Hôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải…
Chương 13: Tình cờ gặp nhau
Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… Một tuần sau tại Mỹ..*tinh* anh ngồi trong văn phòng lạnh nhạt cầm chiếc điện thoại lên, đập vào mặt anh là dòng tin nhắn: [ Ngày x tháng x năm xx quý khách đã thanh toán thành công số tiền 200 vạn ]200 vạn? Đây là đùa anh sao? Cả ngày anh bận dộng xử lí công việc có mua bán gì đâu mà hết nhiều tiền vậy? Với lại cái thẻ không phải là đang trong tay anh sao? Chắc chắn có người dở trò.*tút* « Thư kí Nam tôi cho anh 5p để điều tra hôm nay ai đã sử dụng thẻ của tôi » anh chau mày gọi điện cho anh thư ký bên ngoài.Rốt cuộc là người nào đã sử dụng thẻ của anh tiêu một số tiền lớn như vậy? Chẳng lẽ là ả? Không thể nào ả cũng có mà. Không lẽ là hôm đó? Cái ngày anh với ả đụng trúng nhau ở cầu thang đồ đạc rơi ra chẳng lẽ lấy nhầm?Anh nhanh chóng mở bóp ra nhìn lại cái thẻ...quả nhiên là lấy nhầm...nếu là lấy nhầm thì...thẻ của anh đang trong tay cô...« Giám Đốc đã tra ra rồi...người sử dụng cái thẻ là người này..vậy tôi xin phép đi làm việc..» anh thư ký bước vào tay cầm tài liệu về cô đưa cho anh rồi đi ra ngoài.*Triệu Nguyệt Nguyệt? Là cô ấy? Sao cô ấy lại cầm thẻ của mình?...không điều quan trọng là tại sao cô ấy không ở nhà mà lại qua đây làm việc?...Chuyện chắc chắn có điều ẩn khuất phải đi hỏi mới được * anh nhìn tập tài liệu thì ngẩn người ngạc nhiên sau đó đứng dậy đi ra ngoài lấy xe phóng đến chỗ cô.Trong lúc đó cô đang ở trường quay tại một công ty giải trí ghi hình cho quảng cáo dầu gội. ( nữ 9 là diễn viên, người mẫu nổi tiếng).« Cắt...tốt lắm » sau một giờ đồng hồ cuối cùng cũng quay xong vị đạo diễn ra lệnh cho mọi người nghỉ.« Haiz cuối cùng cũng xong...đúng là mệt chết mà.. » cô thở dài lấy khăn lau mồ hôi trên mặt ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thì người quản lí của cô đi tới.« Sam..có người tìm em.. »« Ai vậy?.. » cô nghe vậy bất ngờ đi ra ngoài, đập vào mặt cô là hình ảnh anh đang dựa lưng vào chiếc xe màu đen.« Sao anh lại tới đây? Nếu như anh đến đây để năn nỉ tôi về thì không cần phải nói...tôi sẽ không bao giờ trở về căn nhà đó đâu...nếu trách thì trách các người hồ đồ thôi.. » cô khó chịu quay lưng định rời đi thì bị một bàn tay ấm áp ngăn lại.« Chờ đã..anh đến đây không phải là kêu em trở về...ngay chuyện em rời đi anh cũng không biết..vì vậy em đừng đi nói chuyện với anh một lát »[ Tại quán cà phê gần đó ]« Em nói sao cơ? Cô ta dám làm vậy? »Sau một hồi nghe cô kể anh tức giận đập bàn một cái.« Haiz...ngay cả em còn không ngờ » cô thở dài nhìn tách cà phê.« Không được...anh phải trở về làm rõ chuyện này mới được.. » anh tức giận hồng hộc đứng lên đi ra ngoài thì bị cô cản lại.« Không cần...cứ để cho chị ấy sung sướng một thời gian đi...sau đó em sẽ quay về giành lại tất cả.. »
Một tuần sau tại Mỹ..
*tinh* anh ngồi trong văn phòng lạnh nhạt cầm chiếc điện thoại lên, đập vào mặt anh là dòng tin nhắn: [ Ngày x tháng x năm xx quý khách đã thanh toán thành công số tiền 200 vạn ]
200 vạn? Đây là đùa anh sao? Cả ngày anh bận dộng xử lí công việc có mua bán gì đâu mà hết nhiều tiền vậy? Với lại cái thẻ không phải là đang trong tay anh sao? Chắc chắn có người dở trò.
