Đường Hoan sắp chết. Cô mắc phải bệnh nan y, thời gian còn lại không quá ba tháng. Khi nhận được giấy chuẩn đoán tại bệnh viện, chân Đường Hoan mềm nhũn, suýt nữa thì ngất đi. "Haiz." Nửa đêm, Đường Hoan thở dài một hơi, tự hỏi bản thân xem ba tháng cuối đời nên sống thế nào. Người thường khi chỉ còn sống được ba tháng có lẽ sẽ giành toàn bộ thời gian cho gia đình, nhưng cô... Cô là một cô nhi bị vất bỏ từ nhỏ, cũng không có bạn bè bên cạnh, ngẫm lại thì nếu ngày nào đó cô chết, chắc cũng chẳng có ai bận tâm. Càng nghĩ Đường Hoan càng cảm thấy bản thân thật thê thảm, mẹ nó chứ, trên đời này nhiều kẻ ác như vậy, vì cớ gì mà cô – một thiếu nữ mới vào đại học được hai tháng lại gặp phải chuyện chết tiệt này? Trong lòng kích động, nước mắt cứ thế dâng trào. [A! Nhân loại ngu xuẩn, chết có gì đáng sợ, hèn nhát!] Bỗng nhiên "Đường Hoan" hừ lạnh một tiếng, giống hệt người đa nhân cách. Kể cả Phượng Hoàng có là nhân cách thứ hai tồn tại trong cơ thể Đường Hoan thì Đường Hoan vẫn muốn cho…
Chương 262: Đô đốc, biểu muội có độc (56)
Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có ĐộcTác giả: Long Cửu GiaTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐường Hoan sắp chết. Cô mắc phải bệnh nan y, thời gian còn lại không quá ba tháng. Khi nhận được giấy chuẩn đoán tại bệnh viện, chân Đường Hoan mềm nhũn, suýt nữa thì ngất đi. "Haiz." Nửa đêm, Đường Hoan thở dài một hơi, tự hỏi bản thân xem ba tháng cuối đời nên sống thế nào. Người thường khi chỉ còn sống được ba tháng có lẽ sẽ giành toàn bộ thời gian cho gia đình, nhưng cô... Cô là một cô nhi bị vất bỏ từ nhỏ, cũng không có bạn bè bên cạnh, ngẫm lại thì nếu ngày nào đó cô chết, chắc cũng chẳng có ai bận tâm. Càng nghĩ Đường Hoan càng cảm thấy bản thân thật thê thảm, mẹ nó chứ, trên đời này nhiều kẻ ác như vậy, vì cớ gì mà cô – một thiếu nữ mới vào đại học được hai tháng lại gặp phải chuyện chết tiệt này? Trong lòng kích động, nước mắt cứ thế dâng trào. [A! Nhân loại ngu xuẩn, chết có gì đáng sợ, hèn nhát!] Bỗng nhiên "Đường Hoan" hừ lạnh một tiếng, giống hệt người đa nhân cách. Kể cả Phượng Hoàng có là nhân cách thứ hai tồn tại trong cơ thể Đường Hoan thì Đường Hoan vẫn muốn cho… Đám người kia đều là một lũ loạn thần tặc tử, đời trước đi theo Thụy Vương!Tất cả đều đáng chết!Chỉ là, trong tối ngoài sáng, Thái tử đều không thể mượn sức tên đầu gỗ Hiên Viên Võ được, xem ra anh chỉ trung thành với phụ hoàng. Không còn cách nào khác, gã đành phải phí công phí sức, để lộ tin tức cho Cẩm Y Vệ.Quá trình cong vẹo, khó khăn thế nào thì khỏi phải nói cũng đoán được. Nhưng, chẳng sao cả, chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng là tốt rồi!Thái tử cho rằng mình nắm tất cả trong tay, nhưng gã đâu ngờ “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau”, là gã lợi dụng người khác hay người khác lợi dụng gã thì chưa biết được.Phụ tá đắc của Thụy Vương trong đời trước gần như đều bị tiêu diệt, kế tiếp, sẽ đến lượt phủ Thụy Vương!Mắt Thái tử hiện lên vẻ điên cuồng cố chấp, nhìn càng thêm hung ác, nham hiểm.