Nóng.... Toàn thân khó chịu như bị gắp lên lửa để nướng Trình Ly Nguyệt trong lúc mắt còn mơ màng, lắc lư loạng choạng nắm lấy cánh tay của một người. Cô muốn kêu cứu, nhưng mùi hương mạnh mẽ của đàn ông tràn đầy khoang mũi, còn đôi môi khép hờ của cô bị một nụ hôn bá đạo chặn cứng. Bản năng khiến cô muốn phản kháng, nhưng người đàn ông không cho cô một cơ hội nào, chiếc lưỡi dài luồn sâu vào, tách hai hàm răng cô, và đi khắp toàn bộ khoang miệng cô. Đáng lẽ phải cảm thấy bài xích và kháng cự lại với nụ hôn của người đàn ông xa lạ... Nhưng mà, tại sao thân thể cô lại trở nên hưng phấn? Một giây sau đó, th*n d*** truyền đến cảm giác đau đớn như bị xé toạt.... Cái cảm giác mãnh liệt đó bổ vây lấy cô. =========== Sáng tinh mơ Ánh nắng vàng kim xuyên thấu rèm cửa sổ mang phong cách hoàng gia, chiếu rọi toàn bộ bố trí trong gian phòng hào hoa. Trên tấm thảm trắng, áo quần ném lộn xộn trên đó, không khí thoảng mùi sau hoan lạc. Trên giường, thân hình mảnh mai của cô gái thoắt ẩn thoắt hiện…
Chương 8: Cậu nhóc đau lòng
Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)Tác giả: Tịch Bảo NhiTruyện Ngôn TìnhNóng.... Toàn thân khó chịu như bị gắp lên lửa để nướng Trình Ly Nguyệt trong lúc mắt còn mơ màng, lắc lư loạng choạng nắm lấy cánh tay của một người. Cô muốn kêu cứu, nhưng mùi hương mạnh mẽ của đàn ông tràn đầy khoang mũi, còn đôi môi khép hờ của cô bị một nụ hôn bá đạo chặn cứng. Bản năng khiến cô muốn phản kháng, nhưng người đàn ông không cho cô một cơ hội nào, chiếc lưỡi dài luồn sâu vào, tách hai hàm răng cô, và đi khắp toàn bộ khoang miệng cô. Đáng lẽ phải cảm thấy bài xích và kháng cự lại với nụ hôn của người đàn ông xa lạ... Nhưng mà, tại sao thân thể cô lại trở nên hưng phấn? Một giây sau đó, th*n d*** truyền đến cảm giác đau đớn như bị xé toạt.... Cái cảm giác mãnh liệt đó bổ vây lấy cô. =========== Sáng tinh mơ Ánh nắng vàng kim xuyên thấu rèm cửa sổ mang phong cách hoàng gia, chiếu rọi toàn bộ bố trí trong gian phòng hào hoa. Trên tấm thảm trắng, áo quần ném lộn xộn trên đó, không khí thoảng mùi sau hoan lạc. Trên giường, thân hình mảnh mai của cô gái thoắt ẩn thoắt hiện… Thẩm Quân Dao mặt hơi biến sắc, cô chọn công ty thiết kế đá quý này, vốn dĩ là muốn đặt một bộ đá quý, nhưng không ngờ khi cô lật trang tạp chí, vô tình nhìn thấy Trình Ly Nguyệt làm thiết kế sư chính ở đây.Bởi thế nên cô lập tức chọn cô ta giúp cô thiết kế, cô trông chờ Trình Ly Nguyệt khi thấy cô đang sống rất huy hoàng, cô ta sẽ tức đến mức nào, nhưng cô chờ đợi hết mấy ngày, những gì thấy được lại là biểu cảm không bị ảnh hưởng lay động của Trình Ly Nguyệt.Như vậy cô làm sao cam tâm được?"Trình Ly Nguyệt, không muốn nói chuyện lúc trước với tôi à? Cô gần đây sống thế nào rồi?""Lục phu nhân nếu như vốn chỉ hiếu kì chuyện đời sống cá nhân của tôi, vậy thì mời cô về cho! Nếu như cô muốn tôi thay cô làm việc, mời đề xuất yêu cầu của cô."Trình Ly Nguyệt tuy rất hận người phụ nữ này, hận đến muốn đá cô ta xuống địa ngục, nhưng mà, vì con, cô có thể nhẫn nhịn tất cả những thứ không nhịn được.