*tút* « Thư kí Nam tôi cho anh 5p để điều tra hôm nay ai đã sử dụng thẻ của tôi » anh chau mày gọi điện cho anh thư ký bên ngoài.
Rốt cuộc là người nào đã sử dụng thẻ của anh tiêu một số tiền lớn như vậy? Chẳng lẽ là ả? Không thể nào ả cũng có mà. Không lẽ là hôm đó? Cái ngày anh với ả đụng trúng nhau ở cầu thang đồ đạc rơi ra chẳng lẽ lấy nhầm?
Anh nhanh chóng mở bóp ra nhìn lại cái thẻ...quả nhiên là lấy nhầm...nếu là lấy nhầm thì...thẻ của anh đang trong tay cô...
« Giám Đốc đã tra ra rồi...người sử dụng cái thẻ là người này..vậy tôi xin phép đi làm việc..» anh thư ký bước vào tay cầm tài liệu về cô đưa cho anh rồi đi ra ngoài.
*Triệu Nguyệt Nguyệt? Là cô ấy? Sao cô ấy lại cầm thẻ của mình?...không điều quan trọng là tại sao cô ấy không ở nhà mà lại qua đây làm việc?...Chuyện chắc chắn có điều ẩn khuất phải đi hỏi mới được * anh nhìn tập tài liệu thì ngẩn người ngạc nhiên sau đó đứng dậy đi ra ngoài lấy xe phóng đến chỗ cô.
Trong lúc đó cô đang ở trường quay tại một công ty giải trí ghi hình cho quảng cáo dầu gội. ( nữ 9 là diễn viên, người mẫu nổi tiếng).
« Cắt...tốt lắm » sau một giờ đồng hồ cuối cùng cũng quay xong vị đạo diễn ra lệnh cho mọi người nghỉ.
« Haiz cuối cùng cũng xong...đúng là mệt chết mà.. » cô thở dài lấy khăn lau mồ hôi trên mặt ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thì người quản lí của cô đi tới.
« Sam..có người tìm em.. »
« Ai vậy?.. » cô nghe vậy bất ngờ đi ra ngoài, đập vào mặt cô là hình ảnh anh đang dựa lưng vào chiếc xe màu đen.
« Sao anh lại tới đây? Nếu như anh đến đây để năn nỉ tôi về thì không cần phải nói...tôi sẽ không bao giờ trở về căn nhà đó đâu...nếu trách thì trách các người hồ đồ thôi.. » cô khó chịu quay lưng định rời đi thì bị một bàn tay ấm áp ngăn lại.
« Chờ đã..anh đến đây không phải là kêu em trở về...ngay chuyện em rời đi anh cũng không biết..vì vậy em đừng đi nói chuyện với anh một lát »
[ Tại quán cà phê gần đó ]
« Em nói sao cơ? Cô ta dám làm vậy? »
Sau một hồi nghe cô kể anh tức giận đập bàn một cái.
« Haiz...ngay cả em còn không ngờ » cô thở dài nhìn tách cà phê.
« Không được...anh phải trở về làm rõ chuyện này mới được.. » anh tức giận hồng hộc đứng lên đi ra ngoài thì bị cô cản lại.
