"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,…
Chương 11
Gia Đình Biến TháiTác giả: CúnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,… "Sao lại không biết chứ! Băng vệ sinh với đồ lót của mẹ là do chú ta chọn đấy!"Cô chết toàn tập, không tin vào những gì mình đang nghe. Thảo nào anh chọn Kotex, ngày xưa có một lần cô nhờ anh đi mua hộ."Từ mai con không được gặp hắn nữa nghe chưa?""Sao vậy mẹ?""Mẹ nói thì cứ nghe, không cần hỏi nhiều." Cô gắt lên"Vâng! Con nhớ rồi!"Cô ôm Thiên Khánh vào lòng, đôi tay xoa đầu con, miệng hát nho nhỏ như ru con ngủ."Mẹ xin lỗi!" Cô nói nhỏ bên tai conTại Mặc gia."Bố mẹ, con tìm thấy Ngọc Khanh rồi!""Sao? Con bé thế nào? Mau dẳt về đây, mẹ muốn gặp nó!" Mẹ anh vội vàng hỏi"Đúng, mau đưa con bé về đây!" Ông Mặc chêm pha"Cô ấy không nhớ con, con không ngờ, cô ấy đã có con rồi!"Ông bà Mặc sốc toàn tập, toàn thân cứng đờ, miệng khô khốc không thốt nên lời. Mãi lúc sau, bà Mặc mới lên tiếng."Con nhất định, nhất định phải tìm cách bù đắp cho nó, năm xưa chúng ta đã khiến quá rồi!"Anh gật đầu, đi lên phòng. Vừa đi anh vừa suy nghĩ, không lẽ cô đã lấy chồng rồi sao? Không thể? Cô quên anh sớm đến thế à? Mà tất cả lỗi đều do anh, do anh tin lời một con đàn bà khác đã đuổi cô đi. Bây giờ, anh hối hận rồi, nhưng cô.... cô đã không còn nhớ đến anh nữa. Còn đứa con của anh và cô, chính anh đã giết nó, chính anh đã giết đi đứa con mình.Anh vào phòng tắm, anh muốn nước rửa hết đi những ưu phiền của anh ngày hôm nay. Anh vừa tắm vừa suy nghĩ."Dù em có chồng hay chưa, dù bằng bất cứ giá nào, tôi nhất định sẽ đưa em trở về bên tôi, và khiến em yêu tôi, yêu Mặc Liên Thành này thêm một lần nữa!"Buổi chiều, cô tiếp tục công việc của mình. Cô trực tiếp ra bán hàng, chào khách."Thư kí Long, hủy buổi họp cổ đông chiều nay cho tôi!""Giám đốc, không được, chiều nay...."Thư kí chưa kịp nói hết, anh đã giật máy, khoác áo lái xe đến chi nhánh cô làm việc.Vừa nhìn thấy anh bước vào, tum cô đập thình thịch. Anh lúc nào cũng vậy, cũng đều khiến cô yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cô nhanh chóng thay đổi, bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc."Gíam đốc đến đây ạ, thật vinh dự cho chúng tôi quá! Mời giám đốc ngồi, chúng tôi sẽ mang đồ ăn lên" Một cô nhân viên đon đả ra chào"Lùi ra cho tôi!" Anh lạnh lùng trả lờiĐôi chânh anh đi tiếp đến gần cô, dừng lại."Chào giám đốc, không biết anh đến đây có việc gì không ạ?" Cô cúi đầu chào hỏiAnh cười nhìn cô, nụ cười âu yếm chiều chuộng"Lấy cho anh hai phần gà rán, kèm theo hai chai nước ngọt mang ra bàn số 2!"Cô vâng vâng dạ dạ, đi vào trong, anh cũng đi đến bàn ăn.Mấy nhân viên nữ khác nhìn thấy cảnh anh cười cùng cô sinh lòng đố kị, ghen ghét."Mày cứ đợi đấy!"
"Sao lại không biết chứ! Băng vệ sinh với đồ lót của mẹ là do chú ta chọn đấy!"
Cô chết toàn tập, không tin vào những gì mình đang nghe. Thảo nào anh chọn Kotex, ngày xưa có một lần cô nhờ anh đi mua hộ.
"Từ mai con không được gặp hắn nữa nghe chưa?"
"Sao vậy mẹ?"
"Mẹ nói thì cứ nghe, không cần hỏi nhiều." Cô gắt lên
"Vâng! Con nhớ rồi!"