Ánh mắt của Thẩm Quân Dao đánh giá cô một cách tỉ mỉ, mặt cô hồng hào tươi tắn, bộ đầm màu xám cô mặc trên người lịch sự có khí chất, phảng phất hơi hướng của sự nhanh gọn chuyên nghiệp, càng làm cho cô ta khó chịu hơn là cô làm thế nào có khả năng ngồi vào vị trí nhà thiết kế chính?Cô đúng là có thiên phú hội họa,nhưng đó cũng chỉ là ở mức độ trung bình giải trí thôi, không ngờ rằng, bốn năm không gặp, cô lại biến đổi thành người đầy tài hoa.Thật không nên là như thế,một Trình Ly Nguyệt mà cô hy vọng gặp được đáng lẽ phải là sa cơ vô năng, tốt nhất là sống cuộc sống thấp kém nhất dưới đáy xã hội mới đúng.Thẩm Quân Dao thấy cô không muốn nói chuyện quá khứ, cô chỉ còn cách đứng lên nói "Cho cô thời hạn ba ngày, giao ra bản thảo mà tôi ưng ý, nếu như không giao ra được, thì đừng trách tôi không nể tình xưa, sẽ mắng vốn với ông chủ công ty cô, nói cô không có năng lực để tôi xem xem cái ghế thiết kế gia chính của cô ngồi được bao lâu" Nói xong, cô ta với khuôn mặt kiêu ngạo bước ra cửa, sắp đến được tới nơi, cô quay đầu đắc ý nhếch mày nói "Trình Ly Nguyệt, đây là địa bàn của tôi, cô muốn làm việc tiếp thì không dễ dàng gì đâu"Tại cửa sổ phía ngoài phòng họp, một đôi mắt to đen láy như đá quý nhìn chằm chằm hình ảnh bên trong, cái ánh mắt đó rõ ràng có phần tức giận, đáng chết thật, cả gan dám uy h**p bắt nạt mami của nó.Trình Ly Nguyệt nắm chặt nắm đấm,những lời uy h**p của Thẩm Quân Dao, quả thật kích động đến cô, nhưng mà cô tuyệt đối không cho cô ta nhẹ nhõm đâu.Biểu hiện của cô bình thản như không có gì.Thẩm Quân Dao nhìn bộ dạng bình thản không chút sợ hãi của cô thì khuôn mặt có chút khó coi "Trình Ly Nguyệt, tôi với Tuấn Hiên bây giờ sống rất hạnh phúc, tôi cảnh cáo cô, cô không được xuất hiện trước mặt Tuấn Hiên, anh ấy nhìn thấy cô sẽ ghê tởm."Trình Ly Nguyệt miệng nhếch lên một cái, quay đầu nói "Tôi không có rảnh rỗi"Thẩm Quân Dao thấy lời nói vẫn không khích được cô ta, cô thật sự cảm thấy có chút kì lạ, người phụ nữ này mất trí rồi sao? Chuyện của bốn năm trước, cô ta thật sự không nhớ rồi à?Nếu không, cô nói khích đến thế, cô ta đáng lẽ phải khó chịu giận dữ mới đúng!"Lục phu nhân, không tiễn." Trình Ly Nguyệt nói xong, mở cửa ra đi trước một bước.Trình Ly Nguyệt đi nhanh đến, không phải phòng làm việc của cô, mà là nhà vệ sinh.Vì khóe mắt của cô có một chút cay, cảm xúc của cô cũng tuôn trào rất dữ dội, cô không muốn dùng hình dáng này đối mặt với con, vì thế cô muốn điều chỉnh lại cảm xúc trước khi ra ngoài.Nhưng mà cô lại không biết phía sau lưng cô, cậu nhóc mặt buồn nhìn thân hình cô, bàn tay nhỏ nắm chặt, mami nhất định bị khổ sở vì tức giận rồi!Thẩm Quân Dao được các trợ lý cung tiễn rời khỏi.Trình Ly Nguyệt từ hướng phòng vệ sinh đi đến, bỗng nhiên thấy cậu nhóc đứng ở hành lang, cô giật cả mình, nhanh chóng lộ ra nụ cười "Tiểu Trạch, con làm gì mà chạy vô đây, không phải mẹ kêu con chơi với dì Đường sao?"Cậu nhóc dùng đôi mắt vừa to vừa đen óng ánh nhìn mami, nhìn thấy hốc mắt cô có màu đo đỏ, cậu vươn tay ôm lấy cô"Mami...""Sao vậy?"Cậu nhóc lắc đầu, có chút chán