Tác giả:

Sáng sớm,những tiếng chim kêu ríu rít dễ nghe không dứt vang lên bên tai ở Liên Hành sơn, các loài động vật sống trong núi đều ra ngoài kiếm ăn trong buổi sớm ấm áp. Những giọt sương lóng lánh trượt theo phiến lá, nhanh chóng rơi xuống tan vào đất bùn, dưới những tán cây cổ thụ trăm năm tươi tốt, sương không ngừng rớt xuống, tựa như một cơn mưa nhỏ từ trên trời rơi xuống, những giọt nước được ánh nắng chiếu vào vàng óng ánh, giống như những hạt châu màu vàng. Lại là một buổi sớm khiến cho tâm trạng con người ta sảng khoái, nhưng lại không phải là một buổi sáng yên bình. “Mỹ nhân, đừng chạy mà, để Hổ gia ta yêu thương chiều chuộng ngươi…” Giọng nói suồng sã, cộng thêm bộ dạng ch** n**c miếng ngu xuẩn kia, thiếu chút nữa làm cho Hoa Liên đang chạy đằng trước nôn hết cả bữa cơm hôm qua ra. Thời buổi này làm yêu quái cũng không dễ, đặc biệt là một Hoa yêu có tu vi thấp, nếu như là năm đó… thôi bỏ đi, năm đó mình cũng đâu có mạnh. Đều nói hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, vấn đề là, tình…

Chương 169: Tuyết Nguyên

Ngự PhậtTác giả: O Trích ThầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện SủngSáng sớm,những tiếng chim kêu ríu rít dễ nghe không dứt vang lên bên tai ở Liên Hành sơn, các loài động vật sống trong núi đều ra ngoài kiếm ăn trong buổi sớm ấm áp. Những giọt sương lóng lánh trượt theo phiến lá, nhanh chóng rơi xuống tan vào đất bùn, dưới những tán cây cổ thụ trăm năm tươi tốt, sương không ngừng rớt xuống, tựa như một cơn mưa nhỏ từ trên trời rơi xuống, những giọt nước được ánh nắng chiếu vào vàng óng ánh, giống như những hạt châu màu vàng. Lại là một buổi sớm khiến cho tâm trạng con người ta sảng khoái, nhưng lại không phải là một buổi sáng yên bình. “Mỹ nhân, đừng chạy mà, để Hổ gia ta yêu thương chiều chuộng ngươi…” Giọng nói suồng sã, cộng thêm bộ dạng ch** n**c miếng ngu xuẩn kia, thiếu chút nữa làm cho Hoa Liên đang chạy đằng trước nôn hết cả bữa cơm hôm qua ra. Thời buổi này làm yêu quái cũng không dễ, đặc biệt là một Hoa yêu có tu vi thấp, nếu như là năm đó… thôi bỏ đi, năm đó mình cũng đâu có mạnh. Đều nói hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, vấn đề là, tình… Tuyết Nguyên“Cao thủ có thể khiến Lăng Loan công chúa coi trọng, ở đây chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay mà thôi, không biết là vị nào vậy?”“Là một nữ tử, mặc một thân áo đỏ, ngay cả ta cũng không nhìn thấu nông sâu của nàng, mấy vị có ấn tượng không?”Những người kia nghĩ ngợi cả nửa ngày, cuối cùng có một người nghĩ ra, “Người công chúa nói, có phải là nữ nhân đã đến Tuyết Oa một năm trước đúng không?” Nghĩ tới nghĩ lui, phù hợp điều kiện này cũng chỉ có nàng.“Đối phương có lai lịch thế nào, không ngại thì nói qua đi.” Lăng Loan thấy sắc mặt của bọn họ có chút lạ, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ.“Nữ nhân này gần như là đột nhiên xuất hiện, bọn ta cũng không tra được lai lịch của nàng ta. Chỉ biết là một năm trước nàng ta đến đây cùng với một nam tử, thỉnh thoảng nàng vẫn tới Tuyết Oa, còn nam tử kia từ trước tới giờ vẫn chưa từng xuất hiện.”“Ngay cả các ngươi cũng không tra được lai lịch, người này cũng thú vị đây. Khổng đặc sứ, có hứng thú theo ta đi gặp nàng không?” Lăng Loan ngẩng đầu nhìn nam nhân đang dựa vào một bên uống rượu.“Công chúa thích là được.” Khổng Uyên cầm ly rượu, trên gương mặt treo một nụ cười nhạt.Hoa Liên không rời khỏi Tuyết Oa, hiếm hoi lắm mới có một lần, không việc gì phải vì mấy kẻ không liên quan mà mất hứng. Lúc này, nàng đang ngồi trong tửu lâu, trước mặt bày một bàn thức ăn ngon.Nàng vừa mới cầm đũa, trước bàn đã có thêm mấy người, nàng hơi bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, sau đó ngẩn ra bất động.

Tuyết Nguyên

“Cao thủ có thể khiến Lăng Loan công chúa coi trọng, ở đây chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay mà thôi, không biết là vị nào vậy?”

“Là một nữ tử, mặc một thân áo đỏ, ngay cả ta cũng không nhìn thấu nông sâu của nàng, mấy vị có ấn tượng không?”

