Cô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và…
Chương 36
Cô Vợ MùTác giả: Thiên HạoTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và… - Hàn Phong, anh đút cho cậu ấy ăn đi. - cô nhẹ nhàng.Tay hắn chầm chậm đưa đũa xuống gắp thức ăn, nhìn anh chờ anh lên tiếng.- "A" - anh cũng há to miệng, lỡ phóng lao thì đành phải theo lao.Bọn người làm đưa tay che miệng, nhìn nhau cười mỉm.Tay hắn gần đưa thức ăn đến miệng anh, thì bỗng thả phắt xuống.- Cậu tự đi mà ăn, tôi không gắp. - hắn đưa mắt liếc anh, cái tên khốn kiếp này,lại tính giở trò gì đây?- Hức..hức..sao anh lại đối xử với em như vậy.. - anh bắt đầu mít ướt.- Nín mau. - hắn tức giận, to tiếng.- Huhu..huhu...Tiểu Băng,anh ta la anh..huhu.. - anh quay sang ăn vạ với cô.- Hàn Phong..anh nhường cậu ấy chút đi. - cô nhẹ giọng.- Ăn đi. - hắn buông lời.Cả không khí trong căn phòng, liền trở nên thật ngột ngạt, đến khó chịu.Anh đưa tay lên lau nước mắt, khoé miệng lại cười mỉm.- Ănnn....ănnnn....nào...- giọng cô hơi run.Sau lúc ấy, hắn đút cô ăn, còn anh chỉ biết ngồi nhìn, mà lòng tràn đầy sự căm phẫn.- Anh đưa em đi dạo nhé? - nắm lấy tay cô, hắn dịu dàng.- Hay để anh nha...Tiểu Băng. - cô chưa kịp trả lời, giọng anh đã chen vào.Hắn tức giận, liếc nhìn anh, đồ tiểu tam đáng chết này, cậu muốn gì đây hả.- Hay cả ba chúng ta cùng đi nhé? - cô lên tiếng.- Được. - anh và hắn cùng đồng thanh.Về phía ả.Ả vẫn phải đang trốn chui, trốn nhủi vì sự truy đuổi của cậu.- Tiểu Băng ơi là Tiểu Băng, tại sao cùng là con gái với nhau, cô lại được hưởng hạnh phúc, còn tôi thì không? - ả trên tay cầm con dao sắc bén, ánh mắt tràn đầy sự hận thù."Phập" ả phóng con dao về phía trước, con dao cắm thẳng vào bức hình của cô.- Đến lúc tôi lấy lại mọi thứ rồi, haha haha. - ả bật cười, giọng cười man rợ.Ả đứng dậy, bước từng bước nặng nhọc về phía cửa.Đẩy cánh cửa ra, ả vươn tay lên bầu trời, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng, hít một hơi thật sâu.CÔ VỢ MÙ COMBACK?Ai còn nhớ Ta?Trở lại với đoản và truyện của Ta thôi nào?Ta thật lòng xin lỗi vì sự bỏ đi này..Ta mất động lực, nên muốn buông bỏ truyện..nhưng Ta không làm được..Ai còn nhớ? Xin động lực nào???
- Hàn Phong, anh đút cho cậu ấy ăn đi. - cô nhẹ nhàng.
Tay hắn chầm chậm đưa đũa xuống gắp thức ăn, nhìn anh chờ anh lên tiếng.
- "A" - anh cũng há to miệng, lỡ phóng lao thì đành phải theo lao.
Bọn người làm đưa tay che miệng, nhìn nhau cười mỉm.
Tay hắn gần đưa thức ăn đến miệng anh, thì bỗng thả phắt xuống.
- Cậu tự đi mà ăn, tôi không gắp. - hắn đưa mắt liếc anh, cái tên khốn kiếp này,lại tính giở trò gì đây?
- Hức..hức..sao anh lại đối xử với em như vậy.. - anh bắt đầu mít ướt.
- Nín mau. - hắn tức giận, to tiếng.
- Huhu..huhu...Tiểu Băng,anh ta la anh..huhu.. - anh quay sang ăn vạ với cô.
- Hàn Phong..anh nhường cậu ấy chút đi. - cô nhẹ giọng.
- Ăn đi. - hắn buông lời.
Cả không khí trong căn phòng, liền trở nên thật ngột ngạt, đến khó chịu.
Anh đưa tay lên lau nước mắt, khoé miệng lại cười mỉm.
- Ănnn....ănnnn....nào...- giọng cô hơi run.
Sau lúc ấy, hắn đút cô ăn, còn anh chỉ biết ngồi nhìn, mà lòng tràn đầy sự căm phẫn.
- Anh đưa em đi dạo nhé? - nắm lấy tay cô, hắn dịu dàng.
- Hay để anh nha...Tiểu Băng. - cô chưa kịp trả lời, giọng anh đã chen vào.
Hắn tức giận, liếc nhìn anh, đồ tiểu tam đáng chết này, cậu muốn gì đây hả.
- Hay cả ba chúng ta cùng đi nhé? - cô lên tiếng.
- Được. - anh và hắn cùng đồng thanh.
Về phía ả.
Ả vẫn phải đang trốn chui, trốn nhủi vì sự truy đuổi của cậu.
- Tiểu Băng ơi là Tiểu Băng, tại sao cùng là con gái với nhau, cô lại được hưởng hạnh phúc, còn tôi thì không? - ả trên tay cầm con dao sắc bén, ánh mắt tràn đầy sự hận thù.
