Tác giả:

Lời tựa: Nếu không có gặp được người, ta sẽ trôi dạt về đâu ——​“Con khốn, đã chết càng tốt, dám dùng cách hạ tiện đó, cho Dạ Lê của chúng ta dùng thuốc, như vậy mà cũng đòi xứng với Dạ Lê sao?.” Diệp Ninh mơ mơ màng màng, nghe thấy lời người đang nói. Lúc mà cô mở mắt ra thì…… “Bà chủ, rốt cuộc thì cô ta đã tỉnh lại rồi.” “Đây là nơi nào?” Diệp Ninh nhìn nơi xa lạ này, khóe mày xinh đẹp nhíu lại. “Ôi, bà chủ ơi, cô ta làm sao thế?” Diệp Ninh hơi nâng th*n d***, cảm giác xé nát đau đớn, không nhịn được than nhẹ một tiếng. Tiếp đó, một đoạn kí ức không thuộc về mình, lập tức mạnh mẽ tuôn tràn vào đại não của cô. Diệp Ninh, 21 tuổi, cũng không khác tên cô là mấy, nhưng mà nói đúng ra thì là hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Ngày đầu khi Diệp Ninh gả đi, gả cho người cô không nên yêu, ông vua của bóng tối danh gọi Mộ Dạ Lê, do bị gia đình bức bách, Mộ Dạ Lê mới đành phải chịu cưới cô nhóc thôn dã Diệp Ninh, mà cũng vì vô cùng chướng mắt cô vợ mới cưới của mình, cho nên đêm tân hôn anh …