Cô ôm Thiên Khánh vào lòng, đôi tay xoa đầu con, miệng hát nho nhỏ như ru con ngủ.
"Mẹ xin lỗi!" Cô nói nhỏ bên tai con
Tại Mặc gia.
"Bố mẹ, con tìm thấy Ngọc Khanh rồi!"
"Sao? Con bé thế nào? Mau dẳt về đây, mẹ muốn gặp nó!" Mẹ anh vội vàng hỏi
"Đúng, mau đưa con bé về đây!" Ông Mặc chêm pha
"Cô ấy không nhớ con, con không ngờ, cô ấy đã có con rồi!"
Ông bà Mặc sốc toàn tập, toàn thân cứng đờ, miệng khô khốc không thốt nên lời. Mãi lúc sau, bà Mặc mới lên tiếng.
"Con nhất định, nhất định phải tìm cách bù đắp cho nó, năm xưa chúng ta đã khiến quá rồi!"
Anh gật đầu, đi lên phòng. Vừa đi anh vừa suy nghĩ, không lẽ cô đã lấy chồng rồi sao? Không thể? Cô quên anh sớm đến thế à? Mà tất cả lỗi đều do anh, do anh tin lời một con đàn bà khác đã đuổi cô đi. Bây giờ, anh hối hận rồi, nhưng cô.... cô đã không còn nhớ đến anh nữa. Còn đứa con của anh và cô, chính anh đã giết nó, chính anh đã giết đi đứa con mình.
Anh vào phòng tắm, anh muốn nước rửa hết đi những ưu phiền của anh ngày hôm nay. Anh vừa tắm vừa suy nghĩ.
"Dù em có chồng hay chưa, dù bằng bất cứ giá nào, tôi nhất định sẽ đưa em trở về bên tôi, và khiến em yêu tôi, yêu Mặc Liên Thành này thêm một lần nữa!"
Buổi chiều, cô tiếp tục công việc của mình. Cô trực tiếp ra bán hàng, chào khách.
"Thư kí Long, hủy buổi họp cổ đông chiều nay cho tôi!"
"Giám đốc, không được, chiều nay...."
Thư kí chưa kịp nói hết, anh đã giật máy, khoác áo lái xe đến chi nhánh cô làm việc.
Vừa nhìn thấy anh bước vào, tum cô đập thình thịch. Anh lúc nào cũng vậy, cũng đều khiến cô yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cô nhanh chóng thay đổi, bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc.
"Gíam đốc đến đây ạ, thật vinh dự cho chúng tôi quá! Mời giám đốc ngồi, chúng tôi sẽ mang đồ ăn lên" Một cô nhân viên đon đả ra chào
"Lùi ra cho tôi!" Anh lạnh lùng trả lời
Đôi chânh anh đi tiếp đến gần cô, dừng lại.
"Chào giám đốc, không biết anh đến đây có việc gì không ạ?" Cô cúi đầu chào hỏi
Anh cười nhìn cô, nụ cười âu yếm chiều chuộng
"Lấy cho anh hai phần gà rán, kèm theo hai chai nước ngọt mang ra bàn số 2!"
Cô vâng vâng dạ dạ, đi vào trong, anh cũng đi đến bàn ăn.
Mấy nhân viên nữ khác nhìn thấy cảnh anh cười cùng cô sinh lòng đố kị, ghen ghét.
"Mày cứ đợi đấy!"
