Cơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì…
Chương 5
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Trả ThùTác giả: Nhuế Bích ThanhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì… Tề Thiên Ngạo bỗng nhiên cảm thấy áo trước ngực mình bị ướt một mảng, anh quay đầu lại nhìn thấy dáng vẻ bất lực của cô ấy, lúc này anh mới phát hiện, cô đang khóc...Ngón tay hơi thô ráp nhẹ nhàng lướt qua mặt cô: "Cô muốn kéo dài khoảng cách giữa cô và Lạc gia sao? Cô gái nhỏ..."Đôi mắt anh chợt âm trầm, quên hết những rung động do lời nói và nước mắt của cô mang lại: "Đừng chơi đùa với tôi, cô sẽ rất thảm đấy..."Tề Thiên Ngạo hơi nhếch khóe môi, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô không khỏi cười nhạt, anh đứng từ trên cao nhìn xuống.Lạc Tư Mạn cắn chặt môi, ánh mắt của anh như đang l*t tr*n cô vậy!Cô vừa băng bó vết thương cho con người vô sỉ đã chiếm đoạt mình sao? Lòng lương thiện của cô thà dành cho một con chó còn hơn là cho anh!Cô không chút do dự đứng lên, xoay người xuống giường đi về phía cửa phòng..."Cô muốn làm gì?" Tề Thiên Ngạo trầm thấp mở miệng, anh nằm trên giường không hề nhúc nhích."Đã nói là phải ở cùng tôi cả đêm rồi, cô muốn phá hợp đồng sao?"Lời còn chưa dứt, cô đã bị ngã vào lòng anh một lần nữa, tay anh mạnh mẽ giữ chặt cánh tay cô lôi cô lên giường, còn anh xoay người đè lên người cô, đôi mắt mê đắm tỉ mỉ quan sát gương mặt cô..."Tề Thiên Ngạo, chiếm đoạt c**ng b*c một cô gái yếu đuối, anh mà cũng là đàn ông sao?"Cô cắn chặt môi, ép buộc bản thần lần đầu tiên nhục mạ người khác!"Không phải vừa nãy cô thử qua rồi sao? Cô nói xem tôi có phải đàn ông không?"Ngón tay của anh tà mị lướt một đường xuống phía dưới rồi dừng lại trước ngực cô, mặt hai người cách nhau chưa đến một cm, mùi vị tươi mát từ miệng anh truyền đến khiến cô có chút thất thần..."Đê tiện!"Cô tức giận đến mức mặt đỏ lên, hung hăng chửi bới!"Cô gái nhỏ..." Anh đột nhiên nằm trên người cô, nhàn nhã thả lỏng toàn bộ trọng lượng cơ thể, nhìn cô bị ép tới mức không thể hô hấp được nữa anh mới cười nhạt: "Những việc mà tôi làm vốn dĩ không thể so sánh được với những việc Lạc gia cô đã làm!"Cô bỗng nhiên cảm thấy vô cùng ấm ức, Lạc gia chưa bao giờ làm một việc gì vì cô, dựa vào đâu mà bây giờ cô lại phải chịu đựng sự trả thù này? Viền mắt bỗng nhiên ướt át, cô cắn chặt môi, cuối cùng không thể chịu đựng được khóc òa lên..."Anh có biết hôm nay là ngày tôi kết hôn không?"
Tề Thiên Ngạo bỗng nhiên cảm thấy áo trước ngực mình bị ướt một mảng, anh quay đầu lại nhìn thấy dáng vẻ bất lực của cô ấy, lúc này anh mới phát hiện, cô đang khóc...
Ngón tay hơi thô ráp nhẹ nhàng lướt qua mặt cô: "Cô muốn kéo dài khoảng cách giữa cô và Lạc gia sao? Cô gái nhỏ..."
Đôi mắt anh chợt âm trầm, quên hết những rung động do lời nói và nước mắt của cô mang lại: "Đừng chơi đùa với tôi, cô sẽ rất thảm đấy..."
Tề Thiên Ngạo hơi nhếch khóe môi, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô không khỏi cười nhạt, anh đứng từ trên cao nhìn xuống.
Lạc Tư Mạn cắn chặt môi, ánh mắt của anh như đang l*t tr*n cô vậy!
Cô vừa băng bó vết thương cho con người vô sỉ đã chiếm đoạt mình sao? Lòng lương thiện của cô thà dành cho một con chó còn hơn là cho anh!
Cô không chút do dự đứng lên, xoay người xuống giường đi về phía cửa phòng...
"Cô muốn làm gì?" Tề Thiên Ngạo trầm thấp mở miệng, anh nằm trên giường không hề nhúc nhích.
"Đã nói là phải ở cùng tôi cả đêm rồi, cô muốn phá hợp đồng sao?"
Lời còn chưa dứt, cô đã bị ngã vào lòng anh một lần nữa, tay anh mạnh mẽ giữ chặt cánh tay cô lôi cô lên giường, còn anh xoay người đè lên người cô, đôi mắt mê đắm tỉ mỉ quan sát gương mặt cô...