Chương 27: Muốn về diệp gia xem như thế nào

Vợ Xinh Đẹp Bí Ẩn: Ông Xã Cưng Chiều Trên Đầu Quả TimTác giả: Mộc Y YTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLời tựa: Nếu không có gặp được người, ta sẽ trôi dạt về đâu ——​“Con khốn, đã chết càng tốt, dám dùng cách hạ tiện đó, cho Dạ Lê của chúng ta dùng thuốc, như vậy mà cũng đòi xứng với Dạ Lê sao?.” Diệp Ninh mơ mơ màng màng, nghe thấy lời người đang nói. Lúc mà cô mở mắt ra thì…… “Bà chủ, rốt cuộc thì cô ta đã tỉnh lại rồi.” “Đây là nơi nào?” Diệp Ninh nhìn nơi xa lạ này, khóe mày xinh đẹp nhíu lại. “Ôi, bà chủ ơi, cô ta làm sao thế?” Diệp Ninh hơi nâng th*n d***, cảm giác xé nát đau đớn, không nhịn được than nhẹ một tiếng. Tiếp đó, một đoạn kí ức không thuộc về mình, lập tức mạnh mẽ tuôn tràn vào đại não của cô. Diệp Ninh, 21 tuổi, cũng không khác tên cô là mấy, nhưng mà nói đúng ra thì là hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Ngày đầu khi Diệp Ninh gả đi, gả cho người cô không nên yêu, ông vua của bóng tối danh gọi Mộ Dạ Lê, do bị gia đình bức bách, Mộ Dạ Lê mới đành phải chịu cưới cô nhóc thôn dã Diệp Ninh, mà cũng vì vô cùng chướng mắt cô vợ mới cưới của mình, cho nên đêm tân hôn anh … Vừa kết thúc quay chụp ảnh, Diệp Chanh, nhanh chóng thay quần áo chuẩn bị về nhà.Điện thoại báo cuộc gọi đến.Nhìn một cái, số hiện thị là của ba Diệp.Nghĩ lại từ lúc cô đến đây, còn chưa từng gặp mặt người ba nhẫn tâm của mình lần nào, hôm nay ông ta lại tự nhớ đến đứa con gái luôn làm mình mất mặt này.Diệp Chanh nhận điện thoại.“Diệp Chanh, mày về nhà ngay lập tức cho tao.”Nghe giọng hung dữ kia không hề mang theo thương lượng, Diệp Chanh liền biết chắc chắn không có gì tốt.Mặc kệ, đến đâu hay đến đó, cô thật sự cũng muốn nhìn xem, nhà họ Diệp có thể sinh thêm ra loại cực phẩm nào nữa không.“Dạ”Sau khi đồng ý, cô lại nhớ ra mình không có xe, trong trí nhớ, mỗi lần về đều gọi xe, bây giờ ngay cả tiền ăn còn không có nói chi đến tiền gọi xem.Dung Lệ Hoa oán hận nhìn Diệp Vinh Quang, “Ông coi mà quản con gái ông cho tốt vào, quá kì quái, cái gì cũng muốn tranh với Diệp Tử, Diệp Tử rỏ ràng là thiếu phu nhân Mộ Gia, bị nó dùng cách cách bẩn thỉu mà giành lấy, giờ thì tốt rồi, còn muốn vào giới giả trí mà cướp đoạt hào quang của Diệp Tử, nó còn không xem lại nó có nhân phẩm ra sao, chỉ là thứ đến từ nông thôn nghèo nàn, còn dám tranh giành với Diệp Tử.”“Được rồi, không phải là tôi đã gọi nó về rồi sao, chút nữa tôi sẽ dạy dỗ nó thật tốt..”Đối với đứa con gái này, Diệp Vinh Quang cũng không có tình cảm gì cả, không giống như Diệp Tử, lúc nào cũng cho mình ngẩn mặt với thiên hạ, 16 tuổi đã trở thành đệ nhất danh viện thành phố B, người gặp người khen.Chính là Diệp Chanh, từ khi mang về đã gây ra biết bao nhiêu phiền phức, mất mặt xấu hổ, lớn lên cùng người nghèo khó, khí chất liền vô cùng kém, nhìn là biết không thể lên mặt bàn, đi ra ngoài ông cũng không dám nói với người ta, đây cũng là con gái mình, nói đến cùng, năm đó vẫn là ông sai, cho rằng tìm một một người bình thường, hết sức bình thường để sinh con, về sau cũng không sinh ra uy h**p gì với gia đình mình, kết quả là quê mùa sinh ra thì cũng dạy ra quê mùa.Lúc này.“Ông chủ, cô hai đã về. ’Ngoài cửa dáng vẻ xinh đẹp của Diệp Chanh, làm cho người làm Diệp gia nhận không ra.Áo đen, váy hoa xẻ cao, làn da trắng nõn, làm mạch máu người nhìn phải căng ra, đôi mắt không thể nhịn theo dõi từng chuyển động của cô.cô cả nhà họ, luôn được người người đây đó khen ngợi, nói cô xinh đẹp ưu nhã, là sự kiêu ngạo của Diệp gia.Nhưng mà, bây giờ họ dám nói là, cô cả mà đứng cạnh cô hai, e là nhất định sẽ kém xa.“cô…… cô hai……”Người làm đứng ngay cửa si ngốc nói.

Vừa kết thúc quay chụp ảnh, Diệp Chanh, nhanh chóng thay quần áo chuẩn bị về nhà.

Điện thoại báo cuộc gọi đến.

Nhìn một cái, số hiện thị là của ba Diệp.

Nghĩ lại từ lúc cô đến đây, còn chưa từng gặp mặt người ba nhẫn tâm của mình lần nào, hôm nay ông ta lại tự nhớ đến đứa con gái luôn làm mình mất mặt này.

Diệp Chanh nhận điện thoại.

“Diệp Chanh, mày về nhà ngay lập tức cho tao.”

Nghe giọng hung dữ kia không hề mang theo thương lượng, Diệp Chanh liền biết chắc chắn không có gì tốt.

Mặc kệ, đến đâu hay đến đó, cô thật sự cũng muốn nhìn xem, nhà họ Diệp có thể sinh thêm ra loại cực phẩm nào nữa không.

“Dạ”

Sau khi đồng ý, cô lại nhớ ra mình không có xe, trong trí nhớ, mỗi lần về đều gọi xe, bây giờ ngay cả tiền ăn còn không có nói chi đến tiền gọi xem.