nản, giờ nó còn nhỏ, nó không thể bảo vệ mami khỏi bị người xấu ức h**p, nếu có baba ở đây thì tốt rồi."Mami, nếu baba ở đây, mami sẽ không phải cực nhọc làm việc nữa rồi."Trình Ly Nguyệt giật nảy mình, thằng bé làm sao đột nhiên có cách nghĩ như vậy?"Mami rất thích công việc này! Mami không cảm thấy cực khổ" Trình Ly Nguyệt cười khuyên bảo.Nhưng mà, những câu nói vừa rồi cậu nhóc đã nghe thấy hết, người phụ nữ ăn diện ra vẻ rất giàu có đó ức h**p mẹ, nó làm cậu vừa hận vừa tức."Nhưng mà... nếu như thật sự có baba ở bên cạnh bảo vệ mami thì tốt rồi."=========End chương 8. Còn khoảng 1,2 chương nữa nam 9 mới lên sàn nhá =))))))Ai đọc thấy hay thì vote sao vàng cho ta đi ạ, cũng cảm ơn các độc giả thân iu vì mới có mấy ngày đã hơn 2k lượt đọc. Cảm ơn các bạn nhiều ạ.
Thẩm Quân Dao mặt hơi biến sắc, cô chọn công ty thiết kế đá quý này, vốn dĩ là muốn đặt một bộ đá quý, nhưng không ngờ khi cô lật trang tạp chí, vô tình nhìn thấy Trình Ly Nguyệt làm thiết kế sư chính ở đây.
Bởi thế nên cô lập tức chọn cô ta giúp cô thiết kế, cô trông chờ Trình Ly Nguyệt khi thấy cô đang sống rất huy hoàng, cô ta sẽ tức đến mức nào, nhưng cô chờ đợi hết mấy ngày, những gì thấy được lại là biểu cảm không bị ảnh hưởng lay động của Trình Ly Nguyệt.
Như vậy cô làm sao cam tâm được?
"Trình Ly Nguyệt, không muốn nói chuyện lúc trước với tôi à? Cô gần đây sống thế nào rồi?"
"Lục phu nhân nếu như vốn chỉ hiếu kì chuyện đời sống cá nhân của tôi, vậy thì mời cô về cho! Nếu như cô muốn tôi thay cô làm việc, mời đề xuất yêu cầu của cô."
Trình Ly Nguyệt tuy rất hận người phụ nữ này, hận đến muốn đá cô ta xuống địa ngục, nhưng mà, vì con, cô có thể nhẫn nhịn tất cả những thứ không nhịn được.
Ánh mắt của Thẩm Quân Dao đánh giá cô một cách tỉ mỉ, mặt cô hồng hào tươi tắn, bộ đầm màu xám cô mặc trên người lịch sự có khí chất, phảng phất hơi hướng của sự nhanh gọn chuyên nghiệp, càng làm cho cô ta khó chịu hơn là cô làm thế nào có khả năng ngồi vào vị trí nhà thiết kế chính?
Cô đúng là có thiên phú hội họa,nhưng đó cũng chỉ là ở mức độ trung bình giải trí thôi, không ngờ rằng, bốn năm không gặp, cô lại biến đổi thành người đầy tài hoa.
Thật không nên là như thế,một Trình Ly Nguyệt mà cô hy vọng gặp được đáng lẽ phải là sa cơ vô năng, tốt nhất là sống cuộc sống thấp kém nhất dưới đáy xã hội mới đúng.
Thẩm Quân Dao thấy cô không muốn nói chuyện quá khứ, cô chỉ còn cách đứng lên nói "Cho cô thời hạn ba ngày, giao ra bản thảo mà tôi ưng ý, nếu như không giao ra được, thì đừng trách tôi không nể tình xưa, sẽ mắng vốn với ông chủ công ty cô, nói cô không có năng lực để tôi xem xem cái ghế thiết kế gia chính của cô ngồi được bao lâu" Nói xong, cô ta với khuôn mặt kiêu ngạo bước ra cửa, sắp đến được tới nơi, cô quay đầu đắc ý nhếch mày nói "Trình Ly Nguyệt, đây là địa bàn của tôi, cô muốn làm việc tiếp thì không dễ dàng gì đâu"
Tại cửa sổ phía ngoài phòng họp, một đôi mắt to đen láy như đá quý nhìn chằm chằm hình ảnh bên trong, cái ánh mắt đó rõ ràng có phần tức giận, đáng chết thật, cả gan dám uy h**p bắt nạt mami của nó.
