Cơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì…
Chương 19
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Trả ThùTác giả: Nhuế Bích ThanhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì… Trong mắt Tả Thiếu Dương nhẹ nhàng lướt qua một tia mất mát, sau đó lại hớn hở nói: “Được, anh dẫn em đi.”Hắn đứng lên, cười dịu dàng lại rạng rỡ, Lạc Tư Mạn ngơ ngác một chút, mặc cho hắn nắm tay mình đi vào phòng ngủ.“Mạn Nhi, ngủ ngon.” Tả Thiếu Dương mỉm cười, hai tay tinh tế được bảo dưỡng cực tốt nhẹ nhàng vuốt mặt cô, hôn lên cái trán trơn bóng của cô.Đang kinh ngạc vì hắn không dây dưa nhiều, Tả Thiếu Dương đã xoay người đi ra.Lạc Tư Mạn thở phào một hơi, cũng đóng cửa lại rồi quay người trở về phòng ngủ, tắm rửa xong, cô bọc khăn tắm đi ra, khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy chiếc cửa gỗ không đáng chú ý ở góc phòng, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại đi tới vặn thử khóa, phát hiện đã khóa cứng rồi, mới yên tâm quay lại giường lớn, cơn buồn ngủ ùn ùn kéo đến...Cô nhắm mắt lại, đầu óc hỗn độn, chỉ là trong đầu vốn dĩ chỉ có Triệt, hiện tại không hiểu sao lại có một bóng dáng mơ hồ khác...A, cuối cùng cô cũng không có chỗ để dựa dẫm, trước kia là Triệt, giờ là người đàn ông kia...Liệu sẽ có một ngày, cô cũng giống mẹ mình, chết không rõ ràng, bên cạnh không có một người thân không?Cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...Người phụ nữ đáng chếtNgười phụ nữ đáng chếtCơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...Bóng dáng thon dài chậm rãi cúi xuống, ngón tay cách có nửa phân v**t v* đường cong gò má cô, người đàn ông lộ ra ý cười lười biếng đoạt hồn nhiếp phách, cặp mắt đào hoa mang theo ánh sáng mê ly: “Vì sao em lại là người phụ nữ của Tề Thiên Ngạo chứ?”Nỉ non giống như nói mê, trong mắt hắn có chút ưu thương, khóe môi đẹp đẽ cong lên: “May mắn, em là người phụ nữ của hắn, hễ là đồ của hắn, anh đều muốn đoạt đi, bao gồm cả em... Lạc Tư Mạn.”Ánh nắng buổi sáng ấm áp chiếu vào trong phòng, Lạc Tư Mạn mở đôi mắt còn có chút buồn ngủ ra, lập tức bị đôi mắt cười giống như không cười đang nhìn mình chằm chằm dọa sợ.“Tả, Tả Thiếu Dương...?” Lạc Tư Mạn kéo chăn che ngực mình, tối hôm qua cô chỉ quấn mỗi khăn tắm thôi! Lúc này không biết đã chạy đi chỗ nào rồi!“Chào buổi sáng, Mạn Nhi...” Tả Thiếu Dương lập tức cười xán lạn, da thịt màu mật tr*n tr** áp tới, đột nhiên ấn xuống một nụ hôn sâu trên chiếc miệng nhỏ nhắn đang nhếch lên vì kinh ngạc của Lạc Tư Mạn.
Trong mắt Tả Thiếu Dương nhẹ nhàng lướt qua một tia mất mát, sau đó lại hớn hở nói: “Được, anh dẫn em đi.”
Hắn đứng lên, cười dịu dàng lại rạng rỡ, Lạc Tư Mạn ngơ ngác một chút, mặc cho hắn nắm tay mình đi vào phòng ngủ.
“Mạn Nhi, ngủ ngon.” Tả Thiếu Dương mỉm cười, hai tay tinh tế được bảo dưỡng cực tốt nhẹ nhàng vuốt mặt cô, hôn lên cái trán trơn bóng của cô.