Dung Lệ Hoa oán hận nhìn Diệp Vinh Quang, “Ông coi mà quản con gái ông cho tốt vào, quá kì quái, cái gì cũng muốn tranh với Diệp Tử, Diệp Tử rỏ ràng là thiếu phu nhân Mộ Gia, bị nó dùng cách cách bẩn thỉu mà giành lấy, giờ thì tốt rồi, còn muốn vào giới giả trí mà cướp đoạt hào quang của Diệp Tử, nó còn không xem lại nó có nhân phẩm ra sao, chỉ là thứ đến từ nông thôn nghèo nàn, còn dám tranh giành với Diệp Tử.”

“Được rồi, không phải là tôi đã gọi nó về rồi sao, chút nữa tôi sẽ dạy dỗ nó thật tốt..”

Đối với đứa con gái này, Diệp Vinh Quang cũng không có tình cảm gì cả, không giống như Diệp Tử, lúc nào cũng cho mình ngẩn mặt với thiên hạ, 16 tuổi đã trở thành đệ nhất danh viện thành phố B, người gặp người khen.

Chính là Diệp Chanh, từ khi mang về đã gây ra biết bao nhiêu phiền phức, mất mặt xấu hổ, lớn lên cùng người nghèo khó, khí chất liền vô cùng kém, nhìn là biết không thể lên mặt bàn, đi ra ngoài ông cũng không dám nói với người ta, đây cũng là con gái mình, nói đến cùng, năm đó vẫn là ông sai, cho rằng tìm một một người bình thường, hết sức bình thường để sinh con, về sau cũng không sinh ra uy h**p gì với gia đình mình, kết quả là quê mùa sinh ra thì cũng dạy ra quê mùa.

Lúc này.

“Ông chủ, cô hai đã về. ’

Ngoài cửa dáng vẻ xinh đẹp của Diệp Chanh, làm cho người làm Diệp gia nhận không ra.

Áo đen, váy hoa xẻ cao, làn da trắng nõn, làm mạch máu người nhìn phải căng ra, đôi mắt không thể nhịn theo dõi từng chuyển động của cô.

cô cả nhà họ, luôn được người người đây đó khen ngợi, nói cô xinh đẹp ưu nhã, là sự kiêu ngạo của Diệp gia.

Nhưng mà, bây giờ họ dám nói là, cô cả mà đứng cạnh cô hai, e là nhất định sẽ kém xa.

“cô…… cô hai……”

Người làm đứng ngay cửa si ngốc nói.

