Tác giả:

Cô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và…

Chương 26

Cô Vợ MùTác giả: Thiên HạoTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và… - Em hơi mệt, anh đỡ em lên phòng đi. - cô đứng dậy.- Được. - anh hiểu ý cô, nên chiều theo, đỡ cô lại lên phòng.Ả thấy tất cả mọi chuyện, đắc ý cười. Tôi phá hoại được một lần, sẽ có lần thứ hai. Thua keo này ta bày keo khác..Anh dìu cô lên phòng, đặt cô nằm lên giường,sau đó đi xuống với ả.- Đồ đây, cô mau đi thay đi. - anh vứt cho ả một bộ đồ bộ màu trắng.- Cảm ơn anh...hức..hức. - ả giả vờ uất ức.- Tôi cứu cô, cũng coi như trả ơn cô đã giúp tôi có được Tiểu Băng, từ giờ tôi với cô không ai nợ ai, mong cô không dính líu đến cuộc sống của tôi nữa, mau thay đồ rồi rời khỏi đây đi. - anh buông lời có ý xua đuổi ả.- Nhưng...bây giờ trời đã tối rồi...anh không sợ chuyện khi nãy sẽ xảy ra với em sao??? Xin anh, hãy cho em ở lại một đêm... - ả cầu xin anh.- Được rồi, tôi dẫn cô lên phòng. Mong cô sáng hôm sau, hãy nhanh chân rời đi. - anh quay lưng bước đi, dẫn ả về phòng.Ả phía sau lủi thủi theo sao, khi được anh đưa về phòng, rồi anh rời đi, ả ngồi ịch xuống giường, tay nắm chặt nhau, nghiến răng.- Anh muốn đuổi tôi sao?? Không dễ như thế đâu.Anh đi về phòng cô. Ngắm nhìn khuôn mặt kiều diễm, mắt đang nhắm ngủ, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh ấy khiến anh khó cầm lòng, anh lắc lắc đầu, lấy lại bình tĩnh.- Mày không được làm cô ấy sợ. - nói thầm thì với mình, anh vuốt nhẹ khuôn mặt cô, rồi đến mái tóc cô, thầm cười hạnh phúc.Anh một tay ôm gối, đệm một tay ôm chăn,bước đến trải ra đất cạnh giường cô.Anh ngồi xuống, ngáp vài cái, cũng nằm xuống ngủ đi.Còn cô, từ lúc anh vào cô đã thức, nhưng chẳng muốn để anh biết, từng hành động của anh cô có thể cảm nhận được anh rất yêu thương cô, nhưng cô lại không một chút rung động, cô lại nhớ về hắn, nhớ cái trò hắn bày ra để được ngủ cùng cô, nơi lòng ngực trái kia lại thổn thức.Hàn Phong nhà ta đâu nhỉ??? Sau khi cô rời xa hắn, cả ngày hắn vùi đầu vào công việc, một phần cho người lục tung cả thành phố này lên để tìm cô.Tối đến, hắn lại như người điên, tức giận, vô cớ đánh người, la hét đập phá mọi thứ trong nhà. Cứ hễ có tên tay sai nào đến báo tin không tìm được cô,thì y rằng tên đó sẽ nhừ tử trong tay hắn.Chap này ngắn, ra trễ.Để bù lại, mai ra hẳn chap mới siêu dài.Wattpad: @HaoThien024

- Em hơi mệt, anh đỡ em lên phòng đi. - cô đứng dậy.

- Được. - anh hiểu ý cô, nên chiều theo, đỡ cô lại lên phòng.

Ả thấy tất cả mọi chuyện, đắc ý cười. Tôi phá hoại được một lần, sẽ có lần thứ hai. Thua keo này ta bày keo khác..

Anh dìu cô lên phòng, đặt cô nằm lên giường,sau đó đi xuống với ả.

- Đồ đây, cô mau đi thay đi. - anh vứt cho ả một bộ đồ bộ màu trắng.

- Cảm ơn anh...hức..hức. - ả giả vờ uất ức.

- Tôi cứu cô, cũng coi như trả ơn cô đã giúp tôi có được Tiểu Băng, từ giờ tôi với cô không ai nợ ai, mong cô không dính líu đến cuộc sống của tôi nữa, mau thay đồ rồi rời khỏi đây đi. - anh buông lời có ý xua đuổi ả.

- Nhưng...bây giờ trời đã tối rồi...anh không sợ chuyện khi nãy sẽ xảy ra với em sao??? Xin anh, hãy cho em ở lại một đêm... - ả cầu xin anh.

- Được rồi, tôi dẫn cô lên phòng. Mong cô sáng hôm sau, hãy nhanh chân rời đi. - anh quay lưng bước đi, dẫn ả về phòng.

Ả phía sau lủi thủi theo sao, khi được anh đưa về phòng, rồi anh rời đi, ả ngồi ịch xuống giường, tay nắm chặt nhau, nghiến răng.

- Anh muốn đuổi tôi sao?? Không dễ như thế đâu.

