Ngày hôm ấy. Phía sau nhà gửi xe của trường. - Mày đã làm gì với Trường? Có phải mày cắm sừng nó. - tôi hỏi Thảo Nhi - Không phải chuyện của mày. - Trường là bạn tao thì đây là việc của tao. Nó nhìn tôi cười khẩy: - Mày đừng xen vào chuyện của chúng tao. Nó quay người định bỏ đi. - Nói cho rõ ràng đi. Tôi đưa tay túm lấy vai Thảo Nhi. Nó quay người hất văng tay tôi ra, hất cằm nói: - Làm kẻ thứ 3 không hay ho gì đâu, đừng tỏ ra cao thượng. Nó khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi dò xét: - Mày thích Trường đúng không? -Làm gì có tình bạn giữa trai và gái. Cái cách mày nhìn Trường lúc nó đi cùng tao không phải là ánh mắt của một người bạn, mà là của một đứa con gái nhìn một thằng con trai mình thích.. -Nhưng Trường nó thích tao. Sẽ chẳng có một thằng con trai nào muốn ở bên cạnh một người con gái quá mạnh mẽ như mày. Nó tiến lại gần, đưa tay ngón tay trỏ dí vào trán tôi thì thầm: -Mày tỏ ra cao thượng khiến tao buồn nôn. Tôi mất kiểm soát, sự tức giận khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi gạt bàn…
Chương 11
Thanh Xuân Đã QuaTác giả: MasterUPTruyện Ngôn TìnhNgày hôm ấy. Phía sau nhà gửi xe của trường. - Mày đã làm gì với Trường? Có phải mày cắm sừng nó. - tôi hỏi Thảo Nhi - Không phải chuyện của mày. - Trường là bạn tao thì đây là việc của tao. Nó nhìn tôi cười khẩy: - Mày đừng xen vào chuyện của chúng tao. Nó quay người định bỏ đi. - Nói cho rõ ràng đi. Tôi đưa tay túm lấy vai Thảo Nhi. Nó quay người hất văng tay tôi ra, hất cằm nói: - Làm kẻ thứ 3 không hay ho gì đâu, đừng tỏ ra cao thượng. Nó khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi dò xét: - Mày thích Trường đúng không? -Làm gì có tình bạn giữa trai và gái. Cái cách mày nhìn Trường lúc nó đi cùng tao không phải là ánh mắt của một người bạn, mà là của một đứa con gái nhìn một thằng con trai mình thích.. -Nhưng Trường nó thích tao. Sẽ chẳng có một thằng con trai nào muốn ở bên cạnh một người con gái quá mạnh mẽ như mày. Nó tiến lại gần, đưa tay ngón tay trỏ dí vào trán tôi thì thầm: -Mày tỏ ra cao thượng khiến tao buồn nôn. Tôi mất kiểm soát, sự tức giận khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi gạt bàn… Từ nhỏ, tôi đã ước mơ trở thành bác sĩ. Em gái tôi đã từng sống trong bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Cuộc phẫu thuật đầu tiên lúc hai tháng tuổi, lần thứ hai là khi được năm tháng. Nhìn đứa em nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa đống khăn tã, nhìn giọt nước mắt lau vội của bố mẹ, tôi đã quyết tâm sẽ trở thành một bác sĩ. Và tôi đã có cơ hội để trở thành một bác sĩ. Cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, tôi thấy như mình có cả thế giới. Một trang mới cuộc đời mở ra trước mắt tôi.******Buổi chiều trước ngày nhập trường, tôi một mình đi dạo trên triền đê. Trời đã sang thu, mặt trời đỏ rực đang dần thu mình nhường chỗ cho màn đêm. Tôi thả mình vào trong gió, để gió vuốt lên mái tóc tôi."Vy,..."Có người gọi tên tôi. Một thứ âm thanh vốn rất quen thuộc nhưng dường như đã quá lâu tôi không được nghe đến.Cậu ấy đang bước dần về phía tôi, vẫn dáng người cao cao, vẫn mái tóc lòa xòa. Tôi chợt nhận ra rằng, tôi đã không gặp cậu ấy đã nhiều tuần."Tao tìm mày mãi, hóa ra lang thang ở đây.""Có chuyện gì không?", tôi hỏi.Trường ngập ngừng không nói. Hai chúng tôi cứ lặng lẽ bước đi bên nhau. Bóng hai đứa đổ dọc trên triền đê. Dù đi cùng nhau biết bao lần trên con đê này, nhưng cảm giác hôm nay bỗng nhiên xa lạ đến thế. Là vì cảnh hay vì người?"Tao biết hết rồi. Tao xin lỗi"."Biết? Biết điều gì?"Trường thở dài:"Thảo Nhi. Nó đã chia tay tao. Hóa ra mọi người đều biết rõ con người thật của nó, chỉ có tao mê muội", nói đến đây cậu ấy cười khẩy, "tao đúng là một kẻ bạc nhược, đúng không?"Tôi im lặng không trả lời. Biết nói gì đây? Ừ, mày nhu nhược nên để nó lừa hay, không, mày không nhu nhược mà vì nó quá tinh ranh. Dù nói gì bây giờ cũng chỉ làm xoáy sâu vào nỗi đau của cậu ấy."Mày giận tao lắm nhỉ?"Giận. Đúng, tôi đã rất giận, rất thất vọng. Nhưng đến bây giờ, điều này cũng không còn quan trọng nữa."Tao rất vui", tôi nhìn thẳng vào cậu ấy."Vui? Vì sao?""Vì mày vẫn vẫn là thằng bạn ngốc của tao."Cậu ấy bật cười thành tiếng."Đúng, như vậy mãi nhé."Hai đứa cùng òa lên cười. Đúng vậy, tất cả hãy để chúng trở lại thành hồi ức. Hồi ức của tuổi thanh xuân.
