Tác giả:

"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,…

Chương 4

Gia Đình Biến TháiTác giả: CúnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,… "" Có công ti muốn tuyển thư kí lương cũng cao, mẹ định đi làm thêm. "Thiên Khánh tặc lưỡi." Mẹ không cần lo, bây giờ mẹ cân con, tương lai  con sẽ cân cả thế giới cho mẹ."" Gớm ông tướng, ông nghĩ ông giỏi lắm à? " Cô xoa đầu con" Lát con ở nhà, mẹ đi mua hồ sơ, mai đi nộp luôn. "Cô và Thiên Khánh ăn cơm, bữa cơm lúc nào cũng thiếu vắng một người bố. Mấy lần Thiên Khánh hỏi cô đều nói lái sàn vấn đề khác. Cô không muốn nhắc lại, vừa làm cô đau, thêm nhóc đau nữa." Bye con yêu, mẹ đi đây. "" Mặc quần áo thôi, mẹ không phải ăn diện quá. Đi mua hồ sơ cũng mặc váy. Mẹ định khoe mông khoe ngực với người ta à? " Thiên Khánh ngồi ở ghế thấy cô ra bắt đầu nói xấu" Kệ mẹ, lát sang bên hàng xóm mà làm quen. "Nhóc gật đầu, rồi nằm xem ti vi. Mệt chết được.Một lát sau cô đi, có tiếng chuông cửa. Nhóc chạy ra mở, là một cô bé khá dễ thương, bím tóc hai ngoe đang nhìn nhóc chằm chằm." Này nhóc, đến đây làm gì? "" Không phải nhóc, tôi với cậu bằng tuổi." Nó lườm nhóc một cái" Đến đây làm gì? " Thiên Khánh xoa xoa đầu thằng bé." Chơi. Mở cửa. "Con nhỏ chẳng thèm để ý cậu lao thẳng vào nhà ngồi chơi. Lúc đi vào không may va phải người cậu. Thiên Khánh nhìn nhỏ đó cười, dám hống hách à, anh sẽ cho em biết tay. Nhóc từ từ đi tới, đứng bên cạnh nhỏ đó." Đồ lép! Ngực của cậu không bằng một phần ba của mẹ tôi. Chẹp chẹp. "" Cậu điên à? b**n th** "" Tên cậu là gì? " Thiên Khánh hỏi" Tinh Hy, còn cậu? "" Haha, bây giờ hãy gọi Hy là Hy Lép " Nhóc vừa cười vừa nóiTinh Hy nhìn cậu lườm, sẵn tiện đưa tay vỗ một phát mạnh vào đùi của Thiên Khánh." Câm mồm. "Tinh Hy bực quá đứng dậy đi về.Đúng lúc đấy, Ngọc Khanh cũng đi mua hồ sơ về." Con trai, con làm gì bạn đấy mà sao bạn chạy mất vậy? "" Con chê bạn lép, ngực không to bằng mẹ. "Cô chửi thẳng mặt cậu một thôi, đi vào viết hồ sơ." Con không biết giống ai mà b**n th** vậy không biết, chắc mẹ nhận nhầm con. "Thiên Khánh chỉ cười, xỏ tay túi quần đi ra ngoài chơi. Con không con mẹ chắc con bác hàng xóm à!Buổi trưa hai mẹ con lại cùng nhau ăn cơm, đi ngủ." Mẹ này, bố con là ai vậy? " Thiên Khánh hỏi" Con không cần biết, ngủ đi chiều lại đi mua quần áo. "" Con muốn biết."" Ông ấy bỏ mẹ và con rồi!" Giọng cô trầm xuốngThiên Khánh nhìn thấy mẹ mình buồn hẳn đi cũng không hỏi tiếp nữa. Cô nằm nghiêng sang một bên, khóe mắt long lanh, một giọt nước mắt từ từ lăn xuống. Nỗi đau này với cô quá lớn, khoảng thời gian qua, cô đã cố gắng vùi sâu nó xuống. Nhưng chỉ cần nhắc nhẹ đến, nó sẽ lại đau.