….Tạm thời không nói đến những cơn sóng ngầm đằng sau.Đường Hoan cảm thấy mỗi bước đi của mình đều vô cùng nguy hiểm, gian nan. Gã Thái tử b**n th** luôn nhăm nhe muốn g**t ch*t cô, nhưng, ngoại trừ lần đầu tiên khi vừa về kinh thành bị gã hại thì gã chưa từng động đến cô thêm lần nào nữa. Chàng ngốc to con lòng dạ khó lường Hiên Viên Võ cũng không còn căm hận đến mức muốn giết cô…Chỉ là, tình hình hiện tại rất giống trường hợp ếch xanh nấu trong nước ấm. Nhìn thì có vẻ phủ Thụy Vương không gặp vấn đề gì nhưng thật ra sau một đám bị xét nhà diệt tộc, phủ Thụy Vương càng lúc càng nguy hiểm hơn.Ôm đùi khí vân chi tử?Sẽ bị đá văng ra ngay.Khuyên Hiên Viên Võ hồi tâm chuyển ý?Chỉ sợ sẽ bị diệt khẩu vì biết anh trọng sinh.Nơm nớp lo sợ, Đường hoan đành phải nói bóng nói gió, khuyên bảo người cha trên danh nghĩa của mình….Thụy Vương thật sự yêu thương con gái. Thấy ngày hôn lễ càng lúc càng gần, đêm đến, hai vợ chồng Thụy Vương thường xuyên chạy tới phòng Đường Hoan, vừa nhìn cô, vừa xúc động gạt nước mắt.Khi chuẩn bị của hồi môn cho cô, hai người đều hận không thể dọn cả phủ Thụy Vương đưa tới phủ đô đốc Cẩm Y Vệ.“Hoan Nhi, con xem còn muốn thêm thứ gì không, phụ vương phái người đi tìm cho con.”“Phụ vương……”Đường Hoan còn chưa kịp nói gì, Thụy Vương đã nghiến răng nghiến lợi: “Thằng nhãi già đầu họ Hiên Viên kia thật đáng giận, gần ba mươi rồi còn tới gây hại cho con gái rượu của ta!”“Phụ vương……” - Đường Hoan lại mở miệng.Thụy Vương lại tiếp tục phẫn nộ: “Không gả, không gả. Ta phải đi hỏi tên nhãi Hiên Viên kia xem nếu nó thật sự yêu Hoan Nhi của ta thì vì sao không thể tới phủ Thụy Vương ở rể.”“Phụ Vương. - Thấy Thụy Vương càng lúc càng đi quá, Đường Hoan chỉ có thể nói lớn tiếng hơn, khiến ông bình tĩnh lại.“Phụ vương, con không muốn thêm gì cả.” - Không biết vì sao bỗng nhiên Đường Hoan lại muốn khóc.Từ nhỏ đến lớn, bất kể là thứ gì, cô đều phải chịu khổ chịu sở, tự mình tranh giành. Khi cô còn nhỏ, dù là bữa cơm hàng ngày, cô cũng phải chọn lúc không có viện trường, trốn vào góc hẻo lánh để ăn, chỉ sợ không để ý sẽ bị lão háo sắc, bỉ ổi, ghê tởm đó sàm sỡ.Có mấy ai hiểu nỗi khổ của những người không được ông trời chiếu cố. Với họ, một việc đơn giản nhất cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể hoàn thành.Trước nay chưa từng có người lo lắng chỉ vì không thể đem tất cả những thứ tốt nhất đến cho cô, chưa từng có người hỏi cô muốn gì hay không.“Con chỉ mong người sớm ngày rời khỏi vị trí võ tướng, không phải ra chiến trường nữa, mong người sống an nhàn, vượt qua tuổi già với mẫu phi.” - Đường Hoan nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Thụy Vương, nói lời đầy ẩn ý - “Phụ vương, ngoài những việc đó ra, con không muốn gì cả. Cho nên, bất kể là làm việc gì, mong ngài nhớ còn có con và mẫu phi, đừng mạo hiểm.”