« Không cần...cứ để cho chị ấy sung sướng một thời gian đi...sau đó em sẽ quay về giành lại tất cả.. »
Chồng Yêu Là Anh RểTác giả: Meo_Yeu (黄月)Truyện Ngôn TìnhHôm nay gia đình cô cùng nhau đi thăm gia đình nhà anh Triệu mừng sanh thần của cặp song sinh nữ. « Xin chào! Lâu rồi không gặp! Cả nhà vẫn khỏe chứ » Hạ Vy vui vẻ đi vào nhà chào gia đình anh Triệu, hai đứa con trai nhỏ cũng đồng thanh theo « Chào cả nhà ạ » « Xin chào » vợ anh Triệu, Hàn Giao lên tiếng. « Hai bé cưng đây sao? Đáng yêu quá » Hạ Vy nhìn hai nhóc trên chiếc nôi cười tủm tỉm rồi nhìn hai đứa con trai cứ chằm chằm xin vào hai bé gái « Thích thì qua đó chơi với hai em đi mẹ đi nói chuyện với cô chú ». Nghe mẹ nói vậy hai đứa tươi cười chạy đến nghịch hai đứa trẻ. Còn cô vui vẻ đi lại nói chuyện với vợ chồng anh Triệu. « Không biết hai người làm sao đến được với nhau vậy lại còn có cặp song sinh đáng yêu nữa » Phong Thần tươi cười nhìn anh Triệu. « Do duyên phận cả ý mà, hai năm trước tôi tình cờ gặp cô ấy đang đuổi theo một tên cướp tôi chạy theo tên đó lấy lại được đồ chưa kịp nói gì thì cô ấy chạy tới, không cám ơn mà còn cho tôi là cướp sau đó đánh tôi quá trời phải… Một tuần sau tại Mỹ..*tinh* anh ngồi trong văn phòng lạnh nhạt cầm chiếc điện thoại lên, đập vào mặt anh là dòng tin nhắn: [ Ngày x tháng x năm xx quý khách đã thanh toán thành công số tiền 200 vạn ]200 vạn? Đây là đùa anh sao? Cả ngày anh bận dộng xử lí công việc có mua bán gì đâu mà hết nhiều tiền vậy? Với lại cái thẻ không phải là đang trong tay anh sao? Chắc chắn có người dở trò.*tút* « Thư kí Nam tôi cho anh 5p để điều tra hôm nay ai đã sử dụng thẻ của tôi » anh chau mày gọi điện cho anh thư ký bên ngoài.Rốt cuộc là người nào đã sử dụng thẻ của anh tiêu một số tiền lớn như vậy? Chẳng lẽ là ả? Không thể nào ả cũng có mà. Không lẽ là hôm đó? Cái ngày anh với ả đụng trúng nhau ở cầu thang đồ đạc rơi ra chẳng lẽ lấy nhầm?Anh nhanh chóng mở bóp ra nhìn lại cái thẻ...quả nhiên là lấy nhầm...nếu là lấy nhầm thì...thẻ của anh đang trong tay cô...« Giám Đốc đã tra ra rồi...người sử dụng cái thẻ là người này..vậy tôi xin phép đi làm việc..» anh thư ký bước vào tay cầm tài liệu về cô đưa cho anh rồi đi ra ngoài.*Triệu Nguyệt Nguyệt? Là cô ấy? Sao cô ấy lại cầm thẻ của mình?...không điều quan trọng là tại sao cô ấy không ở nhà mà lại qua đây làm việc?...Chuyện chắc chắn có điều ẩn khuất phải đi hỏi mới được * anh nhìn tập tài liệu thì ngẩn người ngạc nhiên sau đó đứng dậy đi ra ngoài lấy xe phóng đến chỗ cô.Trong lúc đó cô đang ở trường quay tại một công ty giải trí ghi hình cho quảng cáo dầu gội. ( nữ 9 là diễn viên, người mẫu nổi tiếng).« Cắt...tốt lắm » sau một giờ đồng hồ cuối cùng cũng quay xong vị đạo diễn ra lệnh cho mọi người nghỉ.« Haiz cuối cùng cũng xong...đúng là mệt chết mà.. » cô thở dài lấy khăn lau mồ hôi trên mặt ngồi xuống nghỉ ngơi một lát thì người quản lí của cô đi tới.« Sam..có người tìm em.. »« Ai vậy?.. » cô nghe vậy bất ngờ đi ra ngoài, đập vào mặt cô là hình ảnh anh đang dựa lưng vào chiếc xe màu đen.« Sao anh lại tới đây? Nếu như anh đến đây để năn nỉ tôi về thì không cần phải nói...tôi sẽ không bao giờ trở về căn nhà đó đâu...nếu trách thì trách các người hồ đồ thôi.. » cô khó chịu quay lưng định rời đi thì bị một bàn tay ấm áp ngăn lại.« Chờ đã..anh đến đây không phải là kêu em trở về...ngay chuyện em rời đi anh cũng không biết..vì vậy em đừng đi nói chuyện với anh một lát »[ Tại quán cà phê gần đó ]« Em nói sao cơ? Cô ta dám làm vậy? »Sau một hồi nghe cô kể anh tức giận đập bàn một cái.« Haiz...ngay cả em còn không ngờ » cô thở dài nhìn tách cà phê.« Không được...anh phải trở về làm rõ chuyện này mới được.. » anh tức giận hồng hộc đứng lên đi ra ngoài thì bị cô cản lại.« Không cần...cứ để cho chị ấy sung sướng một thời gian đi...sau đó em sẽ quay về giành lại tất cả.. »