"" Có công ti muốn tuyển thư kí lương cũng cao, mẹ định đi làm thêm. "

Thiên Khánh tặc lưỡi.

" Mẹ không cần lo, bây giờ mẹ cân con, tương lai  con sẽ cân cả thế giới cho mẹ."

" Gớm ông tướng, ông nghĩ ông giỏi lắm à? " Cô xoa đầu con

" Lát con ở nhà, mẹ đi mua hồ sơ, mai đi nộp luôn. "

Cô và Thiên Khánh ăn cơm, bữa cơm lúc nào cũng thiếu vắng một người bố. Mấy lần Thiên Khánh hỏi cô đều nói lái sàn vấn đề khác. Cô không muốn nhắc lại, vừa làm cô đau, thêm nhóc đau nữa.

" Bye con yêu, mẹ đi đây. "

" Mặc quần áo thôi, mẹ không phải ăn diện quá. Đi mua hồ sơ cũng mặc váy. Mẹ định khoe mông khoe ngực với người ta à? " Thiên Khánh ngồi ở ghế thấy cô ra bắt đầu nói xấu

" Kệ mẹ, lát sang bên hàng xóm mà làm quen. "

Nhóc gật đầu, rồi nằm xem ti vi. Mệt chết được.

Một lát sau cô đi, có tiếng chuông cửa. Nhóc chạy ra mở, là một cô bé khá dễ thương, bím tóc hai ngoe đang nhìn nhóc chằm chằm.

" Này nhóc, đến đây làm gì? "

" Không phải nhóc, tôi với cậu bằng tuổi." Nó lườm nhóc một cái

" Đến đây làm gì? " Thiên Khánh xoa xoa đầu thằng bé.

" Chơi. Mở cửa. "

Con nhỏ chẳng thèm để ý cậu lao thẳng vào nhà ngồi chơi. Lúc đi vào không may va phải người cậu. 

Thiên Khánh nhìn nhỏ đó cười, dám hống hách à, anh sẽ cho em biết tay. Nhóc từ từ đi tới, đứng bên cạnh nhỏ đó.

" Đồ lép! Ngực của cậu không bằng một phần ba của mẹ tôi. Chẹp chẹp. "

" Cậu điên à? b**n th** "

" Tên cậu là gì? " Thiên Khánh hỏi

" Tinh Hy, còn cậu? "

" Haha, bây giờ hãy gọi Hy là Hy Lép " Nhóc vừa cười vừa nói

Tinh Hy nhìn cậu lườm, sẵn tiện đưa tay vỗ một phát mạnh vào đùi của Thiên Khánh.

" Câm mồm. "

Tinh Hy bực quá đứng dậy đi về.

Đúng lúc đấy, Ngọc Khanh cũng đi mua hồ sơ về.

" Con trai, con làm gì bạn đấy mà sao bạn chạy mất vậy? "

" Con chê bạn lép, ngực không to bằng mẹ. "

Cô chửi thẳng mặt cậu một thôi, đi vào viết hồ sơ.

" Con không biết giống ai mà b**n th** vậy không biết, chắc mẹ nhận nhầm con. "

Thiên Khánh chỉ cười, xỏ tay túi quần đi ra ngoài chơi. Con không con mẹ chắc con bác hàng xóm à!

Buổi trưa hai mẹ con lại cùng nhau ăn cơm, đi ngủ.

" Mẹ này, bố con là ai vậy? " Thiên Khánh hỏi

" Con không cần biết, ngủ đi chiều lại đi mua quần áo. "

" Con muốn biết."

" Ông ấy bỏ mẹ và con rồi!" Giọng cô trầm xuống

Thiên Khánh nhìn thấy mẹ mình buồn hẳn đi cũng không hỏi tiếp nữa. Cô nằm nghiêng sang một bên, khóe mắt long lanh, một giọt nước mắt từ từ lăn xuống. Nỗi đau này với cô quá lớn, khoảng thời gian qua, cô đã cố gắng vùi sâu nó xuống. Nhưng chỉ cần nhắc nhẹ đến, nó sẽ lại đau.

