Tác giả:

Vương Bạch Nhật hiện tại đang phi thường háo hức chuẩn bị dọn đến nhà mới.Vì sao cậu lại vui như vậy a? Vì cậu sắp được dọn đến ở chung nhà với người cậu yêu- Đông Phương Liệt- c*̃ng chính là hàng xóm thân thiết nhất c*̉a nhà cậu nga. Cậu biết anh từ hồi còn quấn tả kìa, rồi từ khi có nhận thức đến nay cậu đã nhận định rằng anh là người mà mình sẽ gả. Tại sao a? Bởi vì anh là người đàn ông hoàn kim đứng đầu Đài Loan a, đẹp đến mặt trời thất sắc, mặt trăng ghen tị, tài giỏi, có tiền... kể ưu điểm c*̉a anh ra thì đến mai c*̃ng chưa hết a. Mà quan trọng là anh rất cưng chiều cậu nha hắc hắc... Bây giờ cậu chính thức bước chân vào đại học mà đại học c*̉a cậu lại gần nhà anh nên cậu đường đường chính chính xách va li và đến nhà anh nha. Haizz kể ra thì từ khi anh vào đại học đã mua nhà ở riêng đến cuối tuần mới về nhà chính một lần... Nhưng không sao…

Chương 7

Em Sẽ Không Chờ AnhTác giả: Dương QuangTruyện Đam MỹVương Bạch Nhật hiện tại đang phi thường háo hức chuẩn bị dọn đến nhà mới.Vì sao cậu lại vui như vậy a? Vì cậu sắp được dọn đến ở chung nhà với người cậu yêu- Đông Phương Liệt- c*̃ng chính là hàng xóm thân thiết nhất c*̉a nhà cậu nga. Cậu biết anh từ hồi còn quấn tả kìa, rồi từ khi có nhận thức đến nay cậu đã nhận định rằng anh là người mà mình sẽ gả. Tại sao a? Bởi vì anh là người đàn ông hoàn kim đứng đầu Đài Loan a, đẹp đến mặt trời thất sắc, mặt trăng ghen tị, tài giỏi, có tiền... kể ưu điểm c*̉a anh ra thì đến mai c*̃ng chưa hết a. Mà quan trọng là anh rất cưng chiều cậu nha hắc hắc... Bây giờ cậu chính thức bước chân vào đại học mà đại học c*̉a cậu lại gần nhà anh nên cậu đường đường chính chính xách va li và đến nhà anh nha. Haizz kể ra thì từ khi anh vào đại học đã mua nhà ở riêng đến cuối tuần mới về nhà chính một lần... Nhưng không sao… Ánh nắng yếu ớt len qua cửa sổ chiếu lên hai thân ảnh đang ôm chặt lấy nhau chìm vào giấc ngủ.Lông mi nhấp nháy vài cái, đôi mắt màu nâu nhạt còn nhập nhèm từ từ mở ra. [ thiên a sao cả người mình đau nhức quá vậy] như nhớ ra gì đó cậu bật mạnh người vậy, kí ức nóng bỏng đêm qua chợt dâng đầy trong bộ não nhỏ c*̉a cậu, thêm cả phía dưới chỉ mới cử động đã chảy ra cái thứ đó...cậu tin rồi a.« đêm qua quả thật đã làm rồi» cậu quay sang nhìn người bên cạnh đôi mắt khép hờ lông mi dày lại dài như cánh bướm, cái mũi cao ơi là cao, đôi môi đỏ tươi khẽ mở rất bình yên rất đẹp. Bên môi cậu nở ra nụ cười rất ôn nhu ngón tay khắc họa hình dáng ngươi mặt c*̉a anh còn c*́i người hôn lên xong rồi liếm liếm ngọt ngọt a « cuối c*̀ng mình c*̃ng là người c*̉a anh ấy a» cứ nghĩ tới đây là mặt mình sao nóng quá vậy ta? « Nhật Nhi mới sáng sớm thôi mà em lại muốn câu dẫn anh rồi hả?» người còn đang nhắm mắt ngủ đột nhiên mở to mắt nhìn cậu còn nói chuyện với cậu nữa. Vương Bạch Nhật sợ tới mức lăn từ trên giường xuống.«AAAAAAAAAA» tiếng hét như heo bị chọc tiết vang lên muốn bay cả nóc nhà. « ôi ôi thắt lưng c*̉a tui mông c*̉a tui kiểu này không biết có bị trĩ không nữa >

Ánh nắng yếu ớt len qua cửa sổ chiếu lên hai thân ảnh đang ôm chặt lấy nhau chìm vào giấc ngủ.