Gia Đình Biến TháiTác giả: CúnTruyện Ngôn Tình, Truyện Ngược"Ngọc Khanh, cô bỏ cái thai cho tôi." Giọng anh nghiêm nghị, nét mặt vài phần căng thẳng nhìn người con gái trước mặt. "Lí do?" "Tôi không muốn cô ấy hiểu nhầm, chỉ cần cô bỏ nó tôi sẽ đưa cô 500 triệu." "500 triệu? Nực cười, tôi chỉ đáng giá ấy thôi sao?" "Ok, vậy một tỷ, đã đủ chưa?" "Coi như tôi đi để bớt tạo nghiệp cho anh, từ sau hau chúng ta coi như không quen biết!" Cô quay người rời đi, một giọt nước mắt ở khóe mắt cô lăn xuống, trái tim giờ đây đã bị bóp nghẹt. Năm năm sau. "Thiên Khánh, mẹ đau bụng quá. Con đi mua BVS cho mẹ, mẹ tới tháng." Cô ngồi trong nhà vệ sinh ôm bụng r*n r*. "Tuân lệnh mẫu hậu đại nhân." Thằng nhóc loắt nhoắt mở cửa chạy ra ngoài. Cậu bắt taxi đi đến siêu thị, rồi đi thẳng đến quầy bán BVS. Mấy cô gái nhìn thấy cứ chạy theo, đòi chụp hình, bắt tay nhưng nhóc vẫn lắc đầu. "Các cô em đợi anh, anh có việc gấp một chút, lần sau gặp nhé!" Nó nháy mắt một cái rồi tiếp tục lựa "Mẹ dùng loại nào ý nhờ? Chết cha, quên không hỏi." Nó đi đi lại lại chỗ bán BVS,… "Sao lại không biết chứ! Băng vệ sinh với đồ lót của mẹ là do chú ta chọn đấy!"Cô chết toàn tập, không tin vào những gì mình đang nghe. Thảo nào anh chọn Kotex, ngày xưa có một lần cô nhờ anh đi mua hộ."Từ mai con không được gặp hắn nữa nghe chưa?""Sao vậy mẹ?""Mẹ nói thì cứ nghe, không cần hỏi nhiều." Cô gắt lên"Vâng! Con nhớ rồi!"Cô ôm Thiên Khánh vào lòng, đôi tay xoa đầu con, miệng hát nho nhỏ như ru con ngủ."Mẹ xin lỗi!" Cô nói nhỏ bên tai conTại Mặc gia."Bố mẹ, con tìm thấy Ngọc Khanh rồi!""Sao? Con bé thế nào? Mau dẳt về đây, mẹ muốn gặp nó!" Mẹ anh vội vàng hỏi"Đúng, mau đưa con bé về đây!" Ông Mặc chêm pha"Cô ấy không nhớ con, con không ngờ, cô ấy đã có con rồi!"Ông bà Mặc sốc toàn tập, toàn thân cứng đờ, miệng khô khốc không thốt nên lời. Mãi lúc sau, bà Mặc mới lên tiếng."Con nhất định, nhất định phải tìm cách bù đắp cho nó, năm xưa chúng ta đã khiến quá rồi!"Anh gật đầu, đi lên phòng. Vừa đi anh vừa suy nghĩ, không lẽ cô đã lấy chồng rồi sao? Không thể? Cô quên anh sớm đến thế à? Mà tất cả lỗi đều do anh, do anh tin lời một con đàn bà khác đã đuổi cô đi. Bây giờ, anh hối hận rồi, nhưng cô.... cô đã không còn nhớ đến anh nữa. Còn đứa con của anh và cô, chính anh đã giết nó, chính anh đã giết đi đứa con mình.Anh vào phòng tắm, anh muốn nước rửa hết đi những ưu phiền của anh ngày hôm nay. Anh vừa tắm vừa suy nghĩ."Dù em có chồng hay chưa, dù bằng bất cứ giá nào, tôi nhất định sẽ đưa em trở về bên tôi, và khiến em yêu tôi, yêu Mặc Liên Thành này thêm một lần nữa!"Buổi chiều, cô tiếp tục công việc của mình. Cô trực tiếp ra bán hàng, chào khách."Thư kí Long, hủy buổi họp cổ đông chiều nay cho tôi!""Giám đốc, không được, chiều nay...."Thư kí chưa kịp nói hết, anh đã giật máy, khoác áo lái xe đến chi nhánh cô làm việc.Vừa nhìn thấy anh bước vào, tum cô đập thình thịch. Anh lúc nào cũng vậy, cũng đều khiến cô yêu từ cái nhìn đầu tiên. Cô nhanh chóng thay đổi, bộ mặt lạnh tanh không cảm xúc."Gíam đốc đến đây ạ, thật vinh dự cho chúng tôi quá! Mời giám đốc ngồi, chúng tôi sẽ mang đồ ăn lên" Một cô nhân viên đon đả ra chào"Lùi ra cho tôi!" Anh lạnh lùng trả lờiĐôi chânh anh đi tiếp đến gần cô, dừng lại."Chào giám đốc, không biết anh đến đây có việc gì không ạ?" Cô cúi đầu chào hỏiAnh cười nhìn cô, nụ cười âu yếm chiều chuộng"Lấy cho anh hai phần gà rán, kèm theo hai chai nước ngọt mang ra bàn số 2!"Cô vâng vâng dạ dạ, đi vào trong, anh cũng đi đến bàn ăn.Mấy nhân viên nữ khác nhìn thấy cảnh anh cười cùng cô sinh lòng đố kị, ghen ghét."Mày cứ đợi đấy!"