Gia Đình Biến TháiTác giả: CúnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,… "" Có công ti muốn tuyển thư kí lương cũng cao, mẹ định đi làm thêm. "Thiên Khánh tặc lưỡi." Mẹ không cần lo, bây giờ mẹ cân con, tương lai  con sẽ cân cả thế giới cho mẹ."" Gớm ông tướng, ông nghĩ ông giỏi lắm à? " Cô xoa đầu con" Lát con ở nhà, mẹ đi mua hồ sơ, mai đi nộp luôn. "Cô và Thiên Khánh ăn cơm, bữa cơm lúc nào cũng thiếu vắng một người bố. Mấy lần Thiên Khánh hỏi cô đều nói lái sàn vấn đề khác. Cô không muốn nhắc lại, vừa làm cô đau, thêm nhóc đau nữa." Bye con yêu, mẹ đi đây. "" Mặc quần áo thôi, mẹ không phải ăn diện quá. Đi mua hồ sơ cũng mặc váy. Mẹ định khoe mông khoe ngực với người ta à? " Thiên Khánh ngồi ở ghế thấy cô ra bắt đầu nói xấu" Kệ mẹ, lát sang bên hàng xóm mà làm quen. "Nhóc gật đầu, rồi nằm xem ti vi. Mệt chết được.Một lát sau cô đi, có tiếng chuông cửa. Nhóc chạy ra mở, là một cô bé khá dễ thương, bím tóc hai ngoe đang nhìn nhóc chằm chằm." Này nhóc, đến đây làm gì? "" Không phải nhóc, tôi với cậu bằng tuổi." Nó lườm nhóc một cái" Đến đây làm gì? " Thiên Khánh xoa xoa đầu thằng bé." Chơi. Mở cửa. "Con nhỏ chẳng thèm để ý cậu lao thẳng vào nhà ngồi chơi. Lúc đi vào không may va phải người cậu. Thiên Khánh nhìn nhỏ đó cười, dám hống hách à, anh sẽ cho em biết tay. Nhóc từ từ đi tới, đứng bên cạnh nhỏ đó." Đồ lép! Ngực của cậu không bằng một phần ba của mẹ tôi. Chẹp chẹp. "" Cậu điên à? b**n th** "" Tên cậu là gì? " Thiên Khánh hỏi" Tinh Hy, còn cậu? "" Haha, bây giờ hãy gọi Hy là Hy Lép " Nhóc vừa cười vừa nóiTinh Hy nhìn cậu lườm, sẵn tiện đưa tay vỗ một phát mạnh vào đùi của Thiên Khánh." Câm mồm. "Tinh Hy bực quá đứng dậy đi về.Đúng lúc đấy, Ngọc Khanh cũng đi mua hồ sơ về." Con trai, con làm gì bạn đấy mà sao bạn chạy mất vậy? "" Con chê bạn lép, ngực không to bằng mẹ. "Cô chửi thẳng mặt cậu một thôi, đi vào viết hồ sơ." Con không biết giống ai mà b**n th** vậy không biết, chắc mẹ nhận nhầm con. "Thiên Khánh chỉ cười, xỏ tay túi quần đi ra ngoài chơi. Con không con mẹ chắc con bác hàng xóm à!Buổi trưa hai mẹ con lại cùng nhau ăn cơm, đi ngủ." Mẹ này, bố con là ai vậy? " Thiên Khánh hỏi" Con không cần biết, ngủ đi chiều lại đi mua quần áo. "" Con muốn biết."" Ông ấy bỏ mẹ và con rồi!" Giọng cô trầm xuốngThiên Khánh nhìn thấy mẹ mình buồn hẳn đi cũng không hỏi tiếp nữa. Cô nằm nghiêng sang một bên, khóe mắt long lanh, một giọt nước mắt từ từ lăn xuống. Nỗi đau này với cô quá lớn, khoảng thời gian qua, cô đã cố gắng vùi sâu nó xuống. Nhưng chỉ cần nhắc nhẹ đến, nó sẽ lại đau.

Chương 4