Đám người kia đều là một lũ loạn thần tặc tử, đời trước đi theo Thụy Vương!
Tất cả đều đáng chết!
Chỉ là, trong tối ngoài sáng, Thái tử đều không thể mượn sức tên đầu gỗ Hiên Viên Võ được, xem ra anh chỉ trung thành với phụ hoàng. Không còn cách nào khác, gã đành phải phí công phí sức, để lộ tin tức cho Cẩm Y Vệ.
Quá trình cong vẹo, khó khăn thế nào thì khỏi phải nói cũng đoán được. Nhưng, chẳng sao cả, chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng là tốt rồi!
Thái tử cho rằng mình nắm tất cả trong tay, nhưng gã đâu ngờ “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau”, là gã lợi dụng người khác hay người khác lợi dụng gã thì chưa biết được.
Phụ tá đắc của Thụy Vương trong đời trước gần như đều bị tiêu diệt, kế tiếp, sẽ đến lượt phủ Thụy Vương!
Mắt Thái tử hiện lên vẻ điên cuồng cố chấp, nhìn càng thêm hung ác, nham hiểm.
….
Tạm thời không nói đến những cơn sóng ngầm đằng sau.
Đường Hoan cảm thấy mỗi bước đi của mình đều vô cùng nguy hiểm, gian nan. Gã Thái tử b**n th** luôn nhăm nhe muốn g**t ch*t cô, nhưng, ngoại trừ lần đầu tiên khi vừa về kinh thành bị gã hại thì gã chưa từng động đến cô thêm lần nào nữa. Chàng ngốc to con lòng dạ khó lường Hiên Viên Võ cũng không còn căm hận đến mức muốn giết cô…
Chỉ là, tình hình hiện tại rất giống trường hợp ếch xanh nấu trong nước ấm. Nhìn thì có vẻ phủ Thụy Vương không gặp vấn đề gì nhưng thật ra sau một đám bị xét nhà diệt tộc, phủ Thụy Vương càng lúc càng nguy hiểm hơn.
Ôm đùi khí vân chi tử?
Sẽ bị đá văng ra ngay.
Khuyên Hiên Viên Võ hồi tâm chuyển ý?
Chỉ sợ sẽ bị diệt khẩu vì biết anh trọng sinh.
Nơm nớp lo sợ, Đường hoan đành phải nói bóng nói gió, khuyên bảo người cha trên danh nghĩa của mình….
Thụy Vương thật sự yêu thương con gái. Thấy ngày hôn lễ càng lúc càng gần, đêm đến, hai vợ chồng Thụy Vương thường xuyên chạy tới phòng Đường Hoan, vừa nhìn cô, vừa xúc động gạt nước mắt.
Khi chuẩn bị của hồi môn cho cô, hai người đều hận không thể dọn cả phủ Thụy Vương đưa tới phủ đô đốc Cẩm Y Vệ.
“Hoan Nhi, con xem còn muốn thêm thứ gì không, phụ vương phái người đi tìm cho con.”
“Phụ vương……”
Đường Hoan còn chưa kịp nói gì, Thụy Vương đã nghiến răng nghiến lợi: “Thằng nhãi già đầu họ Hiên Viên kia thật đáng giận, gần ba mươi rồi còn tới gây hại cho con gái rượu của ta!”
“Phụ vương……” - Đường Hoan lại mở miệng.
Thụy Vương lại tiếp tục phẫn nộ: “Không gả, không gả. Ta phải đi hỏi tên nhãi Hiên Viên kia xem nếu nó thật sự yêu Hoan Nhi của ta thì vì sao không thể tới phủ Thụy Vương ở rể.”
“Phụ Vương. - Thấy Thụy Vương càng lúc càng đi quá, Đường Hoan chỉ có thể nói lớn tiếng hơn, khiến ông bình tĩnh lại.