Đang kinh ngạc vì hắn không dây dưa nhiều, Tả Thiếu Dương đã xoay người đi ra.
Lạc Tư Mạn thở phào một hơi, cũng đóng cửa lại rồi quay người trở về phòng ngủ, tắm rửa xong, cô bọc khăn tắm đi ra, khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy chiếc cửa gỗ không đáng chú ý ở góc phòng, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại đi tới vặn thử khóa, phát hiện đã khóa cứng rồi, mới yên tâm quay lại giường lớn, cơn buồn ngủ ùn ùn kéo đến...
Cô nhắm mắt lại, đầu óc hỗn độn, chỉ là trong đầu vốn dĩ chỉ có Triệt, hiện tại không hiểu sao lại có một bóng dáng mơ hồ khác...
A, cuối cùng cô cũng không có chỗ để dựa dẫm, trước kia là Triệt, giờ là người đàn ông kia...
Liệu sẽ có một ngày, cô cũng giống mẹ mình, chết không rõ ràng, bên cạnh không có một người thân không?
Cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...
Người phụ nữ đáng chết
Người phụ nữ đáng chết
Cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...
Bóng dáng thon dài chậm rãi cúi xuống, ngón tay cách có nửa phân v**t v* đường cong gò má cô, người đàn ông lộ ra ý cười lười biếng đoạt hồn nhiếp phách, cặp mắt đào hoa mang theo ánh sáng mê ly: “Vì sao em lại là người phụ nữ của Tề Thiên Ngạo chứ?”
Nỉ non giống như nói mê, trong mắt hắn có chút ưu thương, khóe môi đẹp đẽ cong lên: “May mắn, em là người phụ nữ của hắn, hễ là đồ của hắn, anh đều muốn đoạt đi, bao gồm cả em... Lạc Tư Mạn.”
Ánh nắng buổi sáng ấm áp chiếu vào trong phòng, Lạc Tư Mạn mở đôi mắt còn có chút buồn ngủ ra, lập tức bị đôi mắt cười giống như không cười đang nhìn mình chằm chằm dọa sợ.
“Tả, Tả Thiếu Dương...?” Lạc Tư Mạn kéo chăn che ngực mình, tối hôm qua cô chỉ quấn mỗi khăn tắm thôi! Lúc này không biết đã chạy đi chỗ nào rồi!
“Chào buổi sáng, Mạn Nhi...” Tả Thiếu Dương lập tức cười xán lạn, da thịt màu mật tr*n tr** áp tới, đột nhiên ấn xuống một nụ hôn sâu trên chiếc miệng nhỏ nhắn đang nhếch lên vì kinh ngạc của Lạc Tư Mạn.
Hào Môn Đoạt Tình: Bảo Bối Trả ThùTác giả: Nhuế Bích ThanhTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCơn mưa rải rác như gột rửa thành phố Đài Bắc, người đi đường bước vội vã. Trong cảnh tượng động lòng người trong một biệt thự ở ngoại thành, một cô gái cô đơn đứng trong gió... Nước mưa nặng nề rơi xuống người cô. Cô im lặng đứng đó, liều mạng che chắn tã bọc trong ngực, cắn chặt đôi môi trắng bệch, đôi mắt cố gắng chống lại những giọt mưa đang nặng nề rơi xuống, tuyệt vọng nhìn về phía biệt thự khí thế... Cô không tin người kia không biết! Cho dù trong lòng hắn, Tô Man Liên cô hoàn toàn không đáng một đồng, nhưng đứa bé đang nằm trong lòng cô chính là máu mủ của hắn! Là con của hắn! Mưa vẫn không hề dừng lại. Tô Man Liên cẩn thận ôm