hết lần này tới lần khác muốn chạy trốn lại không trốn thoát.
Chỉ có thể ho khan, "Em cảm thấy vẫn nên gọi là Thanh Thu đi."
"Vừa rồi em đâu có nói như vậy." Hoa Ngọc Thành đã thành thói quen nhìn cô lật mặt như lật bàn tay.
Cao Thanh Thu nhìn gương mặt tinh xảo như sứ Bát tràng của Hoa Ngọc Thành yếu ớt cười nói: "em chỉ đùa thôi mà, không phải chú coi thật đấy chứ?"
"Ừ, coi thật." anh áp sát vào cô thì thầm nói.
bàn tay anh đặt ở trên eo cô gia tăng lực.
Muốn nghe anh gọi là bảo bối sao?
Đây là xưng hô chỉ thích hợp ở trên giường thôi.
Cao Thanh Thu lập tức nhớ tới tối hôm qua, đến bây giờ, còn có cảm giác run chân.
cô vội vàng xin tha, "em sai rồi! lần sau em không dám ở trước mặt người khác nói linh tinh nữa."
"Nếu sai rồi, vậy thì phải bị phạt chứ, em nói xem?" Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt của cô, linh hồn của cô như bị hút vào trong đôi mắt của anh.
Cao Thanh Thu đối với gương mặt yêu nghiệt này không có chút sức đề kháng, nhìn anh không chớp mắt.
Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống, đáp một nụ hôn nóng bỏng xuống môi Cao Thanh Thu, cửa phòng đột nhiên bị gõ.
Chỉ thấy Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, đối với sự quấy rối này, cảm thấy rất bất mãn.
Cao Thanh Thu lí nhí nói: "Có người đến, có phải là Lý Sơn tìm anh có chuyện không?"
"kệ cậu ta." Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống,bây giờ trời có sập xuống cũng không ngăn được anh làm thịt Cao Thanh Thu.
"Đừng mà." Có người ở ngoài cửa, Cao Thanh Thu không được tự nhiên, đưa tay ngăn môi anh lại.
Hoa Ngọc Thành kéo tay cô ra, "Ngoan nào, hôn một cái liền cho em đi mở cửa."
Chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm qua, máu trong người anh lại nóng lên, chỉ muốn ngay lập tức ăn cô sạch sẽ không chừa lại xương
cô là Cao Thanh Thu, là bà xã, là bảo bối của hắn.
Nhưng mà, còn chưa chạm được vào môi cô, cửa lại một lần nữa vang lên ba tiếng gõ cửa.
"..."
Lần này là âm thanh của Đinh Cẩn ở bên ngoài vang lên, "Cậu ơi."
Lại là Đinh Cẩn?
Hoa Ngọc Thành cau mày, anh còn chưa kịp lên tiếng, cửa liền bị đẩy ra.
Lúc Lý Sơn đi ra không khóa cửa, cho nên, có thể từ bên ngoài trực tiếp mở ra.
Vừa vào cửa, Lọt vào mắt Đinh Cẩn,chính là hình ảnh Cao Thanh Thu được Hoa Ngọc Thành ôm vào trong ngực, hai người trông vô cùng thân mật, hắn đứng ở cửa, sửng sốt một hồi.
Cao Thanh Thu ngồi ở trong lòng Hoa Ngọc Thành, bị Đinh Cẩn nhìn thấy, gò má cũng bắt đầu nóng lên,bầu không khí lúng túng tràn ngập khắp phòng.
Mặc dù cô và Đinh Cẩn có thù oán, nhưng cũng không muốn dùng phương thức như thế này đả thương hắn.
Nhưng mà, một giây kế tiếp, chỉ nghe thấy Đinh Cẩn bình tĩnh như nước nói, "cháu còn tưởng cậu không có ở đây chứ."
như thể hình ảnh thân thiết của hai người, trong mắt hắn là chuyện không thể bình thường hơn.
Hắn không có để ý chút nào!