“Phụ vương, con không muốn thêm gì cả.” - Không biết vì sao bỗng nhiên Đường Hoan lại muốn khóc.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể là thứ gì, cô đều phải chịu khổ chịu sở, tự mình tranh giành. Khi cô còn nhỏ, dù là bữa cơm hàng ngày, cô cũng phải chọn lúc không có viện trường, trốn vào góc hẻo lánh để ăn, chỉ sợ không để ý sẽ bị lão háo sắc, bỉ ổi, ghê tởm đó sàm sỡ.
Có mấy ai hiểu nỗi khổ của những người không được ông trời chiếu cố. Với họ, một việc đơn giản nhất cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể hoàn thành.
Trước nay chưa từng có người lo lắng chỉ vì không thể đem tất cả những thứ tốt nhất đến cho cô, chưa từng có người hỏi cô muốn gì hay không.
“Con chỉ mong người sớm ngày rời khỏi vị trí võ tướng, không phải ra chiến trường nữa, mong người sống an nhàn, vượt qua tuổi già với mẫu phi.” - Đường Hoan nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Thụy Vương, nói lời đầy ẩn ý - “Phụ vương, ngoài những việc đó ra, con không muốn gì cả. Cho nên, bất kể là làm việc gì, mong ngài nhớ còn có con và mẫu phi, đừng mạo hiểm.”
Nữ Phụ Phản Diện, Cô Có ĐộcTác giả: Long Cửu GiaTruyện Hệ Thống, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngĐường Hoan sắp chết. Cô mắc phải bệnh nan y, thời gian còn lại không quá ba tháng. Khi nhận được giấy chuẩn đoán tại bệnh viện, chân Đường Hoan mềm nhũn, suýt nữa thì ngất đi. "Haiz." Nửa đêm, Đường Hoan thở dài một hơi, tự hỏi bản thân xem ba tháng cuối đời nên sống thế nào. Người thường khi chỉ còn sống được ba tháng có lẽ sẽ giành toàn bộ thời gian cho gia đình, nhưng cô... Cô là một cô nhi bị vất bỏ từ nhỏ, cũng không có bạn bè bên cạnh, ngẫm lại thì nếu ngày nào đó cô chết, chắc cũng chẳng có ai bận tâm. Càng nghĩ Đường Hoan càng cảm thấy bản thân thật thê thảm, mẹ nó chứ, trên đời này nhiều kẻ ác như vậy, vì cớ gì mà cô – một thiếu nữ mới vào đại học được hai tháng lại gặp phải chuyện chết tiệt này? Trong lòng kích động, nước mắt cứ thế dâng trào. [A! Nhân loại ngu xuẩn, chết có gì đáng sợ, hèn nhát!] Bỗng nhiên "Đường Hoan" hừ lạnh một tiếng, giống hệt người đa nhân cách. Kể cả Phượng Hoàng có là nhân cách thứ hai tồn tại trong cơ thể Đường Hoan thì Đường Hoan vẫn muốn cho… Đám người kia đều là một lũ loạn thần tặc tử, đời trước đi theo Thụy Vương!Tất cả đều đáng chết!Chỉ là, trong tối ngoài sáng, Thái tử đều không thể mượn sức tên đầu gỗ Hiên Viên Võ được, xem ra anh chỉ trung thành với phụ hoàng. Không còn cách nào khác, gã đành phải phí công phí sức, để lộ tin tức cho Cẩm Y Vệ.Quá trình cong vẹo, khó khăn thế nào thì khỏi phải nói cũng đoán được. Nhưng, chẳng sao cả, chỉ cần đạt được mục đích cuối cùng là tốt rồi!Thái tử cho rằng mình nắm tất cả trong tay, nhưng gã đâu ngờ “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau”, là gã lợi dụng người khác hay người khác lợi dụng gã thì chưa biết được.Phụ tá đắc của Thụy Vương trong đời trước gần như đều bị tiêu diệt, kế tiếp, sẽ đến lượt phủ Thụy Vương!Mắt Thái tử hiện lên vẻ điên cuồng cố chấp, nhìn càng thêm hung ác, nham hiểm.