đứa bé, muốn cản lại những giọt mưa đang đập mạnh vào người bé, nhưng đứa bé vẫn khóc lớn, gương mặt nhỏ nhắn ướt đẫm, không biết là nước mưa hay là nước mắt... Tiếng khóc dần yếu đi, đứa bé dường như không còn chút hơi thở nào. Tô Man Liên bối rối xoa bóp gương mặt nhỏ nhắn xanh tím của bé, nhưng tã lót vốn ướt đẫm bịt kín khiến bé suýt chút nữa thì… Trong mắt Tả Thiếu Dương nhẹ nhàng lướt qua một tia mất mát, sau đó lại hớn hở nói: “Được, anh dẫn em đi.”Hắn đứng lên, cười dịu dàng lại rạng rỡ, Lạc Tư Mạn ngơ ngác một chút, mặc cho hắn nắm tay mình đi vào phòng ngủ.“Mạn Nhi, ngủ ngon.” Tả Thiếu Dương mỉm cười, hai tay tinh tế được bảo dưỡng cực tốt nhẹ nhàng vuốt mặt cô, hôn lên cái trán trơn bóng của cô.Đang kinh ngạc vì hắn không dây dưa nhiều, Tả Thiếu Dương đã xoay người đi ra.Lạc Tư Mạn thở phào một hơi, cũng đóng cửa lại rồi quay người trở về phòng ngủ, tắm rửa xong, cô bọc khăn tắm đi ra, khóe mắt bỗng nhiên liếc thấy chiếc cửa gỗ không đáng chú ý ở góc phòng, nghiêng đầu suy nghĩ một chút, lại đi tới vặn thử khóa, phát hiện đã khóa cứng rồi, mới yên tâm quay lại giường lớn, cơn buồn ngủ ùn ùn kéo đến...Cô nhắm mắt lại, đầu óc hỗn độn, chỉ là trong đầu vốn dĩ chỉ có Triệt, hiện tại không hiểu sao lại có một bóng dáng mơ hồ khác...A, cuối cùng cô cũng không có chỗ để dựa dẫm, trước kia là Triệt, giờ là người đàn ông kia...Liệu sẽ có một ngày, cô cũng giống mẹ mình, chết không rõ ràng, bên cạnh không có một người thân không?Cơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...Người phụ nữ đáng chếtNgười phụ nữ đáng chếtCơn buồn ngủ kéo tới, cô chậm rãi nhắm mắt ngủ say, cảnh vật trong phòng mờ tối, cô không biết, một đôi mắt lưu ly sáng rực nhẹ nhàng dừng trên người cô...Bóng dáng thon dài chậm rãi cúi xuống, ngón tay cách có nửa phân v**t v* đường cong gò má cô, người đàn ông lộ ra ý cười lười biếng đoạt hồn nhiếp phách, cặp mắt đào hoa mang theo ánh sáng mê ly: “Vì sao em lại là người phụ nữ của Tề Thiên Ngạo chứ?”Nỉ non giống như nói mê, trong mắt hắn có chút ưu thương, khóe môi đẹp đẽ cong lên: “May mắn, em là người phụ nữ của hắn, hễ là đồ của hắn, anh đều muốn đoạt đi, bao gồm cả em... Lạc Tư Mạn.”Ánh nắng buổi sáng ấm áp chiếu vào trong phòng, Lạc Tư Mạn mở đôi mắt còn có chút buồn ngủ ra, lập tức bị đôi mắt cười giống như không cười đang nhìn mình chằm chằm dọa sợ.“Tả, Tả Thiếu Dương...?” Lạc Tư Mạn kéo chăn che ngực mình, tối hôm qua cô chỉ quấn mỗi khăn tắm thôi! Lúc này không biết đã chạy đi chỗ nào rồi!“Chào buổi sáng, Mạn Nhi...” Tả Thiếu Dương lập tức cười xán lạn, da thịt màu mật tr*n tr** áp tới, đột nhiên ấn xuống một nụ hôn sâu trên chiếc miệng nhỏ nhắn đang nhếch lên vì kinh ngạc của Lạc Tư Mạn.