"Tề Thiên Ngạo, chiếm đoạt c**ng b*c một cô gái yếu đuối, anh mà cũng là đàn ông sao?"
Cô cắn chặt môi, ép buộc bản thần lần đầu tiên nhục mạ người khác!
"Không phải vừa nãy cô thử qua rồi sao? Cô nói xem tôi có phải đàn ông không?"
Ngón tay của anh tà mị lướt một đường xuống phía dưới rồi dừng lại trước ngực cô, mặt hai người cách nhau chưa đến một cm, mùi vị tươi mát từ miệng anh truyền đến khiến cô có chút thất thần...
"Đê tiện!"
Cô tức giận đến mức mặt đỏ lên, hung hăng chửi bới!
"Cô gái nhỏ..." Anh đột nhiên nằm trên người cô, nhàn nhã thả lỏng toàn bộ trọng lượng cơ thể, nhìn cô bị ép tới mức không thể hô hấp được nữa anh mới cười nhạt: "Những việc mà tôi làm vốn dĩ không thể so sánh được với những việc Lạc gia cô đã làm!"
Cô bỗng nhiên cảm thấy vô cùng ấm ức, Lạc gia chưa bao giờ làm một việc gì vì cô, dựa vào đâu mà bây giờ cô lại phải chịu đựng sự trả thù này? Viền mắt bỗng nhiên ướt át, cô cắn chặt môi, cuối cùng không thể chịu đựng được khóc òa lên...
"Anh có biết hôm nay là ngày tôi kết hôn không?"
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Trả ThùTác giả: Nhuế Bích ThanhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì… Tề Thiên Ngạo bỗng nhiên cảm thấy áo trước ngực mình bị ướt một mảng, anh quay đầu lại nhìn thấy dáng vẻ bất lực của cô ấy, lúc này anh mới phát hiện, cô đang khóc...Ngón tay hơi thô ráp nhẹ nhàng lướt qua mặt cô: "Cô muốn kéo dài khoảng cách giữa cô và Lạc gia sao? Cô gái nhỏ..."Đôi mắt anh chợt âm trầm, quên hết những rung động do lời nói và nước mắt của cô mang lại: "Đừng chơi đùa với tôi, cô sẽ rất thảm đấy..."Tề Thiên Ngạo hơi nhếch khóe môi, nhìn sắc mặt trắng bệch của cô không khỏi cười nhạt, anh đứng từ trên cao nhìn xuống.Lạc Tư Mạn cắn chặt môi, ánh mắt của anh như đang l*t tr*n cô vậy!Cô vừa băng bó vết thương cho con người vô sỉ đã chiếm đoạt mình sao? Lòng lương thiện của cô thà dành cho một con chó còn hơn là cho anh!Cô không chút do dự đứng lên, xoay người xuống giường đi về phía cửa phòng..."Cô muốn làm gì?" Tề Thiên Ngạo trầm thấp mở miệng, anh nằm trên giường không hề nhúc nhích."Đã nói là phải ở cùng tôi cả đêm rồi, cô muốn phá hợp đồng sao?"Lời còn chưa dứt, cô đã bị ngã vào lòng anh một lần nữa, tay anh mạnh mẽ giữ chặt cánh tay cô lôi cô lên giường, còn anh xoay người đè lên người cô, đôi mắt mê đắm tỉ mỉ quan sát gương mặt cô..."Tề Thiên Ngạo, chiếm đoạt c**ng b*c một cô gái yếu đuối, anh mà cũng là đàn ông sao?"Cô cắn chặt môi, ép buộc bản thần lần đầu tiên nhục mạ người khác!"Không phải vừa nãy cô thử qua rồi sao? Cô nói xem tôi có phải đàn ông không?"Ngón tay của anh tà mị lướt một đường xuống phía dưới rồi dừng lại trước ngực cô, mặt hai người cách nhau chưa đến một cm, mùi vị tươi mát từ miệng anh truyền đến khiến cô có chút thất thần..."Đê tiện!"Cô tức giận đến mức mặt đỏ lên, hung hăng chửi bới!"Cô gái nhỏ..." Anh đột nhiên nằm trên người cô, nhàn nhã thả lỏng toàn bộ trọng lượng cơ thể, nhìn cô bị ép tới mức không thể hô hấp được nữa anh mới cười nhạt: "Những việc mà tôi làm vốn dĩ không thể so sánh được với những việc Lạc gia cô đã làm!"Cô bỗng nhiên cảm thấy vô cùng ấm ức, Lạc gia chưa bao giờ làm một việc gì vì cô, dựa vào đâu mà bây giờ cô lại phải chịu đựng sự trả thù này? Viền mắt bỗng nhiên ướt át, cô cắn chặt môi, cuối cùng không thể chịu đựng được khóc òa lên..."Anh có biết hôm nay là ngày tôi kết hôn không?"