Trình Ly Nguyệt nắm chặt nắm đấm,những lời uy h**p của Thẩm Quân Dao, quả thật kích động đến cô, nhưng mà cô tuyệt đối không cho cô ta nhẹ nhõm đâu.
Biểu hiện của cô bình thản như không có gì.
Thẩm Quân Dao nhìn bộ dạng bình thản không chút sợ hãi của cô thì khuôn mặt có chút khó coi "Trình Ly Nguyệt, tôi với Tuấn Hiên bây giờ sống rất hạnh phúc, tôi cảnh cáo cô, cô không được xuất hiện trước mặt Tuấn Hiên, anh ấy nhìn thấy cô sẽ ghê tởm."
Trình Ly Nguyệt miệng nhếch lên một cái, quay đầu nói "Tôi không có rảnh rỗi"
Thẩm Quân Dao thấy lời nói vẫn không khích được cô ta, cô thật sự cảm thấy có chút kì lạ, người phụ nữ này mất trí rồi sao? Chuyện của bốn năm trước, cô ta thật sự không nhớ rồi à?
Nếu không, cô nói khích đến thế, cô ta đáng lẽ phải khó chịu giận dữ mới đúng!
"Lục phu nhân, không tiễn." Trình Ly Nguyệt nói xong, mở cửa ra đi trước một bước.
Trình Ly Nguyệt đi nhanh đến, không phải phòng làm việc của cô, mà là nhà vệ sinh.
Vì khóe mắt của cô có một chút cay, cảm xúc của cô cũng tuôn trào rất dữ dội, cô không muốn dùng hình dáng này đối mặt với con, vì thế cô muốn điều chỉnh lại cảm xúc trước khi ra ngoài.
Nhưng mà cô lại không biết phía sau lưng cô, cậu nhóc mặt buồn nhìn thân hình cô, bàn tay nhỏ nắm chặt, mami nhất định bị khổ sở vì tức giận rồi!
Thẩm Quân Dao được các trợ lý cung tiễn rời khỏi.
Trình Ly Nguyệt từ hướng phòng vệ sinh đi đến, bỗng nhiên thấy cậu nhóc đứng ở hành lang, cô giật cả mình, nhanh chóng lộ ra nụ cười "Tiểu Trạch, con làm gì mà chạy vô đây, không phải mẹ kêu con chơi với dì Đường sao?"
Cậu nhóc dùng đôi mắt vừa to vừa đen óng ánh nhìn mami, nhìn thấy hốc mắt cô có màu đo đỏ, cậu vươn tay ôm lấy cô
"Mami..."
"Sao vậy?"
Cậu nhóc lắc đầu, có chút chán nản, giờ nó còn nhỏ, nó không thể bảo vệ mami khỏi bị người xấu ức h**p, nếu có baba ở đây thì tốt rồi.
"Mami, nếu baba ở đây, mami sẽ không phải cực nhọc làm việc nữa rồi."
Trình Ly Nguyệt giật nảy mình, thằng bé làm sao đột nhiên có cách nghĩ như vậy?
"Mami rất thích công việc này! Mami không cảm thấy cực khổ" Trình Ly Nguyệt cười khuyên bảo.
Nhưng mà, những câu nói vừa rồi cậu nhóc đã nghe thấy hết, người phụ nữ ăn diện ra vẻ rất giàu có đó ức h**p mẹ, nó làm cậu vừa hận vừa tức.
"Nhưng mà... nếu như thật sự có baba ở bên cạnh bảo vệ mami thì tốt rồi."
=========
End chương 8. Còn khoảng 1,2 chương nữa nam 9 mới lên sàn nhá =))))))
Ai đọc thấy hay thì vote sao vàng cho ta đi ạ, cũng cảm ơn các độc giả thân iu vì mới có mấy ngày đã hơn 2k lượt đọc. Cảm ơn các bạn nhiều ạ.