….Tạm thời không nói đến những cơn sóng ngầm đằng sau.Đường Hoan cảm thấy mỗi bước đi của mình đều vô cùng nguy hiểm, gian nan. Gã Thái tử b**n th** luôn nhăm nhe muốn g**t ch*t cô, nhưng, ngoại trừ lần đầu tiên khi vừa về kinh thành bị gã hại thì gã chưa từng động đến cô thêm lần nào nữa. Chàng ngốc to con lòng dạ khó lường Hiên Viên Võ cũng không còn căm hận đến mức muốn giết cô…Chỉ là, tình hình hiện tại rất giống trường hợp ếch xanh nấu trong nước ấm. Nhìn thì có vẻ phủ Thụy Vương không gặp vấn đề gì nhưng thật ra sau một đám bị xét nhà diệt tộc, phủ Thụy Vương càng lúc càng nguy hiểm hơn.Ôm đùi khí vân chi tử?Sẽ bị đá văng ra ngay.Khuyên Hiên Viên Võ hồi tâm chuyển ý?Chỉ sợ sẽ bị diệt khẩu vì biết anh trọng sinh.Nơm nớp lo sợ, Đường hoan đành phải nói bóng nói gió, khuyên bảo người cha trên danh nghĩa của mình….Thụy Vương thật sự yêu thương con gái. Thấy ngày hôn lễ càng lúc càng gần, đêm đến, hai vợ chồng Thụy Vương thường xuyên chạy tới phòng Đường Hoan, vừa nhìn cô, vừa xúc động gạt nước mắt.Khi chuẩn bị của hồi môn cho cô, hai người đều hận không thể dọn cả phủ Thụy Vương đưa tới phủ đô đốc Cẩm Y Vệ.“Hoan Nhi, con xem còn muốn thêm thứ gì không, phụ vương phái người đi tìm cho con.”“Phụ vương……”Đường Hoan còn chưa kịp nói gì, Thụy Vương đã nghiến răng nghiến lợi: “Thằng nhãi già đầu họ Hiên Viên kia thật đáng giận, gần ba mươi rồi còn tới gây hại cho con gái rượu của ta!”“Phụ vương……” - Đường Hoan lại mở miệng.Thụy Vương lại tiếp tục phẫn nộ: “Không gả, không gả. Ta phải đi hỏi tên nhãi Hiên Viên kia xem nếu nó thật sự yêu Hoan Nhi của ta thì vì sao không thể tới phủ Thụy Vương ở rể.”“Phụ Vương. - Thấy Thụy Vương càng lúc càng đi quá, Đường Hoan chỉ có thể nói lớn tiếng hơn, khiến ông bình tĩnh lại.“Phụ vương, con không muốn thêm gì cả.” - Không biết vì sao bỗng nhiên Đường Hoan lại muốn khóc.Từ nhỏ đến lớn, bất kể là thứ gì, cô đều phải chịu khổ chịu sở, tự mình tranh giành. Khi cô còn nhỏ, dù là bữa cơm hàng ngày, cô cũng phải chọn lúc không có viện trường, trốn vào góc hẻo lánh để ăn, chỉ sợ không để ý sẽ bị lão háo sắc, bỉ ổi, ghê tởm đó sàm sỡ.Có mấy ai hiểu nỗi khổ của những người không được ông trời chiếu cố. Với họ, một việc đơn giản nhất cũng phải tốn rất nhiều công sức mới có thể hoàn thành.Trước nay chưa từng có người lo lắng chỉ vì không thể đem tất cả những thứ tốt nhất đến cho cô, chưa từng có người hỏi cô muốn gì hay không.“Con chỉ mong người sớm ngày rời khỏi vị trí võ tướng, không phải ra chiến trường nữa, mong người sống an nhàn, vượt qua tuổi già với mẫu phi.” - Đường Hoan nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Thụy Vương, nói lời đầy ẩn ý - “Phụ vương, ngoài những việc đó ra, con không muốn gì cả. Cho nên, bất kể là làm việc gì, mong ngài nhớ còn có con và mẫu phi, đừng mạo hiểm.”