Những người kia nghĩ ngợi cả nửa ngày, cuối cùng có một người nghĩ ra, “Người công chúa nói, có phải là nữ nhân đã đến Tuyết Oa một năm trước đúng không?” Nghĩ tới nghĩ lui, phù hợp điều kiện này cũng chỉ có nàng.

“Đối phương có lai lịch thế nào, không ngại thì nói qua đi.” Lăng Loan thấy sắc mặt của bọn họ có chút lạ, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ.

“Nữ nhân này gần như là đột nhiên xuất hiện, bọn ta cũng không tra được lai lịch của nàng ta. Chỉ biết là một năm trước nàng ta đến đây cùng với một nam tử, thỉnh thoảng nàng vẫn tới Tuyết Oa, còn nam tử kia từ trước tới giờ vẫn chưa từng xuất hiện.”

“Ngay cả các ngươi cũng không tra được lai lịch, người này cũng thú vị đây. Khổng đặc sứ, có hứng thú theo ta đi gặp nàng không?” Lăng Loan ngẩng đầu nhìn nam nhân đang dựa vào một bên uống rượu.

“Công chúa thích là được.” Khổng Uyên cầm ly rượu, trên gương mặt treo một nụ cười nhạt.

Hoa Liên không rời khỏi Tuyết Oa, hiếm hoi lắm mới có một lần, không việc gì phải vì mấy kẻ không liên quan mà mất hứng. Lúc này, nàng đang ngồi trong tửu lâu, trước mặt bày một bàn thức ăn ngon.

Nàng vừa mới cầm đũa, trước bàn đã có thêm mấy người, nàng hơi bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, sau đó ngẩn ra bất động.

Ngự PhậtTác giả: O Trích ThầnTruyện Huyền Huyễn, Truyện SủngSáng sớm,những tiếng chim kêu ríu rít dễ nghe không dứt vang lên bên tai ở Liên Hành sơn, các loài động vật sống trong núi đều ra ngoài kiếm ăn trong buổi sớm ấm áp. Những giọt sương lóng lánh trượt theo phiến lá, nhanh chóng rơi xuống tan vào đất bùn, dưới những tán cây cổ thụ trăm năm tươi tốt, sương không ngừng rớt xuống, tựa như một cơn mưa nhỏ từ trên trời rơi xuống, những giọt nước được ánh nắng chiếu vào vàng óng ánh, giống như những hạt châu màu vàng. Lại là một buổi sớm khiến cho tâm trạng con người ta sảng khoái, nhưng lại không phải là một buổi sáng yên bình. “Mỹ nhân, đừng chạy mà, để Hổ gia ta yêu thương chiều chuộng ngươi…” Giọng nói suồng sã, cộng thêm bộ dạng ch** n**c miếng ngu xuẩn kia, thiếu chút nữa làm cho Hoa Liên đang chạy đằng trước nôn hết cả bữa cơm hôm qua ra. Thời buổi này làm yêu quái cũng không dễ, đặc biệt là một Hoa yêu có tu vi thấp, nếu như là năm đó… thôi bỏ đi, năm đó mình cũng đâu có mạnh. Đều nói hảo hán không nhắc chuyện năm xưa, vấn đề là, tình… Tuyết Nguyên“Cao thủ có thể khiến Lăng Loan công chúa coi trọng, ở đây chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay mà thôi, không biết là vị nào vậy?”“Là một nữ tử, mặc một thân áo đỏ, ngay cả ta cũng không nhìn thấu nông sâu của nàng, mấy vị có ấn tượng không?”Những người kia nghĩ ngợi cả nửa ngày, cuối cùng có một người nghĩ ra, “Người công chúa nói, có phải là nữ nhân đã đến Tuyết Oa một năm trước đúng không?” Nghĩ tới nghĩ lui, phù hợp điều kiện này cũng chỉ có nàng.“Đối phương có lai lịch thế nào, không ngại thì nói qua đi.” Lăng Loan thấy sắc mặt của bọn họ có chút lạ, không khỏi nổi lên lòng hiếu kỳ.“Nữ nhân này gần như là đột nhiên xuất hiện, bọn ta cũng không tra được lai lịch của nàng ta. Chỉ biết là một năm trước nàng ta đến đây cùng với một nam tử, thỉnh thoảng nàng vẫn tới Tuyết Oa, còn nam tử kia từ trước tới giờ vẫn chưa từng xuất hiện.”“Ngay cả các ngươi cũng không tra được lai lịch, người này cũng thú vị đây. Khổng đặc sứ, có hứng thú theo ta đi gặp nàng không?” Lăng Loan ngẩng đầu nhìn nam nhân đang dựa vào một bên uống rượu.“Công chúa thích là được.” Khổng Uyên cầm ly rượu, trên gương mặt treo một nụ cười nhạt.Hoa Liên không rời khỏi Tuyết Oa, hiếm hoi lắm mới có một lần, không việc gì phải vì mấy kẻ không liên quan mà mất hứng. Lúc này, nàng đang ngồi trong tửu lâu, trước mặt bày một bàn thức ăn ngon.Nàng vừa mới cầm đũa, trước bàn đã có thêm mấy người, nàng hơi bất đắc dĩ ngẩng đầu lên, sau đó ngẩn ra bất động.

Chương 169: Tuyết Nguyên