Tổng Tài Hỏi Vợ: Bánh Bao Làm Mai (Daddy Tổng Tài)Tác giả: Tịch Bảo NhiTruyện Ngôn TìnhNóng.... Toàn thân khó chịu như bị gắp lên lửa để nướng Trình Ly Nguyệt trong lúc mắt còn mơ màng, lắc lư loạng choạng nắm lấy cánh tay của một người. Cô muốn kêu cứu, nhưng mùi hương mạnh mẽ của đàn ông tràn đầy khoang mũi, còn đôi môi khép hờ của cô bị một nụ hôn bá đạo chặn cứng. Bản năng khiến cô muốn phản kháng, nhưng người đàn ông không cho cô một cơ hội nào, chiếc lưỡi dài luồn sâu vào, tách hai hàm răng cô, và đi khắp toàn bộ khoang miệng cô. Đáng lẽ phải cảm thấy bài xích và kháng cự lại với nụ hôn của người đàn ông xa lạ... Nhưng mà, tại sao thân thể cô lại trở nên hưng phấn? Một giây sau đó, th*n d*** truyền đến cảm giác đau đớn như bị xé toạt.... Cái cảm giác mãnh liệt đó bổ vây lấy cô. =========== Sáng tinh mơ Ánh nắng vàng kim xuyên thấu rèm cửa sổ mang phong cách hoàng gia, chiếu rọi toàn bộ bố trí trong gian phòng hào hoa. Trên tấm thảm trắng, áo quần ném lộn xộn trên đó, không khí thoảng mùi sau hoan lạc. Trên giường, thân hình mảnh mai của cô gái thoắt ẩn thoắt hiện… Thẩm Quân Dao mặt hơi biến sắc, cô chọn công ty thiết kế đá quý này, vốn dĩ là muốn đặt một bộ đá quý, nhưng không ngờ khi cô lật trang tạp chí, vô tình nhìn thấy Trình Ly Nguyệt làm thiết kế sư chính ở đây.Bởi thế nên cô lập tức chọn cô ta giúp cô thiết kế, cô trông chờ Trình Ly Nguyệt khi thấy cô đang sống rất huy hoàng, cô ta sẽ tức đến mức nào, nhưng cô chờ đợi hết mấy ngày, những gì thấy được lại là biểu cảm không bị ảnh hưởng lay động của Trình Ly Nguyệt.Như vậy cô làm sao cam tâm được?"Trình Ly Nguyệt, không muốn nói chuyện lúc trước với tôi à? Cô gần đây sống thế nào rồi?""Lục phu nhân nếu như vốn chỉ hiếu kì chuyện đời sống cá nhân của tôi, vậy thì mời cô về cho! Nếu như cô muốn tôi thay cô làm việc, mời đề xuất yêu cầu của cô."Trình Ly Nguyệt tuy rất hận người phụ nữ này, hận đến muốn đá cô ta xuống địa ngục, nhưng mà, vì con, cô có thể nhẫn nhịn tất cả những thứ không nhịn được.Ánh mắt của Thẩm Quân Dao đánh giá cô một cách tỉ mỉ, mặt cô hồng hào tươi tắn, bộ đầm màu xám cô mặc trên người lịch sự có khí chất, phảng phất hơi hướng của sự nhanh gọn chuyên nghiệp, càng làm cho cô ta khó chịu hơn là cô làm thế nào có khả năng ngồi vào vị trí nhà thiết kế chính?Cô đúng là có thiên phú hội họa,nhưng đó cũng chỉ là ở mức độ trung bình giải trí thôi, không ngờ rằng, bốn năm không gặp, cô lại biến đổi thành người đầy tài hoa.Thật không nên là như thế,một Trình Ly Nguyệt mà cô hy vọng gặp được đáng lẽ phải là sa cơ vô năng, tốt nhất là sống cuộc sống thấp kém nhất dưới đáy xã hội mới đúng.Thẩm Quân Dao thấy cô không muốn nói chuyện quá khứ, cô chỉ còn cách đứng lên nói "Cho cô thời hạn ba ngày, giao ra bản thảo mà tôi ưng ý, nếu như không giao ra được, thì đừng trách tôi không nể tình xưa, sẽ mắng vốn với ông chủ công ty cô, nói cô không có năng lực để tôi xem xem cái ghế thiết kế gia