Từ nhỏ, tôi đã ước mơ trở thành bác sĩ. Em gái tôi đã từng sống trong bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Cuộc phẫu thuật đầu tiên lúc hai tháng tuổi, lần thứ hai là khi được năm tháng. Nhìn đứa em nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa đống khăn tã, nhìn giọt nước mắt lau vội của bố mẹ, tôi đã quyết tâm sẽ trở thành một bác sĩ. Và tôi đã có cơ hội để trở thành một bác sĩ. Cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, tôi thấy như mình có cả thế giới. Một trang mới cuộc đời mở ra trước mắt tôi.
******
Buổi chiều trước ngày nhập trường, tôi một mình đi dạo trên triền đê. Trời đã sang thu, mặt trời đỏ rực đang dần thu mình nhường chỗ cho màn đêm. Tôi thả mình vào trong gió, để gió vuốt lên mái tóc tôi.
"Vy,..."
Có người gọi tên tôi. Một thứ âm thanh vốn rất quen thuộc nhưng dường như đã quá lâu tôi không được nghe đến.
Cậu ấy đang bước dần về phía tôi, vẫn dáng người cao cao, vẫn mái tóc lòa xòa. Tôi chợt nhận ra rằng, tôi đã không gặp cậu ấy đã nhiều tuần.
"Tao tìm mày mãi, hóa ra lang thang ở đây."
"Có chuyện gì không?", tôi hỏi.
Trường ngập ngừng không nói. Hai chúng tôi cứ lặng lẽ bước đi bên nhau. Bóng hai đứa đổ dọc trên triền đê. Dù đi cùng nhau biết bao lần trên con đê này, nhưng cảm giác hôm nay bỗng nhiên xa lạ đến thế. Là vì cảnh hay vì người?
"Tao biết hết rồi. Tao xin lỗi".
"Biết? Biết điều gì?"
Trường thở dài:
"Thảo Nhi. Nó đã chia tay tao. Hóa ra mọi người đều biết rõ con người thật của nó, chỉ có tao mê muội", nói đến đây cậu ấy cười khẩy, "tao đúng là một kẻ bạc nhược, đúng không?"
Tôi im lặng không trả lời. Biết nói gì đây? Ừ, mày nhu nhược nên để nó lừa hay, không, mày không nhu nhược mà vì nó quá tinh ranh. Dù nói gì bây giờ cũng chỉ làm xoáy sâu vào nỗi đau của cậu ấy.
"Mày giận tao lắm nhỉ?"
Giận. Đúng, tôi đã rất giận, rất thất vọng. Nhưng đến bây giờ, điều này cũng không còn quan trọng nữa.
"Tao rất vui", tôi nhìn thẳng vào cậu ấy.
"Vui? Vì sao?"
"Vì mày vẫn vẫn là thằng bạn ngốc của tao."
Cậu ấy bật cười thành tiếng.
"Đúng, như vậy mãi nhé."
Hai đứa cùng òa lên cười. Đúng vậy, tất cả hãy để chúng trở lại thành hồi ức. Hồi ức của tuổi thanh xuân.