Vợ Xinh Đẹp Bí Ẩn: Ông Xã Cưng Chiều Trên Đầu Quả TimTác giả: Mộc Y YTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngLời tựa: Nếu không có gặp được người, ta sẽ trôi dạt về đâu ——​“Con khốn, đã chết càng tốt, dám dùng cách hạ tiện đó, cho Dạ Lê của chúng ta dùng thuốc, như vậy mà cũng đòi xứng với Dạ Lê sao?.” Diệp Ninh mơ mơ màng màng, nghe thấy lời người đang nói. Lúc mà cô mở mắt ra thì…… “Bà chủ, rốt cuộc thì cô ta đã tỉnh lại rồi.” “Đây là nơi nào?” Diệp Ninh nhìn nơi xa lạ này, khóe mày xinh đẹp nhíu lại. “Ôi, bà chủ ơi, cô ta làm sao thế?” Diệp Ninh hơi nâng th*n d***, cảm giác xé nát đau đớn, không nhịn được than nhẹ một tiếng. Tiếp đó, một đoạn kí ức không thuộc về mình, lập tức mạnh mẽ tuôn tràn vào đại não của cô. Diệp Ninh, 21 tuổi, cũng không khác tên cô là mấy, nhưng mà nói đúng ra thì là hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Ngày đầu khi Diệp Ninh gả đi, gả cho người cô không nên yêu, ông vua của bóng tối danh gọi Mộ Dạ Lê, do bị gia đình bức bách, Mộ Dạ Lê mới đành phải chịu cưới cô nhóc thôn dã Diệp Ninh, mà cũng vì vô cùng chướng mắt cô vợ mới cưới của mình, cho nên đêm tân hôn anh … Vừa kết thúc quay chụp ảnh, Diệp Chanh, nhanh chóng thay quần áo chuẩn bị về nhà.Điện thoại báo cuộc gọi đến.Nhìn một cái, số hiện thị là của ba Diệp.Nghĩ lại từ lúc cô đến đây, còn chưa từng gặp mặt người ba nhẫn tâm của mình lần nào, hôm nay ông ta lại tự nhớ đến đứa con gái luôn làm mình mất mặt này.Diệp Chanh nhận điện thoại.“Diệp Chanh, mày về nhà ngay lập tức cho tao.”Nghe giọng hung dữ kia không hề mang theo thương lượng, Diệp Chanh liền biết chắc chắn không có gì tốt.Mặc kệ, đến đâu hay đến đó, cô thật sự cũng muốn nhìn xem, nhà họ Diệp có thể sinh thêm ra loại cực phẩm nào nữa không.“Dạ”Sau khi đồng ý, cô lại nhớ ra mình không có xe, trong trí nhớ, mỗi lần về đều gọi xe, bây giờ ngay cả tiền ăn còn không có nói chi đến tiền gọi xem.Dung Lệ Hoa oán hận nhìn Diệp Vinh Quang, “Ông coi mà quản con gái ông cho tốt vào, quá kì quái, cái gì cũng muốn tranh với Diệp Tử, Diệp Tử rỏ ràng là thiếu phu nhân Mộ Gia, bị nó dùng cách cách bẩn thỉu mà giành lấy, giờ thì tốt rồi, còn muốn vào giới giả trí mà cướp đoạt hào quang của Diệp Tử, nó còn không xem lại nó có nhân phẩm ra sao, chỉ là thứ đến từ nông thôn nghèo nàn, còn dám tranh giành với Diệp Tử.”“Được rồi, không phải là tôi đã gọi nó về rồi sao, chút nữa tôi sẽ dạy dỗ nó thật tốt..”Đối với đứa con gái này, Diệp Vinh Quang cũng không có tình cảm gì cả, không giống như Diệp Tử, lúc nào cũng cho mình ngẩn mặt với thiên hạ, 16 tuổi đã trở thành đệ nhất danh viện thành phố B, người gặp người khen.Chính là Diệp Chanh, từ khi mang về đã gây ra biết bao nhiêu phiền phức, mất mặt xấu hổ, lớn lên cùng người nghèo khó, khí chất liền vô cùng kém, nhìn là biết không thể lên mặt bàn, đi ra ngoài ông cũng không dám nói với người ta, đây cũng là con gái mình, nói đến cùng, năm đó vẫn là ông sai, cho rằng tìm một một người bình thường, hết sức bình thường để sinh con, về sau cũng không sinh ra uy h**p gì với gia đình mình, kết quả là quê mùa sinh ra thì cũng dạy ra quê mùa.Lúc này.“Ông chủ, cô hai đã về. ’Ngoài cửa dáng vẻ xinh đẹp của Diệp Chanh, làm cho người làm Diệp gia nhận không ra.Áo đen, váy hoa xẻ cao, làn da trắng nõn, làm mạch máu người nhìn phải căng ra, đôi mắt không thể nhịn theo dõi từng chuyển động của cô.cô cả nhà họ, luôn được người người đây đó khen ngợi, nói cô xinh đẹp ưu nhã, là sự kiêu ngạo của Diệp gia.Nhưng mà, bây giờ họ dám nói là, cô cả mà đứng cạnh cô hai, e là nhất định sẽ kém xa.“cô…… cô hai……”Người làm đứng ngay cửa si ngốc nói.

Chương 27: Muốn về diệp gia xem như thế nào