Lông mi nhấp nháy vài cái, đôi mắt màu nâu nhạt còn nhập nhèm từ từ mở ra. [ thiên a sao cả người mình đau nhức quá vậy] như nhớ ra gì đó cậu bật mạnh người vậy, kí ức nóng bỏng đêm qua chợt dâng đầy trong bộ não nhỏ c*̉a cậu, thêm cả phía dưới chỉ mới cử động đã chảy ra cái thứ đó...cậu tin rồi a.« đêm qua quả thật đã làm rồi» cậu quay sang nhìn người bên cạnh đôi mắt khép hờ lông mi dày lại dài như cánh bướm, cái mũi cao ơi là cao, đôi môi đỏ tươi khẽ mở rất bình yên rất đẹp. Bên môi cậu nở ra nụ cười rất ôn nhu ngón tay khắc họa hình dáng ngươi mặt c*̉a anh còn c*́i người hôn lên xong rồi liếm liếm ngọt ngọt a « cuối c*̀ng mình c*̃ng là người c*̉a anh ấy a» cứ nghĩ tới đây là mặt mình sao nóng quá vậy ta? « Nhật Nhi mới sáng sớm thôi mà em lại muốn câu dẫn anh rồi hả?» người còn đang nhắm mắt ngủ đột nhiên mở to mắt nhìn cậu còn nói chuyện với cậu nữa. Vương Bạch Nhật sợ tới mức lăn từ trên giường xuống.

«AAAAAAAAAA» tiếng hét như heo bị chọc tiết vang lên muốn bay cả nóc nhà. « ôi ôi thắt lưng c*̉a tui mông c*̉a tui kiểu này không biết có bị trĩ không nữa >

Em Sẽ Không Chờ AnhTác giả: Dương QuangTruyện Đam MỹVương Bạch Nhật hiện tại đang phi thường háo hức chuẩn bị dọn đến nhà mới.Vì sao cậu lại vui như vậy a? Vì cậu sắp được dọn đến ở chung nhà với người cậu yêu- Đông Phương Liệt- c*̃ng chính là hàng xóm thân thiết nhất c*̉a nhà cậu nga. Cậu biết anh từ hồi còn quấn tả kìa, rồi từ khi có nhận thức đến nay cậu đã nhận định rằng anh là người mà mình sẽ gả. Tại sao a? Bởi vì anh là người đàn ông hoàn kim đứng đầu Đài Loan a, đẹp đến mặt trời thất sắc, mặt trăng ghen tị, tài giỏi, có tiền... kể ưu điểm c*̉a anh ra thì đến mai c*̃ng chưa hết a. Mà quan trọng là anh rất cưng chiều cậu nha hắc hắc... Bây giờ cậu chính thức bước chân vào đại học mà đại học c*̉a cậu lại gần nhà anh nên cậu đường đường chính chính xách va li và đến nhà anh nha. Haizz kể ra thì từ khi anh vào đại học đã mua nhà ở riêng đến cuối tuần mới về nhà chính một lần... Nhưng không sao… Ánh nắng yếu ớt len qua cửa sổ chiếu lên hai thân ảnh đang ôm chặt lấy nhau chìm vào giấc ngủ.Lông mi nhấp nháy vài cái, đôi mắt màu nâu nhạt còn nhập nhèm từ từ mở ra. [ thiên a sao cả người mình đau nhức quá vậy] như nhớ ra gì đó cậu bật mạnh người vậy, kí ức nóng bỏng đêm qua chợt dâng đầy trong bộ não nhỏ c*̉a cậu, thêm cả phía dưới chỉ mới cử động đã chảy ra cái thứ đó...cậu tin rồi a.« đêm qua quả thật đã làm rồi» cậu quay sang nhìn người bên cạnh đôi mắt khép hờ lông mi dày lại dài như cánh bướm, cái mũi cao ơi là cao, đôi môi đỏ tươi khẽ mở rất bình yên rất đẹp. Bên môi cậu nở ra nụ cười rất ôn nhu ngón tay khắc họa hình dáng ngươi mặt c*̉a anh còn c*́i người hôn lên xong rồi liếm liếm ngọt ngọt a « cuối c*̀ng mình c*̃ng là người c*̉a anh ấy a» cứ nghĩ tới đây là mặt mình sao nóng quá vậy ta? « Nhật Nhi mới sáng sớm thôi mà em lại muốn câu dẫn anh rồi hả?» người còn đang nhắm mắt ngủ đột nhiên mở to mắt nhìn cậu còn nói chuyện với cậu nữa. Vương Bạch Nhật sợ tới mức lăn từ trên giường xuống.«AAAAAAAAAA» tiếng hét như heo bị chọc tiết vang lên muốn bay cả nóc nhà. « ôi ôi thắt lưng c*̉a tui mông c*̉a tui kiểu này không biết có bị trĩ không nữa >

Chương 7