Thanh Xuân Đã QuaTác giả: MasterUPTruyện Ngôn TìnhNgày hôm ấy. Phía sau nhà gửi xe của trường. - Mày đã làm gì với Trường? Có phải mày cắm sừng nó. - tôi hỏi Thảo Nhi - Không phải chuyện của mày. - Trường là bạn tao thì đây là việc của tao. Nó nhìn tôi cười khẩy: - Mày đừng xen vào chuyện của chúng tao. Nó quay người định bỏ đi. - Nói cho rõ ràng đi. Tôi đưa tay túm lấy vai Thảo Nhi. Nó quay người hất văng tay tôi ra, hất cằm nói: - Làm kẻ thứ 3 không hay ho gì đâu, đừng tỏ ra cao thượng. Nó khoanh hai tay trước ngực, nhìn tôi dò xét: - Mày thích Trường đúng không? -Làm gì có tình bạn giữa trai và gái. Cái cách mày nhìn Trường lúc nó đi cùng tao không phải là ánh mắt của một người bạn, mà là của một đứa con gái nhìn một thằng con trai mình thích.. -Nhưng Trường nó thích tao. Sẽ chẳng có một thằng con trai nào muốn ở bên cạnh một người con gái quá mạnh mẽ như mày. Nó tiến lại gần, đưa tay ngón tay trỏ dí vào trán tôi thì thầm: -Mày tỏ ra cao thượng khiến tao buồn nôn. Tôi mất kiểm soát, sự tức giận khiến mặt tôi nóng bừng. Tôi gạt bàn… Từ nhỏ, tôi đã ước mơ trở thành bác sĩ. Em gái tôi đã từng sống trong bệnh viện nhiều hơn ở nhà. Cuộc phẫu thuật đầu tiên lúc hai tháng tuổi, lần thứ hai là khi được năm tháng. Nhìn đứa em nhỏ bé nằm lọt thỏm giữa đống khăn tã, nhìn giọt nước mắt lau vội của bố mẹ, tôi đã quyết tâm sẽ trở thành một bác sĩ. Và tôi đã có cơ hội để trở thành một bác sĩ. Cầm giấy báo trúng tuyển trên tay, tôi thấy như mình có cả thế giới. Một trang mới cuộc đời mở ra trước mắt tôi.******Buổi chiều trước ngày nhập trường, tôi một mình đi dạo trên triền đê. Trời đã sang thu, mặt trời đỏ rực đang dần thu mình nhường chỗ cho màn đêm. Tôi thả mình vào trong gió, để gió vuốt lên mái tóc tôi."Vy,..."Có người gọi tên tôi. Một thứ âm thanh vốn rất quen thuộc nhưng dường như đã quá lâu tôi không được nghe đến.Cậu ấy đang bước dần về phía tôi, vẫn dáng người cao cao, vẫn mái tóc lòa xòa. Tôi chợt nhận ra rằng, tôi đã không gặp cậu ấy đã nhiều tuần."Tao tìm mày mãi, hóa ra lang thang ở đây.""Có chuyện gì không?", tôi hỏi.Trường ngập ngừng không nói. Hai chúng tôi cứ lặng lẽ bước đi bên nhau. Bóng hai đứa đổ dọc trên triền đê. Dù đi cùng nhau biết bao lần trên con đê này, nhưng cảm giác hôm nay bỗng nhiên xa lạ đến thế. Là vì cảnh hay vì người?"Tao biết hết rồi. Tao xin lỗi"."Biết? Biết điều gì?"Trường thở dài:"Thảo Nhi. Nó đã chia tay tao. Hóa ra mọi người đều biết rõ con người thật của nó, chỉ có tao mê muội", nói đến đây cậu ấy cười khẩy, "tao đúng là một kẻ bạc nhược, đúng không?"Tôi im lặng không trả lời. Biết nói gì đây? Ừ, mày nhu nhược nên để nó lừa hay, không, mày không nhu nhược mà vì nó quá tinh ranh. Dù nói gì bây giờ cũng chỉ làm xoáy sâu vào nỗi đau của cậu ấy."Mày giận tao lắm nhỉ?"Giận. Đúng, tôi đã rất giận, rất thất vọng. Nhưng đến bây giờ, điều này cũng không còn quan trọng nữa."Tao rất vui", tôi nhìn thẳng vào cậu ấy."Vui? Vì sao?""Vì mày vẫn vẫn là thằng bạn ngốc của tao."Cậu ấy bật cười thành tiếng."Đúng, như vậy mãi nhé."Hai đứa cùng òa lên cười. Đúng vậy, tất cả hãy để chúng trở lại thành hồi ức. Hồi ức của tuổi thanh xuân.