chính của cô ngồi được bao lâu" Nói xong, cô ta với khuôn mặt kiêu ngạo bước ra cửa, sắp đến được tới nơi, cô quay đầu đắc ý nhếch mày nói "Trình Ly Nguyệt, đây là địa bàn của tôi, cô muốn làm việc tiếp thì không dễ dàng gì đâu"Tại cửa sổ phía ngoài phòng họp, một đôi mắt to đen láy như đá quý nhìn chằm chằm hình ảnh bên trong, cái ánh mắt đó rõ ràng có phần tức giận, đáng chết thật, cả gan dám uy h**p bắt nạt mami của nó.Trình Ly Nguyệt nắm chặt nắm đấm,những lời uy h**p của Thẩm Quân Dao, quả thật kích động đến cô, nhưng mà cô tuyệt đối không cho cô ta nhẹ nhõm đâu.Biểu hiện của cô bình thản như không có gì.Thẩm Quân Dao nhìn bộ dạng bình thản không chút sợ hãi của cô thì khuôn mặt có chút khó coi "Trình Ly Nguyệt, tôi với Tuấn Hiên bây giờ sống rất hạnh phúc, tôi cảnh cáo cô, cô không được xuất hiện trước mặt Tuấn Hiên, anh ấy nhìn thấy cô sẽ ghê tởm."Trình Ly Nguyệt miệng nhếch lên một cái, quay đầu nói "Tôi không có rảnh rỗi"Thẩm Quân Dao thấy lời nói vẫn không khích được cô ta, cô thật sự cảm thấy có chút kì lạ, người phụ nữ này mất trí rồi sao? Chuyện của bốn năm trước, cô ta thật sự không nhớ rồi à?Nếu không, cô nói khích đến thế, cô ta đáng lẽ phải khó chịu giận dữ mới đúng!"Lục phu nhân, không tiễn." Trình Ly Nguyệt nói xong, mở cửa ra đi trước một bước.Trình Ly Nguyệt đi nhanh đến, không phải phòng làm việc của cô, mà là nhà vệ sinh.Vì khóe mắt của cô có một chút cay, cảm xúc của cô cũng tuôn trào rất dữ dội, cô không muốn dùng hình dáng này đối mặt với con, vì thế cô muốn điều chỉnh lại cảm xúc trước khi ra ngoài.Nhưng mà cô lại không biết phía sau lưng cô, cậu nhóc mặt buồn nhìn thân hình cô, bàn tay nhỏ nắm chặt, mami nhất định bị khổ sở vì tức giận rồi!Thẩm Quân Dao được các trợ lý cung tiễn rời khỏi.Trình Ly Nguyệt từ hướng phòng vệ sinh đi đến, bỗng nhiên thấy cậu nhóc đứng ở hành lang, cô giật cả mình, nhanh chóng lộ ra nụ cười "Tiểu Trạch, con làm gì mà chạy vô đây, không phải mẹ kêu con chơi với dì Đường sao?"Cậu nhóc dùng đôi mắt vừa to vừa đen óng ánh nhìn mami, nhìn thấy hốc mắt cô có màu đo đỏ, cậu vươn tay ôm lấy cô"Mami...""Sao vậy?"Cậu nhóc lắc đầu, có chút chán nản, giờ nó còn nhỏ, nó không thể bảo vệ mami khỏi bị người xấu ức h**p, nếu có baba ở đây thì tốt rồi."Mami, nếu baba ở đây, mami sẽ không phải cực nhọc làm việc nữa rồi."Trình Ly Nguyệt giật nảy mình, thằng bé làm sao đột nhiên có cách nghĩ như vậy?"Mami rất thích công việc này! Mami không cảm thấy cực khổ" Trình Ly Nguyệt cười khuyên bảo.Nhưng mà, những câu nói vừa rồi cậu nhóc đã nghe thấy hết, người phụ nữ ăn diện ra vẻ rất giàu có đó ức h**p mẹ, nó làm cậu vừa hận vừa tức."Nhưng mà... nếu như thật sự có baba ở bên cạnh bảo vệ mami thì tốt rồi."=========End chương 8. Còn khoảng 1,2 chương nữa nam 9 mới lên sàn nhá =))))))Ai đọc thấy hay thì vote sao vàng cho ta đi ạ, cũng cảm ơn các độc giả thân iu vì mới có mấy ngày đã hơn 2k lượt đọc. Cảm ơn các bạn nhiều ạ.