"Phập" ả phóng con dao về phía trước, con dao cắm thẳng vào bức hình của cô.
- Đến lúc tôi lấy lại mọi thứ rồi, haha haha. - ả bật cười, giọng cười man rợ.
Ả đứng dậy, bước từng bước nặng nhọc về phía cửa.
Đẩy cánh cửa ra, ả vươn tay lên bầu trời, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng, hít một hơi thật sâu.
CÔ VỢ MÙ COMBACK?
Ai còn nhớ Ta?
Trở lại với đoản và truyện của Ta thôi nào?
Ta thật lòng xin lỗi vì sự bỏ đi này..Ta mất động lực, nên muốn buông bỏ truyện..nhưng Ta không làm được..
Ai còn nhớ? Xin động lực nào???
Cô Vợ MùTác giả: Thiên HạoTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcCô - Vương Tiểu Băng, 1 cô gái phải nói là "hồng nhan bạc phận" trời ban cho cô dung nhan xinh đẹp, tướng mạo khiến bao cô ghen tị, lại thêm phần đức hạnh được lòng các "trưởng bối" nhưng ngược lại, trời cao mãi mãi lấy đi nguồn sáng của cô trong một vụ tai nạn, để lại cho cô một đôi mắt vô hồn. Cô được chăm sóc trong tình yêu thương của gia đình, và ba mẹ, và chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được bầu trời xanh thẳm là như nào. Sóng gió nhà họ Vương chưa yên ắng được bao lâu, thì đến năm cô 18t, công ty đối thủ xử dụng mưu kế, hại công ty nhà cô đến "tán gia bại sản" nợ nần chồng chất, gia đình cô bị đẩy đến đường cùng. Nhưng nhờ sự trợ giúp của gia đình anh đứng ra chi trả nợ nần,gia đình cô bớt đi một gánh nặng. Mẹ anh và mẹ cô từng là một đôi bạn thân "sống chết có nhau" và từ lâu giữa họ đã có lời hứa hôn cho con cái của mình. Nay đối với mẹ anh, bà từ lâu đã xem cô là con dâu của nhà họ Bạch, nay có dịp có thể đem con dâu về nhà được rồi. Vì mong ba mẹ có chỗ dựa dẫm, nương tựa, và… - Hàn Phong, anh đút cho cậu ấy ăn đi. - cô nhẹ nhàng.Tay hắn chầm chậm đưa đũa xuống gắp thức ăn, nhìn anh chờ anh lên tiếng.- "A" - anh cũng há to miệng, lỡ phóng lao thì đành phải theo lao.Bọn người làm đưa tay che miệng, nhìn nhau cười mỉm.Tay hắn gần đưa thức ăn đến miệng anh, thì bỗng thả phắt xuống.- Cậu tự đi mà ăn, tôi không gắp. - hắn đưa mắt liếc anh, cái tên khốn kiếp này,lại tính giở trò gì đây?- Hức..hức..sao anh lại đối xử với em như vậy.. - anh bắt đầu mít ướt.- Nín mau. - hắn tức giận, to tiếng.- Huhu..huhu...Tiểu Băng,anh ta la anh..huhu.. - anh quay sang ăn vạ với cô.- Hàn Phong..anh nhường cậu ấy chút đi. - cô nhẹ giọng.- Ăn đi. - hắn buông lời.Cả không khí trong căn phòng, liền trở nên thật ngột ngạt, đến khó chịu.Anh đưa tay lên lau nước mắt, khoé miệng lại cười mỉm.- Ănnn....ănnnn....nào...- giọng cô hơi run.Sau lúc ấy, hắn đút cô ăn, còn anh chỉ biết ngồi nhìn, mà lòng tràn đầy sự căm phẫn.- Anh đưa em đi dạo nhé? - nắm lấy tay cô, hắn dịu dàng.- Hay để anh nha...Tiểu Băng. - cô chưa kịp trả lời, giọng anh đã chen vào.Hắn tức giận, liếc nhìn anh, đồ tiểu tam đáng chết này, cậu muốn gì đây hả.- Hay cả ba chúng ta cùng đi nhé? - cô lên tiếng.- Được. - anh và hắn cùng đồng thanh.Về phía ả.Ả vẫn phải đang trốn chui, trốn nhủi vì sự truy đuổi của cậu.- Tiểu Băng ơi là Tiểu Băng, tại sao cùng là con gái với nhau, cô lại được hưởng hạnh phúc, còn tôi thì không? - ả trên tay cầm con dao sắc bén, ánh mắt tràn đầy sự hận thù."Phập" ả phóng con dao về phía trước, con dao cắm thẳng vào bức hình của cô.- Đến lúc tôi lấy lại mọi thứ rồi, haha haha. - ả bật cười, giọng cười man rợ.Ả đứng dậy, bước từng bước nặng nhọc về phía cửa.Đẩy cánh cửa ra, ả vươn tay lên bầu trời, đôi mắt nheo lại vì ánh nắng, hít một hơi thật sâu.CÔ VỢ MÙ COMBACK?Ai còn nhớ Ta?Trở lại với đoản và truyện của Ta thôi nào?Ta thật lòng xin lỗi vì sự bỏ đi này..Ta mất động lực, nên muốn buông bỏ truyện..nhưng Ta không làm được..Ai còn nhớ? Xin động lực nào???