Anh đi về phòng cô. Ngắm nhìn khuôn mặt kiều diễm, mắt đang nhắm ngủ, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh ấy khiến anh khó cầm lòng, anh lắc lắc đầu, lấy lại bình tĩnh.

- Mày không được làm cô ấy sợ. - nói thầm thì với mình, anh vuốt nhẹ khuôn mặt cô, rồi đến mái tóc cô, thầm cười hạnh phúc.

Anh một tay ôm gối, đệm một tay ôm chăn,bước đến trải ra đất cạnh giường cô.

Anh ngồi xuống, ngáp vài cái, cũng nằm xuống ngủ đi.

Còn cô, từ lúc anh vào cô đã thức, nhưng chẳng muốn để anh biết, từng hành động của anh cô có thể cảm nhận được anh rất yêu thương cô, nhưng cô lại không một chút rung động, cô lại nhớ về hắn, nhớ cái trò hắn bày ra để được ngủ cùng cô, nơi lòng ngực trái kia lại thổn thức.

Hàn Phong nhà ta đâu nhỉ??? Sau khi cô rời xa hắn, cả ngày hắn vùi đầu vào công việc, một phần cho người lục tung cả thành phố này lên để tìm cô.

Tối đến, hắn lại như người điên, tức giận, vô cớ đánh người, la hét đập phá mọi thứ trong nhà. Cứ hễ có tên tay sai nào đến báo tin không tìm được cô,thì y rằng tên đó sẽ nhừ tử trong tay hắn.

Chap này ngắn, ra trễ.

Để bù lại, mai ra hẳn chap mới siêu dài.

Wattpad: @HaoThien024

Cô Vợ MùTác giả: Thiên HạoTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và… - Em hơi mệt, anh đỡ em lên phòng đi. - cô đứng dậy.- Được. - anh hiểu ý cô, nên chiều theo, đỡ cô lại lên phòng.Ả thấy tất cả mọi chuyện, đắc ý cười. Tôi phá hoại được một lần, sẽ có lần thứ hai. Thua keo này ta bày keo khác..Anh dìu cô lên phòng, đặt cô nằm lên giường,sau đó đi xuống với ả.- Đồ đây, cô mau đi thay đi. - anh vứt cho ả một bộ đồ bộ màu trắng.- Cảm ơn anh...hức..hức. - ả giả vờ uất ức.- Tôi cứu cô, cũng coi như trả ơn cô đã giúp tôi có được Tiểu Băng, từ giờ tôi với cô không ai nợ ai, mong cô không dính líu đến cuộc sống của tôi nữa, mau thay đồ rồi rời khỏi đây đi. - anh buông lời có ý xua đuổi ả.- Nhưng...bây giờ trời đã tối rồi...anh không sợ chuyện khi nãy sẽ xảy ra với em sao??? Xin anh, hãy cho em ở lại một đêm... - ả cầu xin anh.- Được rồi, tôi dẫn cô lên phòng. Mong cô sáng hôm sau, hãy nhanh chân rời đi. - anh quay lưng bước đi, dẫn ả về phòng.Ả phía sau lủi thủi theo sao, khi được anh đưa về phòng, rồi anh rời đi, ả ngồi ịch xuống giường, tay nắm chặt nhau, nghiến răng.- Anh muốn đuổi tôi sao?? Không dễ như thế đâu.Anh đi về phòng cô. Ngắm nhìn khuôn mặt kiều diễm, mắt đang nhắm ngủ, đôi môi nhỏ nhắn xinh xinh ấy khiến anh khó cầm lòng, anh lắc lắc đầu, lấy lại bình tĩnh.- Mày không được làm cô ấy sợ. - nói thầm thì với mình, anh vuốt nhẹ khuôn mặt cô, rồi đến mái tóc cô, thầm cười hạnh phúc.Anh một tay ôm gối, đệm một tay ôm chăn,bước đến trải ra đất cạnh giường cô.Anh ngồi xuống, ngáp vài cái, cũng nằm xuống ngủ đi.Còn cô, từ lúc anh vào cô đã thức, nhưng chẳng muốn để anh biết, từng hành động của anh cô có thể cảm nhận được anh rất yêu thương cô, nhưng cô lại không một chút rung động, cô lại nhớ về hắn, nhớ cái trò hắn bày ra để được ngủ cùng cô, nơi lòng ngực trái kia lại thổn thức.Hàn Phong nhà ta đâu nhỉ??? Sau khi cô rời xa hắn, cả ngày hắn vùi đầu vào công việc, một phần cho người lục tung cả thành phố này lên để tìm cô.Tối đến, hắn lại như người điên, tức giận, vô cớ đánh người, la hét đập phá mọi thứ trong nhà. Cứ hễ có tên tay sai nào đến báo tin không tìm được cô,thì y rằng tên đó sẽ nhừ tử trong tay hắn.Chap này ngắn, ra trễ.Để bù lại, mai ra hẳn chap mới siêu dài.Wattpad: @HaoThien024

Chương 26