"Chuyện gì?" Tay Hoa Ngọc Thành như cũ ôm lấy Cao Thanh Thu, cũng không có buông ra, nếu Đinh Cẩn muốn nhìn, thì cứ cho hắn nhìn no mắt đi.
Ôm vợ của mình trong nhà của mình, còn phải kiêng dè kẻ khác nữa sao!
Trên mặt Đinh Cẩn lộ ra nụ cười khôn khéo, dùng giọng nũng nịu khẩn cầu: "Cậu ơi, cậu xuống nhà chơi cờ với cháu được không?
Hắn Giống như là học sinh đang nhờ giáo viên giảng bài sau khi hết giờ học, như kiểu: Có thể giúp em giảng bài tập này không em chưa hiểu vậy.
Coi như là Cao Thanh Thu, ghét Đinh Cẩn như vậy, nhìn thấy hắn cười như vậy, cũng không nhịn được ngẩn ra.
Chuyện này...Đây Thật sự là Đinh Cẩn sao?
Hắn quả nhiên là uống lộn thuốc rồi!
Bình thường ở trước mặt người khác bộ dạng lạnh như băng, giờ phút này đối mặt Hoa Ngọc Thành lại đáng yêu nũng nịu như vậy?
Kết Hôn Nhanh ChóngTác giả: Duy ThànhTruyện Ngôn Tình"Mày mới mười sáu tuổi mà đã không muốn đi học? Chơi game thì có kiếm được cơm mà bỏ vào mồm không?" "Con đâu phải chỉ chơi game không, giấc mơ của con là trở thành một game thủ chuyên nghiệp đấy! Mấy chuyện học hành thi cử gì đó không hợp với con!" Chỉ nghe thôi Cao Thanh Thu đã biết chắc chắn là cậu em trai đang cãi nhau với mẹ về chuyện đi học hay không đây mà. Cô đang định quay người bước đi, lại nghe em trai nói: "Vả lại nhà mình nghèo thế này, chị sắp lên đại học rồi, nhà mình làm gì có nhiều tiền để cả hai chị em con cùng đi học chứ." "Lên đại học cái gì? Chị mày sắp phải lấy chồng rồi. Ba mày đã chọn sẵn cho nó một mối khá lắm, chỉ cần gả nó đi là nhà mình có thể hưởng phúc." "Cái gì? Mẹ để chị lấy chồng á? Chị có biết không?" Cao Thanh Thu khựng bước. Phải chăng cô nghe nhầm rồi? Cô mới mười tám tuổi, tuy theo chứng minh nhân dân đã là hai mươi, nhưng đó là vì bố mẹ đã khai gian cô thêm hai tuổi để không bị phạt tiền do kế hoạch hóa gia đình có quy định, nếu con đầu là nữ thì… Hết lần này tới lần khác muốn chạy trốn lại không trốn thoát.Chỉ có thể ho khan, "Em cảm thấy vẫn nên gọi là Thanh Thu đi.""Vừa rồi em đâu có nói như vậy." Hoa Ngọc Thành đã thành thói quen nhìn cô lật mặt như lật bàn tay.Cao Thanh Thu nhìn gương mặt tinh xảo như sứ Bát tràng của Hoa Ngọc Thành yếu ớt cười nói: "em chỉ đùa thôi mà, không phải chú coi thật đấy chứ?""Ừ, coi thật." anh áp sát vào cô thì thầm nói.bàn tay anh đặt ở trên eo cô gia tăng lực.Muốn nghe anh gọi là bảo bối sao?Đây là xưng hô chỉ thích hợp ở trên giường thôi.Cao Thanh Thu lập tức nhớ tới tối hôm qua, đến bây giờ, còn có cảm giác run chân.cô vội vàng xin tha, "em sai rồi! lần sau em không dám ở trước mặt người khác nói linh tinh nữa.""Nếu sai rồi, vậy thì phải bị phạt chứ, em nói xem?" Anh nhìn sâu vào trong đôi mắt của cô, linh hồn của cô như bị hút vào trong đôi mắt của anh.Cao Thanh Thu đối với gương mặt yêu nghiệt này không có chút sức đề kháng, nhìn anh không chớp mắt.Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống, đáp một nụ hôn nóng bỏng xuống môi Cao Thanh Thu, cửa phòng đột nhiên bị gõ.Chỉ thấy Hoa Ngọc Thành nhíu mày một cái, đối với sự quấy rối này, cảm thấy rất bất mãn.Cao Thanh Thu lí nhí nói: "Có người đến, có phải là Lý Sơn tìm anh có chuyện không?""kệ cậu ta." Hoa Ngọc Thành cúi đầu xuống,bây giờ trời có sập xuống cũng không ngăn được anh làm thịt Cao Thanh Thu."Đừng mà." Có người ở ngoài cửa, Cao Thanh Thu không được tự nhiên, đưa tay ngăn môi anh lại.Hoa Ngọc Thành kéo tay cô ra, "Ngoan nào, hôn một cái liền cho em đi mở cửa."Chỉ cần nghĩ đến chuyện hôm qua, máu trong người anh lại nóng lên, chỉ muốn ngay lập tức ăn cô sạch sẽ không chừa lại xươngcô là Cao Thanh Thu, là bà xã, là bảo bối của hắn.Nhưng mà, còn chưa chạm được vào môi cô, cửa lại một lần nữa vang lên ba tiếng gõ cửa."..."Lần này là âm thanh của Đinh Cẩn ở bên ngoài vang lên, "Cậu ơi."Lại là Đinh Cẩn?Hoa Ngọc Thành cau mày, anh còn chưa kịp lên tiếng, cửa liền bị đẩy ra.Lúc Lý Sơn đi ra không khóa cửa, cho nên, có thể từ bên ngoài trực tiếp mở ra.Vừa vào cửa, Lọt vào mắt Đinh Cẩn,chính là hình ảnh Cao Thanh Thu được Hoa Ngọc Thành ôm vào trong ngực, hai người trông vô cùng thân mật, hắn đứng ở cửa, sửng sốt một hồi.Cao Thanh Thu ngồi ở trong lòng Hoa Ngọc Thành, bị Đinh Cẩn nhìn thấy, gò má cũng bắt đầu nóng lên,bầu không khí lúng túng tràn ngập khắp phòng.Mặc dù cô và Đinh Cẩn có thù oán, nhưng cũng không muốn dùng phương thức như thế này đả thương hắn.Nhưng mà, một giây kế tiếp, chỉ nghe thấy Đinh Cẩn bình tĩnh như nước nói, "cháu còn tưởng cậu không có ở đây chứ."như thể hình ảnh thân thiết của hai người, trong mắt hắn là chuyện không thể bình thường hơn.Hắn không có để ý chút nào!"Chuyện gì?" Tay Hoa Ngọc Thành như cũ ôm lấy Cao Thanh Thu, cũng không có buông ra, nếu Đinh Cẩn muốn nhìn, thì cứ cho hắn nhìn no mắt đi.Ôm vợ của mình trong nhà của mình, còn phải kiêng dè kẻ khác nữa sao!Trên mặt Đinh Cẩn lộ ra nụ cười khôn khéo, dùng giọng nũng nịu khẩn cầu: "Cậu ơi, cậu xuống nhà chơi cờ với cháu được không?Hắn Giống như là học sinh đang nhờ giáo viên giảng bài sau khi hết giờ học, như kiểu: Có thể giúp em giảng bài tập này không em chưa hiểu vậy.Coi như là Cao Thanh Thu, ghét Đinh Cẩn như vậy, nhìn thấy hắn cười như vậy, cũng không nhịn được ngẩn ra.Chuyện này...Đây Thật sự là Đinh Cẩn sao?Hắn quả nhiên là uống lộn thuốc rồi!Bình thường ở trước mặt người khác bộ dạng lạnh như băng, giờ phút này đối mặt Hoa Ngọc Thành lại đáng yêu nũng nịu như vậy?